Chiều muộn. Mặt trời đỏ lựng phía chân trời, hắt cái ánh nắng hừng hực sau lưng quán nước nhỏ bên quốc lộ. Tiếng ve vẫn râm ran đâu đó giữa những lùm cỏ dại um tùm, bụi đỏ vẫn cuộn mù mỗi lần xe lớn chạy ngang. Lâm, như thường lệ, kéo áo lên quệt mồ hôi ở cổ, lặng lẽ ngồi phía sau quán. Cái nóng không còn làm anh bực bội như trước, nhưng hôm nay, tim anh lại đập chậm hơn, dường như… có điều gì sắp xảy ra.
Chiếc xe tải màu bạc dừng lại trước quán. Từ buồng lái, một người đàn ông bước xuống – cao lớn, đen sạm nắng, vai rộng, cánh tay trần nổi gân guốc. Gã tên Hòa, từng ghé qua đây vài lần, uống nước, hút điếu thuốc rồi lại đi. Nhưng hôm nay, ánh mắt gã không còn hời hợt. Gã nhìn Lâm lâu hơn, kỹ hơn, rồi cười nửa miệng.
“Bữa nay có gì đặc biệt không, ông chủ?”
Lâm không trả lời, chỉ rót một ly trà đá, đặt lên bàn gỗ cũ trước mặt gã. Gió chiều thổi làm mái bạt trên đầu phập phồng. Hòa hớp một ngụm nước, nhìn thẳng vào mắt Lâm, rồi bất ngờ đứng dậy, vòng qua quầy, chặn anh lại giữa khoảng không hẹp sau nhà.
“Nghe nói ông phục vụ nhiều kiểu… nhưng bữa giờ toàn đứng trên. Không ai dám leo lên ông hả?”
Lâm nhíu mày. Mồ hôi trên trán anh lấm tấm. Cái dáng gã Hòa áp sát, ngực cọ nhẹ vào người anh. Hơi thở gã có mùi thuốc lá nhè nhẹ. Lâm mở miệng định phản ứng, nhưng Hòa đã chộp lấy cổ áo anh kéo mạnh, thì thầm:
“Hôm nay để tôi thử coi cái lỗ nhỏ đằng sau ông… có chật, có ngoan không.”
Lâm run lên. Không phải vì sợ. Là vì lạ. Chưa từng ai nói với anh điều đó. Anh vốn quen với vai cầm trịch, đè ép người khác xuống dưới thân mình. Nhưng lời nói thẳng bạo ấy… như một nhát cắt vào cái mặt nạ lạnh lùng lâu năm.
“Anh… biết mình đang nói gì không?”
“Tôi biết. Và tôi chắc ông cũng muốn thử lâu rồi.”
Gã không đợi thêm giây nào. Đôi tay thô ráp đã chộp lấy lưng quần Lâm, kéo xuống một cách quyết liệt. Chiếc quần lao động văng ra khỏi chân, để lộ cặp mông rắn chắc dưới lớp quần lót mỏng. Hòa xoa tay qua lớp vải, cảm nhận độ nảy căng tròn của hai bờ mông săn chắc, rồi cúi xuống hôn lên khe lưng, răng lướt nhẹ qua da thịt khiến Lâm rùng mình.
“Ơ… đừng…”
“Muộn rồi.”
Hòa tì Lâm vào tường gỗ, tay lột phăng quần lót, để lộ lỗ nhỏ khép kín đang co nhẹ theo từng nhịp thở. Gã dùng hai ngón tay tách mông Lâm ra, nhìn say mê, rồi cúi xuống thổi nhẹ. Lâm thở hắt, hai tay siết tấm ván trước mặt, toàn thân căng lên vì cảm giác xâm nhập khác thường. Lưỡi của Hòa bắt đầu làm việc. Gã liếm dọc khe mông, chóp chép ngay bên ngoài lỗ nhỏ, rồi thọc sâu đầu lưỡi vào trong.
“Ưm… ơ… hơ…”
Âm thanh phát ra từ Lâm nghe lạ hoắc, khàn khàn, vừa rên vừa dồn nén. Anh không tin mình lại có thể bật lên tiếng như thế. Đầu gối anh mềm nhũn khi Hòa ngậm chặt miệng, hút từng cái sâu sát mép lỗ, chóp chép, ọc ọc, nước miếng gã chảy thành vệt giữa hai chân anh.
