Trăng lên cao, ánh bạc rọi qua mái tranh lưa thưa. Tiểu lang đã ngủ thiếp trong vòng tay Tạ Lâm, cơ thể mảnh khảnh, trần truồng nằm sấp trên ngực anh, vẫn còn vương dấu đỏ như hoa nở rộ.
Tạ Lâm đang mơ màng lim dim thì — một tiếng động bên ngoài rừng vang lên.
Xoạt… Xoạt…
Tiếng bước chân nhẹ, đều. Tạ Lâm lập tức mở mắt, kéo chăn che thân thể tiểu lang lại, đồng thời rút con dao giắt bên gối. Cửa lều rung khẽ, rồi mở hé ra.
“Ai?”
Không tiếng trả lời. Nhưng ánh sáng mờ từ trăng phản chiếu một dáng người cao lớn, áo choàng phủ dài, mặt không rõ nét. Người đó đứng lặng, như đang ngắm nhìn bên trong.
Tạ Lâm siết chặt chuôi dao, nhưng đối phương chỉ cười khẽ, giọng trầm và mềm như lụa:
“Không ngờ… ngươi lại giấu một tiểu lang xinh đẹp đến thế này.”
Tiểu lang tỉnh giấc, mắt vẫn còn mơ màng, chưa hiểu chuyện gì. Nhưng người kia đã bước vào lều, ánh mắt nhìn cậu đầy chiếm hữu, gợi dục, và nguy hiểm.
“Ngươi là ai?” – Tạ Lâm gằn giọng.
“Là người từng nuôi con lang này. Và giờ… ta đến đòi lại phần của mình.”
Chưa kịp phản ứng, người lạ đã áp sát, tay kéo tiểu lang ra khỏi vòng tay Tạ Lâm. Tiểu lang hoảng hốt vùng vẫy:
“Không! Em không muốn! Em là của Lâm! A…!”
Tạ Lâm lập tức lao tới, cả hai đàn ông va vào nhau, cuồng nhiệt – không phải để thị tẩm, mà là để giành giật. Nhưng giữa giằng co, tiểu lang lại bị đẩy ép giữa hai cơ thể, nóng – rắn chắc – và đầy mùi đàn ông.
“Dừng… lại… a… đừng nhìn em như vậy…!”
Cả hai người đàn ông cùng cúi xuống nhìn cậu, ánh mắt đều đỏ hoe vì dục vọng, như thể sự tranh đoạt thể xác này là cách duy nhất để phân định chủ quyền.
Chương 18 – Hình Phạt Dưới Gốc Trám Già
Trăng non treo vắt nửa trời. Ánh sáng đổ xuống hiên gỗ một màu lạnh buốt, loang vào trong nhà qua khe cửa khép hờ.
Tiểu Lang cúi đầu, quỳ gối giữa sân, đuôi cụp sát, vành tai lay động từng chặp. Cậu vừa trốn khỏi nhà ba canh giờ, để lại một mình Tạ Lâm giữa cơn heat chưa dứt hẳn. Dưới lớp áo vải mỏng, làn da lấm tấm mồ hôi, gương mặt nhỏ cúi gằm không dám ngẩng lên.
Bước chân nặng nề vang lên sau lưng. “Em có biết sai rồi không?”
Giọng Tạ Lâm khàn đặc, trầm thấp, như tiếng gió đập mạnh vào vách núi.
Tiểu Lang run lên, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Em… em chỉ muốn đi tìm chút rau rừng thôi…”
“Ba canh giờ?”
Tạ Lâm nắm cổ áo cậu kéo dậy. Chẳng đợi giải thích, anh đẩy Tiểu Lang vào thân cây trám già đầu sân, bóp lấy eo nhỏ đang run bần bật.
“Muốn bị phạt đúng không? Hay heat lại sắp đến?”
Tiểu Lang chỉ kịp kêu khẽ:
“A… anh… đừng… ngoài này lạnh…”
“Phạt thì phải nhớ lâu.”
Tạ Lâm nghiến răng, một tay kéo sợi lưng quần của cậu xuống, lật người nhỏ áp vào thân cây nhám xù.
Tiểu Lang rên khẽ:
“Ưm… a… em sai rồi… đừng mạnh quá…”
Nhưng Tạ Lâm không đáp. Anh quỳ một gối xuống, dùng tay đỡ lấy bắp đùi mềm, phập! – thọc thẳng vào không báo trước. Tiểu Lang giật nảy người, móng tay cào vào vỏ cây, mắt trợn trừng.
“A á á… anh… a… đau…!”
“Chịu không nổi thì lần sau ngoan lại.”
Tạ Lâm kéo hông cậu về phía mình, liên tục thúc vào, nhịp điên cuồng như thú dữ trong rừng hoang.
“Bạch… bạch… bạch!”
Tiểu Lang cong lưng, mồ hôi ướt tóc mai, giọng vỡ vụn giữa từng cú nhấn:
“Anh… tha… a… tha cho em… em chảy rồi… không chịu nổi nữa…”
“Chảy thì chảy. Còn lâu mới hết hình phạt.”
Giọng Tạ Lâm hằn học nhưng bàn tay lại ve vuốt sống lưng, vuốt đến thắt eo, rồi lại vỗ mạnh một cái lên mông tròn:
“Phạt cho nhớ đời, lần sau còn dám để anh phải tìm nữa không?”
Tiểu Lang thút thít, mỗi lần bị thúc sâu lại rên váng, “phập – bạch – a á á!”, nước mắt long lanh nhưng đáy mắt lại rực lên thứ ham muốn quái dị.
Thân cây trám già khẽ rung, tiếng động không ngừng vang vọng dưới ánh trăng. Tạ Lâm như thú hoang chiếm đoạt lãnh thổ, ép Tiểu Lang đến tận cùng chịu đựng.
“Anh… em… sắp… sắp rồi…”
“Giỏi thì chịu cho hết.”
Một cú dập sâu, mạnh, căng tràn, khiến Tiểu Lang nghẹn thở, xuất ra trước tiên. Lúc Tạ Lâm rên khẽ, dốc toàn bộ phần thưởng vào trong, cậu đã ngã gục vào lòng anh, thở không ra hơi.
Gió đêm buốt lạnh. Nhưng vòng tay Tạ Lâm lại nóng rực.
“Em nhớ chưa?”
“…Nhớ rồi… nhớ kỹ rồi…” – Tiểu Lang mệt mỏi nhưng nũng nịu, dụi mặt vào ngực anh.