Chiều trễ, ánh nắng hắt qua lớp bụi mờ vàng rực, quốc lộ dần thưa người. Căn chồi nhỏ của Lâm vẫn đứng lặng dưới gốc cây dầu cổ thụ, giữa những cơn gió hắt qua cỏ dại khô khốc. Một chiếc xe bảy chỗ màu xám bạc dừng lại trước hiên, động cơ tắt máy. Người đàn ông bước xuống xe, dáng cao gầy, tóc bạc muối tiêu, áo sơ mi trắng cài cúc chỉnh tề. Lâm đang lau ly, liếc mắt nhìn ra, im lặng.
– Quán có gì mát?
Lâm không đáp ngay, chỉ đặt ly trà đá lên bàn gỗ mục, ánh mắt nhìn sâu vào khuôn mặt từng trải đang hơi nhễ nhại mồ hôi.
– Chỉ có trà, hoặc… thứ mát hơn nếu thầy muốn.
Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt nheo lại, môi mím nhẹ. Ông ta nhìn Lâm như dò xét, rồi khẽ gật đầu. Không nói gì thêm, ông kéo ghế ngồi, nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời Lâm.
– Tôi từng là giáo sư, dạy văn… Mười năm trước từng ghé qua đây, hình như cậu vẫn vậy.
– Tôi vẫn vậy. Mọi thứ ở đây cũng vậy. Trừ lòng người.
Lâm bước lại gần, tay đặt lên vai ông, ngón cái bóp nhẹ xuống lớp vải áo, rồi chậm rãi siết chặt. Ông giáo sư ngước lên, môi hé thở.
– Tôi lái xe từ sáng. Cả ngày không ai chạm vào tôi…
– Vậy để tôi làm điều đó, thầy.
Lâm khẽ kéo tay ông đứng dậy, dẫn vào phía sau căn chồi. Nơi đó chỉ có tấm phản gỗ cũ phủ chiếu, tường là ván thưa, lối đi vắng vẻ. Khi cánh cửa gỗ đóng lại, không gian thu lại chỉ còn hơi thở và thân nhiệt.
Ông giáo sư đứng yên, hai tay buông thõng, như đợi bị dẫn dắt. Lâm không vội vàng, bàn tay to bản đặt lên ngực ông, cảm nhận nhịp đập lặng thầm sau lớp áo. Ngón tay anh lần từng cúc áo, mở ra từng nút, để lộ thân hình tuy không còn săn chắc nhưng vẫn giữ được nét đĩnh đạc đàn ông.
– Vẫn đẹp… theo cách từng trải.
Ông giáo sư cười khẽ, nhưng tiếng thở đã nặng hơn. Khi chiếc áo sơ mi rơi khỏi vai, Lâm đưa tay kéo thắt lưng ông, ghì sát về phía mình. Cây hàng bên trong chiếc quần của anh đã cứng nặng, nóng rực, chạm vào bụng dưới của ông khiến ông khẽ thở “ơ hơ…”
Lâm cúi xuống, môi lướt qua cổ ông, ngửi mùi mồ hôi pha nước hoa đã nhạt. Anh lần xuống ngực, cắn nhẹ vào đầu vú bên trái, khiến người đàn ông run lên, tay bấu lấy vai anh.
– Ưm… lâu rồi không ai…
Lâm không đáp, chỉ tiếp tục mút lấy, liếm quanh bằng đầu lưỡi, rồi kéo ông ngồi xuống phản. Trong lúc ông giáo sư ngồi dựa lưng, thở hổn hển, Lâm đã mở dây lưng mình, kéo quần xuống, cây hàng vạm vỡ bật ra, đỏ thẫm, căng mạch, rịn chút dịch đầu.
Ông giáo sư tròn mắt, khẽ đưa tay run run chạm vào. Lâm không nói gì, chỉ tiến sát lại, đặt cây hàng vào ngay trước môi ông. Người đàn ông lớn tuổi ngước lên, như nhận mệnh, rồi há miệng ngậm lấy phần đầu nấm – chóp chép… chóp chép… – tiếng môi ông khẽ tạo ra khi hút lấy.
