Tiếng rên rỉ chưa kịp nguôi.
Tạ Lâm đã đè xuống lần nữa.
Tiểu lang nằm sấp, hai tay vẫn bị khóa lại bằng chiếc thắt lưng của chính Tạ Lâm, mồ hôi ướt trán, mi mắt mờ mịt:
“Ư… đừng… em mỏi rồi…”
“Mỏi thì nằm yên. Anh làm.”
Soạt—
Hắn nhấc một chân tiểu lang vắt qua vai, rồi lật nghiêng cả người cậu như món đồ chơi ngoan ngoãn. Mỗi tư thế mới đều dìm sâu hơn, xiết chặt hơn, khiến cậu khóc nấc thành tiếng.
“A a a— sâu… sâu quá… không… chịu nổi…”
“Hồi sáng em cũng đâu chịu nổi mà vẫn ‘cưỡi’ anh tới sáng?”
“Phập – phập – phập!”
Cú thúc dồn dập từ bên cạnh, khiến cả cơ thể cậu giật nảy, hai chân vung lên trong không trung. Tạ Lâm không cho cậu thời gian thích nghi – chỉ có bản năng chiếm đoạt gầm gừ trong mỗi cú giáng.
“A… anh ơi… em… bị lấp đầy mất…”
“Chưa đủ. Anh muốn nghe em khóc vì sướng, không phải xin tha.”
Tạ Lâm cúi xuống, cắn nhẹ vành tai cậu, rồi rút ra thật nhanh – khiến cậu kêu khẽ vì trống rỗng – trước khi lật ngửa cả người, nâng chân lên hai bên rồi đâm thẳng vào từ phía trước.
“Ư aaaa—!”
Tư thế đối diện.
Lần đầu tiên trong đêm, ánh mắt hai người chạm nhau, và trong cơn cuồng nhiệt, có thứ gì đó ấm áp hơn dục vọng: yêu thương, thèm khát, và độc chiếm.
“Em là của ai?”
“… Của anh…”
“To hơn.”
“Của anh! Của Tạ Lâm! Chỉ của Tạ Lâm thôi—!”
“Phập – phập – phập – bạch – bạch – bạch –!”
Mỗi tiếng rên, mỗi lần cậu cong người, lại khiến nhịp thúc thêm mạnh, thêm sâu, cho đến khi cậu giãy lên, trắng mắt, xuất ra ngay khi đang bị xuyên tới tận cùng.
“A a aaaa—!!”
Cơ thể run rẩy. Nhưng Tạ Lâm không dừng.
Hắn chồm tới, khóa môi cậu trong nụ hôn ngấu nghiến, rồi tiếp tục đẩy sâu, xuất ra lần nữa, hòa trộn cả hai luồng dịch ấm sánh bên trong.
Vẫn chưa kết thúc.
Tạ Lâm lại xoay người cậu nằm nghiêng, ôm lấy từ sau, cắm sâu không rút, cứ thế mà chuyển động chậm rãi tiếp.
“Anh… anh định… làm tới sáng à…?”
“Ừ. Dạy lang con của anh bài học nhớ suốt đời.”
“… Dạy nữa là em… chết mất…”
“Chết cũng phải là chết trong tay anh.”