Bóng đêm buông chậm trên quốc lộ, tiếng côn trùng rỉ rả dưới những tán cây ven đường. Đèn xe thỉnh thoảng quét qua, rồi tắt ngóm nơi khúc cua u tối. Chòi lá của Lâm vẫn lặng lẽ nép mình dưới tàng cây lớn, ánh đèn vàng vọt hắt qua lớp mành tre. Anh vừa dội nước lên người sau cuộc “phục vụ” ông Tư Thắng chiều nay, cơ thể mỏi rã nhưng lỗ nhỏ vẫn còn ươn ướt thứ dịch nóng hổi chưa ráo.
Lâm chưa kịp chợp mắt thì có tiếng xe máy gằn lên từ xa. Chiếc xe lao tới rồi thắng gấp, bụi đỏ bay lên mù mịt. Người đàn ông trên xe tháo nón bảo hộ, phanh gấp cổ áo bảo hộ lao động ướt đẫm mồ hôi. Hắn cao cỡ mét tám, da ngăm rám nắng, thân hình lực lưỡng như dân công trình chính hiệu. Tay áo xắn đến bắp, lộ rõ cơ bắp chắc nịch, mùi người lẫn mùi khói dầu nồng nặc.
“Quán còn mở không, anh trai?” – Giọng hắn khàn khàn, gằn như thiếu hơi.
Lâm bước ra, mắt lướt qua từ cổ, vai đến bụng rắn đanh của khách. “Còn. Mà thứ mày muốn… là nước giải khát hay… thứ giải cái khác?”
Gã công nhân nheo mắt cười. “Nếu được giải cái sau… thì khỏi cần nước luôn.”
Hắn tên Tài – hai tám tuổi, công nhân công trường bên kia núi, ca làm từ chiều đến khuya. Đám công nhân hay kháo nhau về một quán nước có “dịch vụ đặc biệt” ở khúc đường này. Hôm nay, hắn quyết mò thử.
Lâm dẫn hắn vào trong. Ánh đèn dầu lặng lẽ chao động. Gã đứng giữa phòng, cởi phăng áo, để lộ thân hình hầm hập sức trai. Trên bụng, mồ hôi đọng thành vệt. Quần vải thô căng phồng phần trước, từng đợt đập nhè nhẹ vào lớp vải, cứng đến rõ hình cây hàng.
“Đứng đó,” – Lâm nói khẽ, rồi bước lại, quỳ xuống, kéo khóa quần.
Ngay lập tức, một cây hàng to nặng bật ra, nóng hầm hập, gân guốc lồ lộ, đầu khấc đỏ ửng bóng loáng. Anh đưa lưỡi liếm dọc sống lưng cây hàng một đường dài, khiến gã Tài giật khẽ, rên trầm:
“Ư… mềm môi quá…”
Lâm không để khách chờ, há miệng ngậm sâu:
“Chóp… chép… ọc ọc… ọc…”
Tiếng mút vang dội, ướt át. Cây hàng to quá khổ, đè nghẹt cổ họng. Lâm vừa mút vừa rướn cổ, lưỡi đảo khắp quanh đầu khấc, mỗi lần rút ra đều có sợi nước bọt dính dài. Tài cúi xuống nhìn, tay bóp nhẹ tóc Lâm, rên gằn:
“Ngậm kiểu đó… dễ mất khôn lắm nghe…”
“Ọc… chóp chép… ọc ọc…”
Lâm không ngừng, ngậm sâu rồi rút ra nhè nhẹ, gợi cảm như vuốt ve, rồi bất ngờ nhấn sâu đến tận gốc.
“Á… mẹ ơi!” – Tài giật mạnh, mông co lại. Cây hàng của hắn bị hút cạn như rút tủy.
Lâm ngước lên, miệng nhễu nước, mắt long lanh. “Vô trong đi. Chỗ này… chặt hơn miệng.”
Anh quay người, trèo lên giường, chổng mông, tự tách hai mép mông ra. Lỗ nhỏ hồng hồng, ướt át sẵn từ cuộc trước, co giật nhè nhẹ như chào mời. Tài thở gấp, nhào tới, tay bóp hai mông căng tròn, đưa đầu khấc quệt khe.
“Phạch…” – cây hàng chọc nhẹ vào lỗ nhỏ.
“Phạch… phạch…” – lần thứ hai, rồi ba, đầu khấc bắt đầu len vào. Lâm cắn răng, rên nhỏ:
“Ưm… vô đi… sâu nữa…”
“Phạch… bạch… bạch bạch…” – hắn dộng mạnh, toàn bộ thân cây hàng thọc sâu đến tận gốc, khiến Lâm bật tiếng rên:
“Á… ơ hơ… sâu… phình quá…”
Tài bắt đầu nhấp đều:
“Bạch… bạch… bạch bạch… phạch… phạch…”
Lỗ nhỏ co giật liên tục, siết lấy thân cứng, nhớt dính. Mỗi cú thúc là một lần mông Lâm đập lên đùi Tài, phát tiếng thịt nện bạch bạch ướt át.
“Chặt… vãi… mút lấy luôn nè…” – Tài gầm, tăng tốc.
“Bạch bạch bạch… phạch… bạch… bạch…”
Tiếng rên vang vọng trong gian chồi:
“Ư… a… á… ưm ưm… nữa đi… mạnh nữa đi…”
Tài gập người ôm lấy eo Lâm, cúi sát tai anh, rít:
“Cho tao phá banh cái lỗ này nghe chưa!”
“Phạch… bạch bạch… bạch bạch bạch…!”
Lỗ nhỏ căng tràn, co thắt không ngừng, nuốt lấy từng tấc. Dịch trơn tuôn ra không ngớt, tràn theo thân cây hàng, làm trơn nhầy cả hai bẹn. Mông Lâm đỏ ửng, bị tát lia lịa:
“Chát! Chát! Chát!”
“A á… đánh nữa đi… lỗ em… đang há miệng đó…”
Tài như thú động dục, thúc như dồn sức cả ngày làm ca nặng:
“Phạch… bạch… bạch bạch bạch… bạch…”
Mồ hôi rơi như mưa. Hắn nghiến răng, rống lên một tiếng:
“Phụt… phụt… phụt…”
Cây hàng giật từng nhịp, phun dòng nóng đặc sệt vào sâu trong. Lỗ nhỏ thít chặt lại, đón từng đợt nóng hổi tuôn vào, đến khi dịch trào ngược ra mép mông, dính ướt cả đùi.
Lâm rũ người xuống, thở hổn hển, lỗ nhỏ vẫn còn co giật từng hồi. Tài rút ra, nhìn thân cây hàng bóng loáng, đỏ ngầu. Hắn cười khàn:
“Quán nước này… tao phải ghé thường xuyên.”
Lâm chỉ mỉm cười, mông vẫn run nhẹ, nhỏ giọng:
“Lần sau nhớ uống cả nước đá. Không thì chỉ còn nước nóng kiểu đó thôi.”
Ngoài kia, quốc lộ chìm trong đêm sâu. Bóng đèn trong chòi lặng lẽ chao, còn mùi nhục cảm vẫn chưa tan hết trong không khí đặc sệt dục vọng.