“Tao không nhịn nổi đâu.”
Câu nói của Kình Phong như khắc vào da thịt An Hạ, cùng lúc đó là bàn tay to như vồ thú túm lấy eo cậu, kéo sát vào lòng. Cơ thể Alpha cấp S nóng rực như sắt nung, mùi xạ hương đậm đặc quấn quanh khiến từng mạch máu trong người An Hạ bùng cháy.
“Đừng… đừng mà…” – An Hạ run rẩy, chân mềm nhũn, đổ người vào lồng ngực cứng như đá kia.
Nhưng lời van xin chỉ khiến đối phương khẽ nhếch môi.
Kình Phong cười. Cái kiểu cười của thú hoang sắp xé xác con mồi.
“Thằng khốn nào lại nhét Omega chưa phân vào phòng tao chứ… Nhưng thôi, giờ thì…”
“Tao sẽ nhét lại vào mày.”
“Phập!”
Âm thanh rách toạc vang lên khi chiếc áo tù màu xám bị xé dọc từ cổ xuống bụng, lộ ra thân hình trắng ngần, thon gọn nhưng căng cứng của An Hạ. Những đường gân xanh lộ dưới lớp da trắng bệch, lưng cậu cong lại theo phản xạ bản năng.
“Mày đẹp đấy… Càng đẹp khi đang run rẩy trước pheromone của tao.” – Kình Phong nghiến răng, vùi mặt vào cổ cậu, ngửi sâu.
“Mlem…”
“Thơm đến phát điên.”
“A a a…!” – An Hạ rên bật thành tiếng khi lưỡi ướt chạm vào tuyến pheromone sau gáy. Kình Phong liếm như đánh dấu, rồi cắn nhẹ, đủ để để lại dấu răng.
“Chưa phải cắn dấu đâu, nhưng mày sẽ nhớ mùi tao suốt đời.”
“Cái thân thể này… sẽ quen với tao đến từng kẽ xương.”
Bạch — bạch — bạch!
Hắn bế bổng cậu lên, quăng lên giường sắt tầng dưới. Âm thanh va đập vọng vang giữa bốn bức tường dày. Bàn tay hắn không chần chừ mà lùa vào giữa hai chân cậu, tìm kiếm nơi mềm mại đang co rút theo bản năng.
“Chưa mở ra hẳn nhỉ? Để tao giúp.”
“Á…!”
Đầu ngón tay to luồn vào, thô bạo mà cương quyết. Nơi ẩm ướt bên trong co giật dữ dội. Nước thấm ra đầm đìa giữa hai đùi trắng, mùi heat đậm đặc không thể giấu. Cơ thể An Hạ như muốn xé nát, vừa đau vừa khát.
“Cơ thể phản chủ… Mày nói không, nhưng dưới này thì nói ‘xin anh’ rồi.”
Phập!
Kình Phong đẩy vào.
Không báo trước, không do dự. Một cú nhấn sâu đến tận gốc, làm An Hạ cong người, miệng há ra không kêu nổi. Cậu run bắn, thân thể căng cứng rồi lập tức nhũn ra.
“Chặt thật… Mới lần đầu mà thế này…”
“Đừng trách tao nếu đêm nay mày không ngủ được.”
Bạch — bạch — bạch!
Âm thanh thân thể va chạm vang lên dồn dập. Giường sắt rung rinh, tường gạch nứt nẻ, mồ hôi nhỏ giọt như mưa. Cả căn phòng ngập trong tiếng thở, tiếng rên, tiếng thị tẩm rền rĩ như nghi thức khai sinh của thú hoang.
“A a… anh… đừng… sâu quá…”
“Câm mồm. Không được gọi tao là anh trong lúc này. Gọi tao là chủ nhân.”
An Hạ nghẹn ngào, nước mắt tràn khóe mắt, nhưng cậu vẫn không kìm được âm thanh rên rỉ mỗi khi Kình Phong đẩy vào.
“Tao sẽ làm mày nhớ… nhớ cảm giác này từng giây một.”
“Cơ thể mày… là để tao xài.”
“Ư… a… A A A…!!”
Kình Phong xiết eo, thúc lần cuối thật mạnh, rồi xuất thẳng vào trong.
Nóng rẫy, sâu đến tận tử cung. Cơ thể An Hạ giật lên, cả người run rẩy, rồi đổ sụp xuống, thở không ra hơi. Cậu không biết đó là nước mắt hay mồ hôi ướt mặt, chỉ cảm thấy giữa hai chân mình, chất lỏng đang tràn ra không ngừng.
“Tốt lắm… giữ lấy nó.” – Kình Phong nằm đè lên, gối đầu lên cổ cậu, nặng nề mà thỏa mãn.
“Từ giờ, ngày nào tao cũng sẽ dạy dỗ cái thân thể dối trá của mày.”