– Ọc… ọc ọc…
Cổ họng ông già còn ấm, còn co bóp, làm Lâm gằn giọng, tay giữ sau gáy ông, nhấn nhẹ về phía trước. Ông giáo sư không kháng cự, mắt nhắm lại, hai tay giữ đùi Lâm, bắt đầu nuốt sâu hơn. Cây hàng trượt sâu vào cuống họng ông – ọc ọc… ọc ọc… – nước miếng tràn mép, nhỏ xuống ngực trần.
Lâm nhấp nhẹ, rồi nhấn sâu – ọc ọc… ọc ọc ọc… – tay ông run lên, môi vẫn cố siết. Tiếng rên lẫn với nước miếng và hơi thở khản đặc. Một tay Lâm giữ đầu ông, tay kia xoa nhẹ tóc bạc.
– A… a, giỏi lắm, thầy.
Anh rút cây hàng ra, kéo ông nằm xuống phản. Ông giáo sư thở gấp, miệng còn dính dịch ướt. Lâm quỳ xuống, tách chân ông ra, kéo tuột quần lót, để lộ lỗ nhỏ hồng nhăn giữa lớp lông bạc. Anh cúi đầu, thở mạnh vào đó, rồi đưa đầu lưỡi liếm – lép nhép… lép nhép… – khiến ông rùng mình, chân co giật, miệng bật ra tiếng rên yếu ớt: ưm… ơ ơ hơ…
– Thầy chịu được không?
– Đừng hỏi, cứ làm đi… a…
Lâm ngẩng đầu, tay cầm cây hàng đã đỏ và căng, chĩa vào lỗ nhỏ đang run rẩy. Một cú đẩy mạnh – phạch – thân cây hàng chui vào được nửa, ông giáo sư bật ngửa ra, hai chân co lại, miệng há lớn: á… á… a a…
Lâm bắt đầu nhịp – chậm rồi nhanh – thân hình anh đổ xuống, từng cú thúc mạnh dần, sâu hơn – bạch… bạch… bạch bạch… – âm thanh ướt nhẹp phát ra theo mỗi lần vào ra. Ông giáo sư cào tay lên phản, đầu lắc liên tục:
– A… a, Lâm ơi… sâu quá… ưm… ơ ơ hơ…
– Lỗ của thầy nuốt mạnh quá, làm trẫm phát điên lên rồi.
Lâm gầm lên, thúc nhanh hơn, cả thân phản rung theo – bạch bạch bạch bạch… – hai chân ông giáo sư bị ép nâng lên, mông co lại, lỗ nhỏ đỏ bầm, nuốt khít từng lần vào.
– A a a… Lâm… nữa… mạnh nữa…
Mồ hôi nhỏ từ cằm Lâm rơi xuống ngực ông, cả hai người ướt đẫm, tiếng thở xen kẽ tiếng thịt đập – bạch bạch bạch… phạch phạch… – nhịp càng lúc càng dồn dập. Lỗ nhỏ đã đỏ tím, rịn nước bóng loáng, căng cứng lấy thân cây hàng.
– Sắp… sắp…
Lâm gằn cổ, mắt đỏ rực, tay siết đùi ông, thúc liên tục – bạch bạch bạch… – rồi một tiếng nghẹn:
– A… thầy ơi… trẫm xuất đây… a…
– A… a… aaaa…
Phut! Phụt! Phụt phụt phụt…
Dịch nóng phụt từng đợt vào lỗ nhỏ, khiến ông giáo sư giật người, hai chân co rút. Lâm rút cây hàng ra, vẫn còn nhỏ từng giọt sền sệt. Lỗ nhỏ của ông hé mở, sưng đỏ, nhịp co thắt theo từng nhịp tim.
Ông giáo sư nằm thở, mắt nhắm nghiền. Lâm cúi xuống, hôn nhẹ lên bụng dưới, lau sạch dịch bằng khăn vải cũ, rồi nằm cạnh ông.
– Thầy vẫn tuyệt như mười năm trước.
– Cậu… còn mạnh hơn xưa. Tôi… sẽ còn quay lại, nếu cậu cho phép.
Lâm không nói, chỉ gật đầu, tay luồn qua tóc bạc của ông, như một lời đồng ý thầm lặng giữa quốc lộ bụi mờ, giữa một chiều cuối đời đàn ông không còn ai chạm vào… trừ Lâm.