Chiều buông chậm trên quốc lộ. Mặt trời đã thôi đổ lửa nhưng hơi đất vẫn hầm hập bốc lên. Lâm thay một cái áo ba lỗ màu xám đã ngả sang màu tro bụi, mồ hôi còn đọng ở hõm cổ và rìa lưng. Quán chồi im ắng, ngoài mấy chiếc lon không lăn lóc và một cây quạt cũ kẽo kẹt thở từng vòng mỏi mệt.
Anh vừa ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc thì từ xa, bóng một người đàn ông đang đạp xe đạp xuất hiện. Gã không trẻ. Vóc dáng cường tráng, vai rộng lưng thẳng, làn da ngăm sạm. Bộ đồ lính bạc màu ôm lấy thân thể vạm vỡ, từng bước đạp xe toát lên thứ khí chất cứng rắn, từng trải. Đó là ông Tư Thắng, năm mươi mốt tuổi, từng là bộ đội biên phòng, giờ về quê dưỡng già. Người làng sợ ông nghiêm, nhưng đám trai tráng hay kháo nhau – cái ông già đó mà “đè” được thì cả tuần khỏi đi nổi.
Xe dừng lại trước quán. Ông dựng nó sát gốc cây, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm.
“Chiều mát rồi. Có nước gì không?”
Lâm mỉm nhẹ: “Có bia lạnh. Có thứ khác nữa…”
Ông Tư gật đầu. “Thứ khác ấy… còn nhớ cách tao uống không?”
Lâm đứng dậy, không trả lời, chỉ kéo tấm rèm rơm phía sau quán. Ông bước theo. Bên trong vẫn là chiếc giường cói, chăn mỏng, vách lá, bầu không khí âm ẩm mùi cũ kỹ và nhục cảm.
Khi tấm rèm khép lại, ông Tư lặng lẽ cởi áo. Lâm nhìn thân thể ông – dù không còn trẻ, nhưng khối cơ bắp vẫn rõ, ngực rộng, bụng chỉ lác đác một lớp mỡ mỏng, ngực đầy lông đen lưa thưa. Dưới lớp quần lính, vật giữa hai đùi ông căng rõ, in một vệt dài đậm màu lên lớp vải thô ráp.
Ông ngồi xuống giường, dang chân, gọi khẽ:
“Lại đây. Ngậm cho tao, như hồi đó.”
Lâm quỳ xuống, đôi mắt hơi rũ, môi hé mở. Tay anh đưa lên cởi khóa quần, lôi ra cây hàng đã căng cứng, đậm màu, nổi rõ từng đường gân như thể chỉ chực bắn tung.
Anh không chần chừ, đưa miệng vào, môi chạm đầu khấc nóng hầm hập.
“Chóp… chép… ọc ọc… ọc…”
Tiếng mút vang lên đầy ướt át. Lâm ngậm sâu, lưỡi liếm vòng quanh phần đầu nấm, rồi rút ra nhè nhẹ, để nước miếng dính sợi loang xuống gốc.
Ông Tư rên nhẹ, tay to bè đặt lên đầu Lâm, giữ chặt, rồi nhấp từng cú:
“Ọc… ọc ọc… chóp… chép…” – miệng Lâm đầy cây hàng, cổ họng co lại liên hồi theo từng đợt thúc sâu.
Một tay anh đưa lên bóp nhẹ bìu trứng căng nặng, tay kia lần xuống vạch mông mình ra, tự nhấn một ngón vào khe lỗ, chuẩn bị.
“Ngậm đã quá… nhưng tao muốn vô trong.” – ông Tư nói, rồi đứng dậy, kéo Lâm nằm xuống giường.
Anh xoay người, hai gối chống lên, mông nhô cao. Lỗ nhỏ co giật nhẹ, hé mở chờ đợi.
Ông lấy chút nước miếng bôi lên cây hàng, rồi ấn đầu nấm vào khe.
“Phạch…”
Lỗ nhỏ ngoạm lấy đầu khấc. Ông Tư rên khẽ, rồi nhấn sâu thêm.
“Phạch… phạch…”
Thịt trong lỗ siết chặt như đang ôm lấy, mút chặt từng đợt. Ông bắt đầu nhấp nhịp chậm, nhưng có lực, mỗi cú đều dứt khoát:
“Bạch… bạch… bạch…”
Mông Lâm rung nhẹ mỗi khi bị thúc mạnh. Lỗ nhỏ ướt dần ra, dịch trắng lợn cợn trào theo mỗi lần rút ra, rồi lại nuốt sâu tận gốc khi ông đẩy vào.
“Ưm… á… ơ ơ hơ… mạnh quá… sâu quá…” – Lâm rên rỉ, bàn tay nắm chặt mép chiếu.
Ông Tư cúi người, ôm lấy eo anh, dộng mạnh:
“Phạch… bạch bạch… bạch… bạch…”
Lỗ nhỏ lúc này đã mềm, nhão, nhưng vẫn co giật, vẫn khít, vẫn nuốt trọn cây hàng như đói khát. Tiếng da thịt va nhau phạch phạch, bạch bạch đều đặn vang khắp gian chồi.
“Ơ… a… a á… ưm ưm… sâu quá…” – Lâm cong lưng, rên liên tục.
Ông Tư không dừng lại, dộng càng lúc càng mạnh, càng sâu:
“Phạch… phạch… bạch bạch… bạch…”
Mồ hôi đổ xuống từ cằm ông, nhỏ trên lưng Lâm. Tay ông tát nhẹ lên mông anh, tiếng chát khô khốc càng khiến anh co rúm, rên gằn:
“Ư… a… đánh nữa đi… đừng dừng lại…”
Ông Tư gầm lên, tăng tốc:
“Bạch bạch bạch bạch… phạch… bạch… bạch…”
Từ trong khe, tiếng dịch ướt át chảy ra từng đợt, trơn dính, nhớt nháp. Lỗ nhỏ không ngừng co bóp, như đang mút lấy từng giọt cuối cùng trong cây hàng.
Cuối cùng, khi nhịp dộng tăng đến cực hạn, tiếng rên hòa cùng tiếng thở gấp gáp, ông Tư siết mông Lâm lại thật chặt…
“Phạch… bạch bạch… phụt… phụt… phụt…”
Dòng nóng phun sâu vào, lấp đầy bên trong. Lâm giật nhẹ, lỗ nhỏ co giật theo từng nhịp phun. Dịch nhễu ra, tràn dọc xuống đùi.
Hơi thở cả hai dồn dập, ông Tư gục trên lưng Lâm, vùi mặt vào hõm cổ anh, cắn nhẹ.
“Mỗi lần… đều ngon như lần đầu…” – ông thở.
Lâm không đáp, chỉ đưa tay ra phía sau, siết lấy tay ông.
Ngoài kia, nắng chiều đã tắt, gió bắt đầu lùa qua khe lá. Nhưng trong chồi nhỏ, hơi nóng vẫn nồng, vẫn ướt, vẫn đầy mùi nhục dục chưa nguôi.