Dưới ánh đèn dầu lập loè, Tiểu Lang bị trói chặt hai tay lên xà gỗ, cổ tay thắt dây thừng đỏ rướm máu, cơ thể mảnh nhỏ treo lửng giữa phòng như mồi ngon.
Mắt cậu mờ đục trong cơn heat, miệng hé mở, hơi thở dồn dập, toàn thân run rẩy không ngừng.
“Được rồi, giờ thì nó chẳng cắn ai được nữa.” – Một gã bước tới, tay bóp mạnh eo cậu, mồ hôi đàn ông pha lẫn mùi hôi của dục vọng bốc lên ngột ngạt.
“Vừa xinh vừa điên heat… Thứ hàng này phải chơi cho đã.”
Tiểu Lang rên khẽ, thân thể cong lên phản xạ, nhưng trong miệng vẫn chỉ rên gọi:
“Tạ… Lâm… anh ơi… đừng phạt em… tha cho em đi… vào đi mà…”
“Hahaha, nó tưởng tao là người tình nó kìa.”
Cái lưỡi dơ bẩn của một gã áp vào cổ cậu, liếm lên tận tai, còn tay kia chầm chậm trượt xuống đùi non đang run.
“Đừng… không phải… anh Tạ Lâm… em sai rồi… tha cho em… hức…” – Tiểu Lang khóc, nước mắt nhòe má, nhưng cơ thể cậu vẫn phản ứng theo cơn heat, rụng rời và ướt đẫm.
Gã còn lại không nhịn nổi, kéo áo lên, bàn tay to lớn vuốt dọc bụng cậu, rồi bóp lấy phần hông mềm, chuẩn bị đẩy hạ thể vào cậu từ phía sau như một con dã thú không nhân tính.
“Vào nha cưng… sướng thì kêu tên tao đi…”
“Không… không… chỉ được… là Tạ Lâm… em chỉ cho anh ấy vào thôi… A…!”
ẦM!
Cửa lều gỗ vỡ tung.
Gió đêm cuộn theo mùi máu.
Tạ Lâm đứng đó – trần nửa thân, lồng ngực phập phồng, mồ hôi nhễ nhại, đôi mắt như sói đen vừa thoát khỏi xích xiềng.
Anh gào lên, trầm khàn, giận dữ:
“Bỏ em ấy ra, tao cho tụi mày ba giây.”
Hai gã thợ săn chưa kịp định thần, một mũi tên găm thẳng vào tường, chỉ cách đầu gã thứ nhất vài phân.
“Chết mẹ rồi! Là thằng Tạ Lâm!”
Gã kia vừa lùi vừa với lấy dao, nhưng không kịp—Tạ Lâm đã lao tới như cơn gió đêm thét gào.
Ầm! Rắc!
Một cú đấm thẳng vào quai hàm, gã thợ săn ngã quỵ xuống đất, phun máu. Gã còn lại chưa kịp chống đỡ, bị Tạ Lâm quăng vào tường, đầu va mạnh, ngất xỉu tức khắc.
Không kịp thở, Tạ Lâm chạy đến bên Tiểu Lang.
“Em ơi… là anh đây… anh tới rồi…”
Tiểu Lang ngước nhìn, mắt nhoè nước, môi run run:
“Anh… thật rồi… là anh hả… đừng đi… đừng bỏ em nữa…”
Tạ Lâm ôm lấy cậu, cởi dây trói, nhẹ đến mức như sợ làm đau, rồi bế bổng thân thể mềm nhũn ấy vào lòng. Đùi trong cậu rịn máu nhẹ vì trầy, hạ thể ửng đỏ, vẫn run lên vì cơn heat chưa được giải.
“Được rồi… để anh xử tụi kia sau… giờ, em của anh… cần phần thưởng đúng không?”
Tiểu Lang rúc vào ngực anh, cả người mềm ra, mùi của Tạ Lâm xộc vào mũi như nước ngọt giữa sa mạc.
“Ư… vào đi… em đợi anh cả đêm rồi…”