Lâm bấu tay vào vách, cắn răng chịu đựng. Nhưng cái lưỡi kia vẫn quậy phá không dứt. Một ngón tay thô to bắt đầu len vào, từ từ, rồi thêm một ngón nữa. Lỗ nhỏ anh co giật, co thắt lại quanh hai ngón tay dày dặn, âm thanh từ mép thịt phát ra: chóp… ọc… chóp…
“Tốt… ông chuẩn bị sẵn rồi à?” Hòa thì thầm, lôi ra cây hàng cứng như đá, đầu căng bóng.
Lâm nghe tiếng dây kéo mở, tim đập loạn. Gã Hòa không đùa. Cây hàng dài và bự một cách bất thường, đỏ au đầu khấc, chảy nước bóng loáng.
“Đừng… mạnh quá.”
“Ông yên tâm. Tôi vào rồi là chỉ có bạch bạch thôi.”
Gã dí đầu khấc vào miệng lỗ nhỏ, cạ cạ tròn tròn, rồi phạch một cú đẩy nhẹ. Lỗ nhỏ của Lâm bị tách ra đón lấy đầu cây hàng, co bóp lại dữ dội. Lâm thở dốc, mắt trợn nhẹ, toàn thân đổ mồ hôi như tắm.
“Á… chậm… chậm thôi…”
“Không chậm được đâu, ông chủ.”
Hòa đẩy mạnh. Phạch – thêm nửa cây hàng lút vào. Lỗ nhỏ của Lâm giật lên từng hồi, bấu chặt như nuốt trọn vật thể lạ. Bạch… bạch… bạch – nhịp chuyển động bắt đầu, chậm mà mạnh, từng cú đẩy khiến Lâm không còn đứng vững.
Hai tay gã Hòa kẹp lấy hông anh, kéo tới mỗi khi cây hàng thúc vào. Cái âm thanh bạch bạch vang giữa khoảng trống chật hẹp sau quán. Lâm rên rỉ, cổ họng bật ra từng tiếng: “Ư… ưm… ơ… hơ… á… á…”
“Còn kêu nữa là tôi đâm đến ruột non bây giờ.”
Lâm thở dốc. Mỗi lần cây hàng rút ra, lỗ nhỏ như níu lại, phát ra tiếng chóp chép, nước nhờn rỉ ra theo nhịp thụt. Hòa đè Lâm xuống bàn gỗ, gác một chân anh lên thành bàn, rồi thúc mạnh. Phạch! – lần này, toàn bộ cây hàng cắm ngập tận gốc.
“Á…!”
Âm thanh Lâm bật ra vang lớn, hai mắt anh dại đi. Gã Hòa bắt đầu tăng tốc. Bạch bạch bạch bạch! – từng cú dập sâu sát, nặng như vỗ búa. Lỗ nhỏ của Lâm đỏ ửng, trương căng, căng giãn tối đa để chứa cây hàng khủng.
Bên trong như bị đâm thủng từng lớp. Nhưng cùng lúc, cảm giác ngập đầy, bị khuấy đảo, lại khiến Lâm run rẩy. Bụng dưới anh co thắt. Mồ hôi chảy thành dòng xuống hai bắp đùi.
“Ư… ưm… tôi… chịu… không… nổi…”
“Còn lâu.”
Hòa đè sát ngực vào lưng anh, vừa thúc vừa rít qua kẽ răng, động tác mạnh đến mức bàn gỗ trượt đi từng nhịp. Lâm cắn môi, đôi chân run lên. Lỗ nhỏ anh quặn siết. Mỗi cú đẩy lại sâu hơn, sát hơn.
Bạch bạch bạch bạch!
“Chết… tôi… rồi…”
“Đón lấy nè… phụt… phụt… phụt…!”
Gã hét khẽ bên tai Lâm, rồi toàn thân gồng lên. Cây hàng giật từng nhịp, bắn dòng nóng hổi thẳng vào bên trong. Lâm cảm thấy lỗ nhỏ mình bị lấp đầy bởi tinh dịch nóng rực, từng dòng phụt phụt trào ra ngoài, chảy dọc xuống khe mông.
“Ư… ư… a…!”
Lâm rên rỉ. Cơ thể anh giật nhẹ, cây hàng bên dưới cũng phụt ra thứ trắng đục, dính đầy mặt bàn.
Một lúc lâu sau, chỉ còn tiếng thở nặng nề. Hòa rút cây hàng ra khỏi lỗ nhỏ, chóp một cái, dòng sữa tràn ra theo. Lỗ nhỏ của Lâm đỏ ửng, hơi co bóp, như còn lưu lại dư âm của cuộc “trả bài” dữ dội.
“Ông ngon thiệt… lỗ chặt như bóp luôn.”
Lâm không nói gì. Chỉ thở nhẹ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài bụi cỏ đang đung đưa trong gió chiều.