Trời vừa chập tối, quốc lộ dài như một lằn chỉ u tối vắt qua cánh đồng trống. Những ánh đèn xe thưa thớt dần. Lâm lặng lẽ dọn dẹp chồng ly trên bàn, định đóng cửa sớm thì bất ngờ nghe tiếng động cơ gằn lên từ xa. Một chiếc mô tô bụi bặm tiến lại gần, đèn pha sáng loá một góc sân.
Người trên xe gỡ nón bảo hiểm, mái tóc đen rối bời theo gió. Gương mặt sáng, nét trai trẻ, góc cằm cứng cáp. Cậu bước xuống, cao khoảng mét tám, cơ thể rắn chắc đúng kiểu vận động viên, vai thẳng, eo thon, ngực căng dưới lớp áo thun bó sát.
“Anh ơi… còn mở không?”
Lâm nhìn thoáng. Cậu trai trẻ, khoảng hai mươi hai, ánh mắt thẳng thắn, miệng cười nhẹ. “Tôi bị lạc đường… định hỏi chỗ ngủ tạm qua đêm. Anh ở đây hả?”
Lâm gật đầu. “Quán tôi, phía sau có phòng nhỏ, nhưng đơn sơ lắm.”
“Không sao đâu. Tôi chịu được mà. Miễn có chỗ nằm.”
Cậu trai tên Phong – sinh viên mới ra trường, đang chạy xe xuyên Việt, đam mê khám phá, cái gì cũng muốn thử. Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn tuýp sau quán, cậu ngồi xuống uống ly trà Lâm rót, đôi mắt cứ liếc qua Lâm từng chập.
“Anh tên gì vậy?”
“Lâm.”
“Lâm… da rám, vai to, ngực nở, bụng phẳng… chắc hồi trẻ anh cũng đắt khách lắm nhỉ?”
Lâm khựng lại. “Cậu nói gì lạ vậy?”
Phong mỉm cười, đứng dậy tiến lại gần. “Tôi nhìn là biết. Anh không phải dân buôn nước bình thường đâu. Mùi trên người anh, ánh mắt anh… có gì đó khiến tôi muốn thử.”
Không để Lâm nói thêm, Phong áp sát. Đôi tay trẻ khoẻ kéo mạnh áo Lâm lên, để lộ thân trên săn chắc. Mồ hôi còn đọng dưới rãnh ngực. Cậu trai áp môi xuống, hôn lên đầu vú anh, mút chặt, lưỡi quét vòng tròn khiến Lâm rùng mình.
“Cậu… định làm gì?”
“Anh im, để tôi khám phá.”
Phong đẩy Lâm ngồi lên bàn gỗ, hai tay cởi quần anh một cách thuần thục. Quần tụt xuống, kéo theo lớp vải lót, lộ ra phần mông rắn chắc và khe lưng ấm nóng. Cậu trai liếm môi, cúi xuống hít sâu, rồi bắt đầu công việc của mình.
Lưỡi cậu chạm vào mép lỗ nhỏ, liếm dài dọc theo khe mông, rồi ấn sâu vào trung tâm. Chóp chép… ọc ọc… chóp… – tiếng nước miếng vang ướt át, vang trong không gian kín. Lâm gồng người, hai tay siết mép bàn, từng đợt rung chạy dọc sống lưng.
Phong hôn liên tục, đầu lưỡi nhấn sâu vào, liếm xoáy tròn, cạ vào từng nếp gấp bên trong. Ưm… ư… ưm hơ… – Lâm bật ra những tiếng rên đầu tiên. Cái cảm giác bị một kẻ trẻ hơn mình chăm chút, liếm liếm mút mút lỗ nhỏ đến mềm rũ, khiến Lâm thấy ngượng… mà cũng ham.
Phong tách hai chân anh ra, ngắm nhìn lỗ nhỏ ửng hồng, ướt đẫm nước miếng, co nhẹ theo nhịp thở. “Đẹp… tôi muốn ăn anh liền.”
