Ánh nắng rọi vào mái gỗ đơn sơ, lọt qua khe cửa, hôn nhẹ lên sống lưng trần trụi của một người đang nằm co rút trong chăn.
Tiểu lang không dám cựa.
Toàn thân cậu như nhũn ra, hai chân run rẩy, một bên mông đỏ ửng, hằn dấu ngón tay. Dưới lớp chăn, thứ dịch trắng sền sệt vẫn rỉ ra chậm rãi, khiến cậu chỉ còn biết cắn môi rên khẽ.
“Ưm…”
“Dậy đi, tiểu lang.” – Giọng Tạ Lâm vang lên từ sau lưng, khẽ khàng mà sắc bén.
“Em… không đi nổi…” – cậu khàn giọng.
Một bàn tay nhẹ nhàng luồn vào trong chăn, không nâng cậu dậy… mà vuốt ve ngay giữa hai đùi, đầy trêu ghẹo:
“Chỉ đi nổi ra chợ… hay muốn anh bồng ra suối, kỳ sạch hết ‘dấu vết’ của em trước?”
“Anh… dừng… không, đừng làm nữa…”
Tạ Lâm không dừng.
Ngón tay thọc sâu, xoay nhẹ, khiến tiểu lang giật bắn người, ôm gối rên thành tiếng:
“A—! Aaa… anh không thương em nữa sao…”
“Thương. Thương nên mới muốn em nhớ kỹ.”
Soạt!
Tạ Lâm kéo chăn khỏi người cậu. Thân thể trần trụi trắng ngần lộ ra, toàn thân vương vãi dấu hôn, gò má ửng hồng, cổ họng run lên theo từng nhịp thở.
Hắn cúi xuống hôn một cái lên rốn cậu, rồi bế cả người cậu ra ngoài, không cho mặc gì ngoài chiếc áo khoác lông mỏng của chính mình.
“Tạ Lâm! Em… em hở… phía dưới kìa…”
“Có ai ngoài anh dám nhìn em đâu?”
Gió sáng sớm thổi nhẹ qua, mang theo hơi lạnh, nhưng bàn tay Tạ Lâm vẫn đặt bên dưới, giữ chặt nơi mềm mại của cậu suốt đường ra suối.
Khi nước nóng đổ xuống người, tiểu lang khẽ rên – nhưng chưa kịp thở ra hơi ấm…
“Anh… lại nữa à…?”
“Ừ. Trong suối, sáng sớm, lúc cơ thể em còn đang nhớ đêm qua.”