An Hạ tỉnh dậy khi trời còn tờ mờ xám. Toàn thân đau nhức như bị giẫm qua bởi đàn thú lớn. Phía dưới nơi mềm yếu nhất vẫn râm ran, nơi ấy thậm chí còn chưa khép lại hoàn toàn. Từng dòng chất lỏng âm ấm vẫn rỉ ra giữa hai chân, nhớp nháp, nhục nhã.
Cậu xoay đầu, thấy Kình Phong vẫn ngủ say, tay vắt ngang eo cậu như gông khóa. Ngực hắn phập phồng, mỗi lần thở ra lại là từng đợt pheromone nồng đậm phủ lên gáy cậu.
“Sao mình lại không vùng ra được…”
“Cái mùi này… nó khiến mình không muốn chạy…”
Mặt An Hạ đỏ bừng. Lý trí hét lên “chạy trốn”, nhưng cơ thể lại co lại, rúc sát vào ngực hắn. Vừa rúc vào là lập tức nơi ấy lại co giật, một dòng chất nhờn trào ra không kiểm soát.
“Mày tỉnh rồi à?”
Giọng Kình Phong vang lên khàn khàn bên tai. Hắn mở mắt, nhìn cậu, đôi con ngươi vàng ánh lên vẻ đói khát.
“Tốt. Tao đang đói.”
Ầm!
Không cho An Hạ phản ứng, hắn đã lật người đè xuống, bắt đầu chuỗi thị tẩm lần hai.
🔥 Cao trào kéo dài: Cơn nghiện thể xác
“A…! Anh… đừng…” – An Hạ chưa kịp phản kháng thì đã thấy chóp nóng rực kia lại tì vào cửa mình, vừa khít như thể chưa từng rời ra.
“Còn gọi tao là ‘đừng’ hả?”
“Vậy tao sẽ cho mày biết thế nào là ‘không dừng được nữa’.”
Phập!
Hắn đâm vào một cách trơn tru đến mức đáng sợ.
Không cần chuẩn bị. Không cần dạo đầu.
Chỉ có thô bạo.
“A a a! Khoan đã—!”
Câu nói nghẹn lại trong cổ họng khi Kình Phong bắt đầu nhấn từng cú như búa giáng.
Bạch — bạch — bạch!
Âm thanh va chạm điên cuồng khiến chiếc giường sắt rú lên cọt kẹt. Mỗi cú thúc như muốn đẩy An Hạ vào tường. Cơ thể cậu cong lại, móng tay cào rách ga trải giường.
“Còn chặt hơn hôm qua… mày nghiện tao rồi đúng không?”
“Nhìn cái cách nơi đó ngậm tao chặt không chịu buông ra kìa.”
“Không… không phải…” – An Hạ rên rỉ, nước mắt trào ra. Nhưng nơi ấy lại rục rịch rút chặt lấy hắn, nuốt sâu hơn, ẩm hơn, ướt đẫm.
“Phản ứng đúng chuẩn Omega đang lệ thuộc pheromone.”
“Tao sẽ biến mày thành con nghiện chính hiệu.”
Kình Phong cúi xuống, ngậm chặt tuyến pheromone sau gáy cậu, rồi cắn nhẹ một lần nữa. Mỗi lần răng hắn siết lên đó, An Hạ lại rên khẽ, cả người rút lại như muốn quấn lấy hắn.
“Ư…ư… Kình… Phong… sâu quá…!”
“A á á…! Đừng… nữa…”
“Không phải ‘đừng’… mà là ‘nữa’ chứ, đúng không?”
“Nói đi. Muốn nữa.”
“Nếu không, tao sẽ không dừng.”
“Muốn… nữa…” – Câu nói thoát ra yếu ớt, nghẹn ngào, khiến Kình Phong nở nụ cười thỏa mãn.
Hắn xiết eo cậu lại, cắm sâu đến tận cùng.
Bạch — bạch — bạch — bạch!
Những cú thúc mạnh dần, dồn dập, không cho An Hạ một giây thở. Bụng dưới phập phồng theo từng nhịp. Cậu rên khẽ, tay quấn lấy vai hắn, cào rách cả da mà không biết.
“A…! Anh… Em ra…!”
“Cùng lúc nhé.”
RẦM!
Cú thúc cuối cùng khiến cả giường dội ngược. Kình Phong ngửa đầu, rít một hơi, rồi xuất ào ạt vào trong.
An Hạ cong người, miệng há to, xuất ra cùng lúc.
Bên dưới co rút dữ dội, ép giữ tinh dịch lại, không cho rơi ra.
🔥 Hậu cao trào
Cả hai nằm thở dốc, mồ hôi ướt đẫm, tóc dính vào trán.
An Hạ run lẩy bẩy. Lần này, không có sợ hãi nữa… mà là nghiện.
“Tao nói rồi…” – Kình Phong thì thầm.
“Một khi đã bị tao đánh dấu bằng pheromone… thì mày sẽ chỉ thèm tao.”
An Hạ rúc mặt vào ngực hắn, không nói gì. Cậu đã lệ thuộc vào mùi ấy… từng chút một.