Chiếc container dừng lại kéo theo vệt bụi dài, mùi khét thắng xe trộn lẫn hơi nóng mặt đường. Đồng hồ vừa nhích sang bốn giờ chiều. Trời chưa tắt nắng nhưng không còn gay gắt, chỉ còn tiếng ve rền và bóng cây đổ dài bên lề.
Gã tài xế bước xuống, thân hình lực lưỡng, rám nắng, chiếc áo thun bạc màu dính đầy mồ hôi, vắt hờ trên vai. Cặp đùi to và nở, quần jean ôm sát, phần đũng quần cộm rõ. Gã nhìn quanh, rồi bước vào quán nước lụp xụp với tấm bạt xộc xệch treo bảng “Giải khát – nghỉ chân”.
Lâm đang đứng trong quán, tay lau ly bằng khăn ẩm. Nghe tiếng chân bước, anh ngẩng lên, ánh mắt liếc nhanh rồi lặng lẽ quay đi. Không cần chào hỏi, không cần hỏi uống gì. Gã tài xế tự ngồi xuống chiếc ghế nhựa, hai tay xoa mặt cho tỉnh.
— Quán vắng. Hôm nay được nghỉ tay hả anh? — Gã cười khàn, giọng miền Trung đặc quánh.
Lâm không trả lời. Chỉ rót một ly nước mía đầy, đặt xuống bàn, tay vô tình để lại mấy giọt nước dính trên mặt gỗ. Gã tài xế liếm môi, mắt liếc về phía tấm màn sau quán.
— Có còn phục vụ mấy món khác… như lần trước không? — Gã nói khẽ, nhưng đủ nghe.
Lâm ngẩng nhìn gã. Cái nhìn thẳng, sâu, lạnh. Rồi không nói gì, quay đi, lặng lẽ vén màn. Một khoảng tối mát lùi vào sau, mùi gỗ ẩm và mồ hôi trộn lẫn. Gã đứng lên, theo sau.
Bên trong, chỉ có tấm phản gỗ cũ trải chiếu, chiếc quạt nhỏ quay lật bật trong góc. Gã tài xế ngồi xuống, lưng dựa vào vách, mắt nhìn Lâm đứng trước mặt – chiếc quần thô bạc màu bó sát cặp đùi chắc nịch, phần trước lùm lùm ẩn hiện.
— Cởi ra đi. Tôi chờ hoài. — Giọng gã khàn đặc, mắt bắt đầu đỏ lừ.
Lâm không nói gì. Chậm rãi tháo nút quần, kéo khóa xuống. Cây hàng thả ra khỏi lớp vải, dựng dần, nặng nề, đầu đỏ bóng. Gã nuốt nước miếng, gập người tới, miệng áp vào.
Chóp chép… ọc ọc… chóp… ọc ọc ọc…
Miệng gã mở rộng, đầu lưỡi đảo quanh thân cây hàng cứng ngắt, rồi hít sâu, nuốt gọn hơn phân nửa chiều dài. Âm thanh ngậm mút vang trong không gian chật chội, tiếng nuốt nghe rõ ràng. Tay gã bấu vào bắp đùi Lâm, cảm nhận từng đường gân nổi, từng sợi cơ co siết.
Lâm đứng yên, đầu hơi ngửa, mắt khép hờ. Hông anh bắt đầu nhích nhẹ, từng cú đẩy nhẹ về phía trước.
— Ọc… ọc… chóp chép… ưm… ọc…
Cây hàng ra vào miệng gã đều đặn. Từng nhịp thúc nhẹ rồi sâu dần, nhanh dần. Tay Lâm đưa lên, nắm tóc gã kéo sát, rồi thúc mạnh.
Ọc ọc ọc ọc!
Âm thanh như nghẹn, nước miếng tràn ra khóe miệng. Mũi gã chạm vào bụng dưới của Lâm, cây hàng cắm thẳng, không chừa khoảng trống. Gã rên khe khẽ, mặt đỏ gay, nước mắt chảy.
Lâm rút ra, kéo gã đứng dậy, xoay người lại. Quần gã được tụt xuống, cặp mông to đầy lông cong lên rõ ràng. Lâm quỳ xuống, tách hai mông gã ra, cúi sát. Lưỡi anh phả nóng, rồi chạm vào lỗ nhỏ đang co giật.
— Ưm… ơ ơ hơ…
Đầu lưỡi đẩy vào, xoay tròn, liếm sâu, khiến gã rên lên. Tay bấu vách, chân run. Lỗ nhỏ đỏ au, ướt nhớt. Lâm liếm từ dưới đáy bìu lên tới khe, rồi thẳng người dậy.
Phạch!
Cây hàng cắm thẳng vào, lỗ nhỏ há ra nuốt gọn thân to dày ấy. Gã hét lên:
— A… a… sâu quá… a…
Lâm giữ chặt hông, bắt đầu nhấp. Chậm… rồi nhanh… rồi sâu…
Bạch… bạch… bạch… bạch…
Âm thanh thân thể va nhau, tiếng cây hàng đâm sâu, nước trong lỗ nhỏ trộn ướt sũng. Mỗi cú thúc, gã đều rên rỉ:
— Ưm… ơ ơ hơ… a… á… nữa… đâm nữa đi…
Lâm thở nặng, mồ hôi chảy dọc lưng. Anh nhấn mạnh từng cú, xoay vòng cây hàng bên trong, khiến lỗ nhỏ co siết.
Bạch bạch bạch bạch!
Gã rú lên, lỗ nhỏ quặn lại. Lâm thúc mạnh, gằn giọng:
— Ra đây… chịu nổi không?
— A… không… đừng ngừng… a… đừng…
Phạch! Bạch! Phạch! Bạch!
Từng nhịp ngày càng mạnh. Mông gã đỏ bừng. Lâm nghiêng người, cắn nhẹ vào vai gã, tiếp tục nhấn sâu.
— Phạch… bạch… bạch… á… ơ…
Gã run lên, bàn tay bấu lấy chiếu. Cây hàng trong lỗ nhỏ gồng lên, rồi…
Phụt! Phụt! Phụt phụt phụt!
Nóng ran. Lỗ nhỏ như co giật, dòng tinh bắn sâu vào, từng đợt. Gã thét:
— Aaaaa…
Cơ thể gã mềm oặt. Lâm rút ra, cây hàng dính nhớt, đầu vẫn đỏ. Anh đứng thở một lúc, rồi kéo quần lên, liếc nhìn gã tài xế nằm xoài.
Không cần nói gì thêm. Gã nằm im, thở gấp, mông vẫn co thắt nhẹ. Phía sau, thứ trắng sữa bắt đầu trào ra từ khe lỗ nhỏ đã đỏ tấy.
Bên ngoài, gió chiều bắt đầu thổi nhẹ. Tiếng ve lặng dần. Chiếc container vẫn đậu đó, im lìm, như thể hiểu rằng chủ nó còn chưa muốn đi.