Trăng non treo lơ lửng trên bầu trời đen thẫm. Đoạn quốc lộ vốn vắng vẻ, về đêm lại càng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích giữa bãi cỏ ven đường. Trong căn chòi lợp lá, Lâm vẫn ngồi bên quầy, tay chậm rãi lau ly. Mồ hôi từ cổ chảy dọc ngực, vẽ lên làn da rám nắng từng vệt bóng loáng.
Tiếng xe máy nổ giòn rồi tắt máy trước quán. Một bóng người bước vào, dáng cao gầy, đội mũ lưỡi trai, đeo ba lô. Lâm ngẩng lên, nhận ra gương mặt quen thuộc.
Là Khôi – thanh niên đi cùng Huy hôm trước. Cậu cao dong dỏng, da trắng, xương quai xanh lộ rõ, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt lặng lẽ, sâu hoắm. Cậu bước vào không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi đối diện, tháo nón, đặt xuống bàn.
— Tưởng tụi mày đi rồi – Lâm lên tiếng.
Khôi liếm môi, mắt nhìn thẳng vào Lâm:
— Ừ. Tụi kia đi tiếp rồi. Nhưng… em vòng lại.
Lâm không hỏi tại sao. Nhưng ánh nhìn anh đượm ý hiểu. Khôi cúi đầu, ngón tay mân mê cốc nước, khẽ thở ra:
— Hôm qua… em thấy hết rồi. Lúc Huy đi vào… tụi em tưởng đùa, nhưng nghe tiếng… em biết. Em không dám nói gì.
Lâm vẫn im lặng. Khôi ngẩng lên, mặt hơi đỏ:
— Em không giống nó… nhưng em… muốn được như nó. Muốn… anh làm vậy với em.
Một khoảng lặng nặng nề.
Rồi Lâm đứng dậy, bước chậm rãi vào gian trong. Khôi nuốt nước bọt, vài giây sau mới đứng lên, bước theo.
Căn chòi nhỏ tối mờ, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt qua khe lá. Gió đêm luồn qua kẽ tường, thổi khẽ vào gáy, khiến Khôi rùng mình.
Lâm quay lại, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai cậu. Cơ thể Khôi gầy nhưng săn, hơi thở run run. Anh kéo cậu sát vào ngực, hơi nóng từ cơ thể đàn ông tỏa ra mạnh mẽ. Tay anh luồn vào lưng áo, vuốt dọc sống lưng lạnh lạnh của cậu.
— Em không giống nó, đúng. Nhưng… em muốn – Lâm thì thầm, rồi cúi xuống, hôn lên cổ Khôi.
— Ưm…
Khôi thở gấp. Bàn tay anh đặt lên bụng dưới cậu, chạm nhẹ, rồi xoa. Quần jean cậu bị cởi bung. Một bàn tay mạnh mẽ, chai sần luồn vào trong, nắm lấy cây hàng non nớt đang căng cứng.
— A… anh…
Khôi thở hổn hển, người mềm ra. Lâm đẩy cậu ngồi xuống mép giường gỗ. Rồi anh quỳ gối, vạch đùi cậu ra.
Chóp chép… chụt… chóp chép…
Lưỡi anh liếm dọc thân cây hàng. Đầu lưỡi nóng khẽ xoáy vòng vòng, khiến Khôi rên rỉ, tay nắm chặt mép giường:
— Trời… sao… em chưa từng… a…
Ọc… ọc… chóp chép…
Cây hàng của Khôi nhỏ nhắn lọt thỏm trong miệng anh. Lâm bú chậm, môi mút chặt từng nhịp, đầu hơi lắc, miệng phát ra tiếng chùn chụt rõ mồn một. Khôi nhắm tịt mắt, cả người rùng lên theo từng đợt mút.
Rồi Lâm đứng dậy, kéo cậu nằm sấp xuống. Quần cậu đã bị tụt xuống đầu gối, mông trắng nổi bật giữa căn phòng ánh vàng mờ. Lâm dùng ngón tay miết dọc khe mông.
— Nhìn em sạch sẽ lắm. Lỗ nhỏ hồng ha…
— Em… chưa từng…
Lâm dừng lại một giây, rồi xoa dịu:
— Anh sẽ chậm.
Anh thấm nước miếng bôi lên ngón tay, nhẹ nhàng tách hai múi mông, ấn đầu ngón vào.
— Ư… a… nó… căng…
Lét nhét… chụt…
Anh nhấn nhẹ, lỗ nhỏ co giật, đón lấy đầu ngón tay. Rồi ngón thứ hai. Khôi thở dốc, người rướn theo từng cú xoay.
— Em… chịu được… anh ơi…
Lâm thấm thêm nước miếng. Cây hàng đã cứng cáp đập vào khe mông Khôi.
— Anh vô nghe.
Phạch…!
— Á… a… a… nóng… ư…
Bạch… bạch… bạch…
Lâm đẩy từng nhịp, chậm rãi nhưng đầy lực. Cái lỗ nhỏ lần đầu đón cây hàng trưởng thành, co giật mạnh. Khôi bấu chặt gối, rên rỉ liên tục:
— A… a… trời… sâu…
Phạch… bạch bạch bạch…
Nhịp bắt đầu nhanh hơn. Mỗi cú đẩy là một lần cây hàng trượt vào sâu, căng trướng lỗ nhỏ đang giật liên hồi. Âm thanh va chạm vang lên đều đặn, như tiếng trống giữa đêm.
— Em rên nghe ngọt lắm – Lâm khẽ nói, rồi dập mạnh.
Phạch… phạch… bạch bạch…
— Ư… ưm… sắp… sắp…
Lâm giữ hông cậu thật chặt, rồi thúc một cú thật sâu.
Phụt… phụt… phụt…
Dòng tinh trắng nóng trào ra trong run rẩy. Cây hàng vẫn nằm nguyên trong lỗ nhỏ co giật nhẹ. Khôi thở hổn hển, nước mắt rịn ra ở khóe mi, miệng cười ngơ ngẩn.
— Em biết… mình sẽ quay lại…
Lâm rút ra, lau sạch, rồi đỡ cậu nằm nghiêng. Cậu úp mặt vào ngực anh, mùi mồ hôi đàn ông trộn với mùi tinh dịch, tạo thành mùi đêm lặng lẽ không thể nào quên.