Buổi tối, tiếng xe máy gầm rú từ xa vọng lại. Đèn pha rọi trắng xóa cả đoạn đường vắng. Căn chòi nhỏ dưới tán cây lại sáng lên một lần nữa.
Lâm đang ngồi trần trụi trong gian sau, lưng dựa vách gỗ, Khôi nằm co bên cạnh, thân thể đỏ ửng vẫn còn vương tinh dịch chưa lau sạch. Cậu thiu thiu ngủ, má áp vào ngực Lâm như con mèo nhỏ vừa được vỗ về.
Rầm. Cửa ngoài mở mạnh. Tiếng chân dồn dập, rồi giọng quen thuộc:
— Lâm! Có đó không?
Huy – người đầu tiên – bước vào, theo sau là hai gương mặt mới: Phong và Minh – hai đứa còn lại trong nhóm phượt. Mắt cả bọn đỏ hoe, người nhễ nhại mồ hôi, và cặp mắt sáng rực trong bóng tối.
— Mày giấu tụi tao hả? – Huy thở hổn hển, nhìn thấy Khôi trần truồng nằm trong.
Minh rít nhẹ:
— Tụi tao biết mà! Thằng Khôi nó quay lại trước, giờ… tụi tao cũng muốn…
Lâm không ngạc nhiên. Anh đứng dậy, để trần, cơ bắp cuồn cuộn dưới ánh đèn dầu. Cây hàng to lớn lủng lẳng giữa hai đùi, vẫn còn nhớp nháp.
— Mấy đứa chắc chứ? Vào đây rồi… là không lùi được đâu.
— Không ai muốn lùi cả. – Phong nhếch mép, cởi áo phông ra trước. Cơ thể hắn đầy sức sống tuổi 20, bụng phẳng, ngực săn, đôi mắt long lên như dã thú đói mồi.
— Em muốn liếm nó… cái đó của anh… – Minh đỏ mặt, nhưng tay đã cởi khóa quần.
Lâm ngồi xuống mép giường. Đám thanh niên quỳ quanh anh như cúng thần. Minh là đứa đầu tiên áp mặt vào cây hàng, miệng hé mở:
Chóp… chóp chép… ọc ọc… chóp chép…
— Ưm… a… to… trong miệng em…
Phong thì thò tay xoa nắn hòn bi nặng nề, khẽ lắc nhẹ khiến Lâm rên khe khẽ.
— Bú đều thôi… Ừ, thế… mút nữa đi… a…
Ọc ọc… chóp chép…
Tiếng mút, tiếng rên vang dồn. Miệng Minh bận rộn bên dưới, Phong ngồi lên ôm hôn ngực Lâm, đầu lưỡi liếm vòng quanh núm vú sậm màu, rồi cắn nhẹ:
— Anh ngon thật… thân thể… mùi của đàn ông… a…
Huy không chịu nổi, lột sạch quần, bò lên giường, dạng mông:
— Em muốn như hôm trước, nhưng lần này mạnh hơn… dập em đi… anh Lâm…!
Lâm kéo gối, kê dưới bụng Huy, rồi liếm lỗ nhỏ tròn hồng của cậu từ phía sau:
Chụt… chụt… chóp… lép nhép…
— Ưm… a a… ướt… nóng quá…
Anh chống gối, cầm cây hàng đã bóng loáng vì nước miếng của Minh, kê vào.
— Chuẩn bị.
Phạch!
— Á… aa… trời ơi…
Bạch bạch bạch… phạch phạch…
Tiếng thịt đập thịt vang động. Huy dính chặt bụng vào nệm, hai tay nắm chặt, mông vểnh cao, lỗ nhỏ nuốt gọn cây hàng từng nhịp rút-đẩy, sâu đến tận ruột non.
Phong nhìn say mê, rồi quay Minh lại:
— Tới lượt tụi mình chơi nhau…
Hai đứa nằm ngửa trên sàn, Minh dạng chân, để Phong cầm dầu trơn từ ba lô, nhỏ xuống lỗ nhỏ đỏ hỏn đang co thắt nhẹ.
— A… chậm thôi…
Phạch…!
Bạch bạch bạch…
Phong dập tới, mặt nhăn lại vì sướng. Tiếng va chạm mông và rên rỉ hoà quyện.
Bên giường, Lâm đã đẩy Huy đến rã người. Mỗi cú thúc như bổ vào tâm trí, làm Huy rên “a a… a… sướng quá” không ngừng. Lỗ nhỏ đã quen hơn lần trước, giờ ngậm lấy cây hàng dễ dàng hơn, nhưng độ chặt vẫn khiến anh phải rít răng:
— Mấy thằng nhỏ tụi mày… nghiện thật rồi…
Phạch… phạch… bạch bạch bạch…
Minh khóc rấm rứt dưới thân Phong, còn Khôi – tỉnh dậy – cũng bò lại, sờ đùi Lâm:
— Em nữa… anh cho em nữa…
Lâm rút khỏi Huy, người cậu mềm oặt, tinh trào đầy bụng. Anh kéo Khôi ngồi lên đùi, cây hàng vẫn còn nóng hổi, đâm ngược từ dưới lên.
— A… ưm ưm… nóng…
Phạch… bạch bạch…
Khôi nhún lên nhún xuống, tiếng mông đập lên háng vang rõ:
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng rên hòa cùng tiếng gió đêm, tiếng ve kêu ngoài kia bị át đi bởi tiếng “trả bài” đầy dồn dập, cuồng nhiệt.
Cả nhóm 4 người, kẻ bị đè, người bú liếm, mùi tinh dịch, mùi mồ hôi, tiếng rên rỉ tạo thành bản hợp xướng loạn lạc, hoang dại.
— Tới… em tới…
Phụt! Phụt! Phụt!
Từng người, từng dòng trắng đục phóng tung tóe trên mông, bụng, ngực, đầy lên nền nhà, mùi ngai ngái sực nức.
Đêm hôm ấy, căn chòi bên quốc lộ như trở thành một cõi mê lạc của trai trẻ và người đàn ông bí ẩn tên Lâm.