Chương 1: Chồi Lá Ven Đường Và Kẻ Khát Lâu Ngày
Giữa trưa, quốc lộ như hóa thành một dải lửa kéo dài bất tận, trải ra dưới ánh nắng chang chang không một gợn mây. Bụi đỏ bám đặc quanh từng gốc cây khô khốc, gió hắt qua không mang nổi lấy một chút mát. Xa xa, bóng một căn chồi lá nằm nép dưới tán cây lớn, dường như là nơi duy nhất có thể dừng chân giữa cái hoang vắng cằn cỗi ấy.
Lâm – ba mươi sáu tuổi, vạm vỡ, làn da rám nắng và đôi mắt sâu như giữ lại tất cả bụi đường đã trải – là chủ của căn chồi nhỏ đó. Gọi là quán nước giải khát, nhưng thực ra thứ mà Lâm “bán” còn nhiều hơn mấy chai nước ngọt hay lon bia nguội. Người ta rỉ tai nhau, tay Lâm không chỉ mát tay pha đá mà còn “mát” cả cái cách làm dịu cơn khát của mấy gã tài xế đường dài. Dừng lại một lúc là không nỡ đi, có khi còn quay xe trở lại vì nhớ. Và Lâm – lặng lẽ, không vồn vã, không hứa hẹn – chỉ cần khách cần, là anh có mặt.
Một tiếng động cơ trầm nặng vang vọng từ xa, rồi chiếc container trườn tới, chậm rãi tấp vô lề ngay trước căn chồi. Bụi tung lên mù mịt. Tài xế bước xuống. Gã đàn ông cao to, tay áo xắn lộ rõ bắp tay rắn chắc, mặt mày hầm hầm nắng gió, chừng ba mươi tám tuổi, tên Hòa – dân chạy xe Bắc Nam lâu năm, quen mặt Lâm từ vài lần ghé qua trước.
“Có bia không?” – Hòa hỏi, giọng khô khốc như chính cái cổ họng hắn.
Lâm không đáp ngay, chỉ nghiêng đầu, rút từ thùng đá một lon ướp lạnh, sương bám trắng vỏ. Hòa nhận lấy, nốc một hơi cạn nửa lon, rồi liếm môi, nhìn thẳng vào mắt Lâm.
“Trưa nắng dễ khát…”
Lâm gật đầu, chậm rãi kéo tấm mành lá phía sau chồi lên, để lộ một khoảng trống nhỏ khuất gió. Hòa hiểu. Gã dợm bước vào trong, chân đá dép qua một bên, ánh mắt bắt đầu nặng trĩu dục vọng.
Bên trong là một chiếc giường nhỏ phủ chiếu cói. Gió không lọt được vào, chỉ có mùi mồ hôi, bụi đường và thứ hơi người âm ấm vẩn quanh. Lâm khép tấm mành lại, quay lưng, bắt đầu cởi áo. Lưng anh rộng, làn da săn chắc, từng thớ cơ chuyển động khi anh cúi người cởi quần, để lộ phần mông rắn rỏi, đầy đặn khiến Hòa không thể rời mắt.
“Bữa nay… tao khát lâu rồi…” – Hòa gằn giọng, tiếng thở bắt đầu nặng hơn.
Gã nhào tới, ép Lâm nằm xuống, hai tay to bè lật anh lại dễ dàng. Không cần màn dạo đầu nhiều lời, chỉ có mùi da thịt cọ nhau, hơi thở khàn đặc vì nhịn lâu và tiếng thở hổn hển như tiếng máy xe lên dốc.
Hòa đè sát xuống, tay nắm lấy cây hàng của mình đã dựng từ nãy – to, cứng, nóng hầm hập – rồi dí sát vào mặt Lâm. Anh không né, chỉ há môi, đưa lưỡi liếm một vòng từ gốc lên tới đầu nấm.
“Ưm… chóp… chép… ọc… ọc ọc…” – âm thanh vang lên ướt át đầy kích thích khi cây hàng bị Lâm ngậm sâu tận gốc, cổ họng co bóp nhẹ theo từng cú nhấp đều đặn của Hòa.
