Căn lều gỗ nằm khuất cuối thung, thô sơ và ám mùi hôi hám. Hai gã thợ săn ngủ ngáy như sấm, trong khi Tiểu Lang bị trói tay vào một cột gỗ mục ven bếp lửa tắt từ lâu.
Trời giữa khuya.
Mồ hôi rịn ra từng giọt trên trán cậu. Hơi thở dốc, mặt đỏ bừng, thắt lưng giật từng cơn, phần bụng dưới sôi lên như lửa nung.
Heat… đến rồi…
“Ưm…” – Tiểu Lang rên khẽ, hai chân kẹp vào nhau, người nhỏ run bần bật. Cậu cào xuống sàn gỗ bằng móng tay, ngón trỏ vô thức lướt theo đường bụng dưới, như muốn tìm nơi nào đó xoa dịu.
“Tạ Lâm… anh Tạ Lâm ơi…”
Cậu lẩm bẩm, đôi mắt long lanh sương mù, gương mặt dính đầy mồ hôi, ửng hồng đến đáng thương.
Khứu giác của giống loài lang nhân vốn nhạy gấp trăm lần người thường. Trong mùi người thô ráp, cậu khao khát mùi da thịt của Tạ Lâm — hơi ấm ấy, mùi hương đàn ông rừng núi, cái chạm vừa thô bạo vừa dịu dàng.
“Tạ… Lâm… hức… em… nóng lắm… đau quá…”
Cơn heat dâng tràn, khiến lý trí mờ dần. Dù bị trói, Tiểu Lang vẫn bò lết về phía hai gã thợ săn, thân thể dính mồ hôi quện đất, mông nâng lên theo từng đợt co rút.
“Làm ơn… giúp em… Tạ Lâm ơi… anh ơi… vào đi… đi mà…”
Gã thứ nhất mở mắt, nhìn chằm chằm thân thể nhỏ đang quằn quại:
“Hửm… con lang nhân này… lại tự dâng đến à?”
“Nó đang vào kỳ heat đấy, dâm thật…” – Gã còn lại liếm mép, bước đến gần, bàn tay định chạm vào eo cậu.
“Không được… không phải mùi của anh ấy… đừng…” – Tiểu Lang giật người, lùi lại trong mê sảng, mắt đỏ hoe nhưng cố lắc đầu.
“Anh Tạ Lâm… em chảy hết rồi… đừng bỏ em mà…”
Cơ thể cậu nóng rực như bị thiêu, nhưng bản năng vẫn gào thét đòi đúng một người duy nhất.
“Tạ Lâm… chỉ anh mới vào được… chỉ anh mới làm em dịu được…”
Dù thân thể bị trói, cậu vẫn xoay hông dụi xuống sàn, hạ thân đã ướt sũng, không chịu nổi nữa mà cong người thúc nhẹ vào không khí, rên rỉ như một lời cầu cứu.
“Anh ơi… vào đi mà… em chịu không nổi nữa… em hư rồi… tha cho em đi…”
Hai gã thợ săn nhìn nhau, rõ ràng bị khơi gợi, nhưng thứ khiến họ khựng lại chính là thứ mùi đậm đà khác thường, tỏa ra từ cơ thể Tiểu Lang — mùi của một lang nhân chỉ hướng về duy nhất một bạn đời.
“Chết tiệt… thứ này bị đánh dấu rồi à?”
Gã thứ hai chửi thề, đá mạnh vào đống rơm cạnh chân cậu.
“Dính mùi giống đực khác… đụ vào không khéo bị cắn chết.”
Ngoài kia, Tạ Lâm vẫn mò mẫm trong rừng, mùi máu nhạt quá, không rõ đường, nhưng bản năng lại gào thét dẫn anh đi về phía thung xa cuối núi…
Đêm vẫn chưa tàn. Cơn heat vẫn tiếp tục xé nát Tiểu Lang. Và mỗi lời rên rỉ thảm thiết, mỗi tiếng gọi tên trong vô thức ấy – chỉ gọi về một người: Tạ Lâm.