Phong cởi quần mình. Cây hàng cậu vểnh lên, không dài khủng khiếp như gã Hòa hôm trước, nhưng cứng và bóng, phần đầu đỏ au, rịn nước trong suốt. Cậu chống hai tay lên bàn, dí sát đầu cây hàng vào mép lỗ nhỏ, cạ nhẹ từng nhịp khiến Lâm rùng mình.
“Phạch.” – cú đâm đầu tiên ngập đầu khấc.
Lỗ nhỏ Lâm giật mạnh, co bóp giữ lấy, như kháng cự mà cũng như chào đón. Phong rít một hơi, nhấn tiếp.
“Ưm… á… chậm thôi…”
“Anh quen bị người ta đâm rồi mà, đúng không?”
“Cậu…!”
“Suỵt… tôi sẽ làm anh nhớ cả đêm nay.”
Phạch! Phạch! – từng cú dập ngắn mà sâu, cậu trai trẻ bắt đầu nhấn hông. Cây hàng đâm ngập từng nhịp, làm lỗ nhỏ giật liên tục. Bạch bạch bạch! – tiếng va chạm vang lên ướt át, hoà với âm thanh rên rỉ của Lâm.
“Ư… a… đừng sâu quá…”
Phong càng lúc càng hăng. Đôi tay trẻ siết lấy eo anh, kéo mạnh mỗi lần thúc tới. Bạch bạch bạch bạch! – lỗ nhỏ như nghẹn đầy, vừa rít vừa rên, vừa co bóp thành từng đợt. Cậu cúi xuống, hôn lên gáy Lâm, rồi liếm dọc sống lưng ướt đẫm mồ hôi.
“Anh thít sát… trời ơi… như muốn nuốt tôi luôn.”
“Ư… hơ… sâu quá… aa… a…”
Cậu kéo Lâm lên ngồi trong lòng, cho anh cưỡi ngược lên đùi mình. Cây hàng vẫn cắm chặt, lút gốc trong lỗ nhỏ, khiến Lâm chỉ biết thở gấp. Hai tay cậu bóp mông anh, nâng lên rồi thả xuống nhịp nhàng. Phạch phạch phạch! – động tác rõ mồn một, vừa chậm vừa sâu, dứt khoát, làm toàn thân Lâm run rẩy.
Mỗi cú ngồi xuống, cây hàng thúc trúng điểm sâu nhất. Lâm giật người. “A! Ở đó… aa… chỗ đó…”
“Biết ngay mà… đây nè!” – bạch bạch bạch bạch! – cậu thúc liên tục vào đúng điểm đó, khiến bụng dưới Lâm quặn lại, hai mắt mờ dần.
“Nữa… đừng ngừng… aa… aa…”
Phong đẩy Lâm ngả xuống chiếu sau phòng, nâng hai chân anh lên vai. “Tôi đâm kiểu này nhé?” – rồi không chờ trả lời, phạch! – cậu dập sâu từ trên cao xuống. Cây hàng đâm từ góc cao, xuyên sâu, khiến lỗ nhỏ co rúm, miệng Lâm chỉ còn bật ra những tiếng ưm ưm, hơ hơ, á á không dứt.
“Chết… tôi rồi… aa… a…”
“Ra đây… tôi đổ cho đầy…”
Bạch bạch bạch bạch! – cậu dập liên tục, hông va sát bẹn, tiếng ướt át rền rĩ. Lỗ nhỏ đỏ rực, co bóp tối đa. Một nhịp sau cùng, cậu gầm khẽ, rồi phụt! phụt! phụt! – từng dòng tinh nóng phun ra, lấp đầy bên trong, tràn ra ngoài, dính đầy đùi.
Lâm giật mạnh, cũng xuất ra một vệt trắng sữa không cần chạm tay.
“Ư… aa… aa…”
Phong rút ra. Cây hàng căng bóng, lỗ nhỏ Lâm hồng đậm, mở hé, nhễu thứ trắng đặc xuống sàn. Cậu ngồi thở, ngắm nhìn anh với ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa say mê.
“Anh ngon lắm. Mai tôi còn ở lại.”
Lâm nhắm mắt, tim đập thình thịch. Trong đầu anh vang vọng câu nói ấy.