Tay Hòa giữ lấy gáy Lâm, đẩy mạnh từng cú. Miệng anh nhễu nước, mắt hơi ướt, nhưng vẫn ngậm chặt không rời. Đầu nấm trơn trượt, cạ vào vòm họng phát ra tiếng chóp chép đều đặn, đến mức Lâm bắt đầu nghẹn khẽ.
“Ư… ọc ọc… chóp… á…” – cổ anh giật nhẹ theo từng đợt thúc sâu hơn, dồn dập hơn.
Một lúc sau, Hòa rút ra, cây hàng nhễu ướt, ve vẩy trước mặt Lâm như đe dọa. Gã lật anh lại, tách hai mông săn chắc sang hai bên, ngắm nghía lỗ nhỏ hồng nhạt co nhẹ theo từng nhịp thở. Gã thở dài:
“Lâu không vô… giờ nhìn cái lỗ mà muốn phạch một cái cho ngập tận gốc…”
Không đợi lâu, Hòa dí đầu nấm nóng rẫy vào mép lỗ. Đầu khấc chạm vào da thịt mềm, nóng, Lâm rùng mình. Gã ấn mạnh.
“Phạch…”
Lỗ nhỏ há ra đón lấy đầu nấm, co giật nhẹ, rồi nuốt trọn vào bên trong một phần thân. Hòa gầm nhẹ, tiếp tục thúc vào.
“Phạch… phạch… phạch…”
Thân cây hàng tiến sâu, thịt trong lỗ siết chặt từng tấc. Lâm rên khẽ: “Ơ… ưm… ơ ơ hơ…” – mỗi cú nhấp là một luồng lửa rần rật lan khắp thân dưới.
Gã bắt đầu nhấp đều, mỗi lần rút ra là đầu nấm kéo theo một chút dịch ấm dính từ lỗ nhỏ, rồi lại bạch bạch bạch trở vào. Lỗ nhỏ giờ đây ướt đẫm, trơn nhớt, nuốt vào cây hàng như đói khát lâu ngày.
Hòa tăng lực. Cú thúc mạnh khiến Lâm giật mình, bụng dưới hóp lại.
“Bạch… bạch… bạch bạch bạch…”
Gã đè Lâm xuống, hai tay nắm chặt eo, dộng sâu từng cú một, như trút hết mệt mỏi sau cả trăm cây số đường dài.
“Ưm… ơ ơ hơ… a… á á… chậm… chậm lại… á…” – Lâm rên, lưng cong lên theo từng cú nhấp mạnh, lỗ nhỏ co rút kịch liệt.
Tiếng va chạm da thịt vang vọng giữa căn chồi nóng hầm hập, lẫn tiếng thở hổn hển, tiếng rên đứt quãng và tiếng cây hàng dộng sâu vào lỗ nhỏ không ngừng nghỉ.
“Phạch… bạch bạch… bạch… phạch… bạch bạch…”
Hòa nghiến răng, động nhanh, sâu và mạnh hơn nữa. Mồ hôi chảy dài dọc lưng, táp vào mông Lâm, dính nhớp nháp. Lỗ nhỏ co giật không ngừng, kẹp chặt lấy cây hàng như muốn hút cạn sinh lực.
“Ơ… a… á á… ưm… a… nhanh… nữa… nữa…”
“Bạch bạch… phạch… bạch… bạch bạch bạch…”
Đến khi cao trào kéo tới, Lâm gào lên khàn giọng: “A… a á… tới… tới rồi…”
Hòa siết chặt eo anh, dộng mạnh vào lần cuối cùng…
“Phạch… bạch bạch bạch… phụt… phụt… phụt…”
Dòng nóng hổi phun sâu vào bên trong, lấp đầy lỗ nhỏ đã co giật loạn lên vì sướng. Dịch nóng tràn ra mép, chảy dọc đùi.
Cả hai nằm đè lên nhau, hơi thở dồn dập, căn chồi lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng ve và tiếng động cơ xe xa xa vọng lại.
Ngoài kia, mặt trời vẫn chói chang, còn trong chồi – Lâm lau miệng, ngẩng đầu, ánh mắt hờ hững mà quyến rũ.
“Khát thì cứ ghé…” – anh nói khẽ, giọng nhỏ hơn tiếng ve kêu.