An Hạ nằm mơ.
Trong mơ, cậu bị một luồng khí nóng bủa vây, ngột ngạt đến mức không thở nổi. Toàn thân rịn mồ hôi, dưới bụng nhói lên từng đợt, nơi đó nóng ran và căng tức đến vô lý.
“Cơ thể mình… lại bắt đầu rồi sao?”
Không phải heat.
Nhưng là thứ gần như vậy.
Một dạng phản ứng sinh học phụ của Omega, khi bị đánh dấu quá sâu, pheromone Alpha cường đại tràn ngập trong tuyến cổ, ép cơ thể nhảy vào chu kỳ lệ thuộc.
Khi mở mắt ra, An Hạ thấy Kình Phong đang thay áo, mùi pheromone của hắn vẫn quẩn quanh không khí. Cậu cựa mình, chỉ một cái chuyển động nhỏ cũng khiến nơi ấy lại râm ran ẩm ướt.
“Nóng…” – Cậu khẽ rên.
Kình Phong quay lại.
Chỉ một ánh mắt.
An Hạ bật dậy như con thú phát tình.
“Anh… anh làm đi… em chịu không nổi…”
Hắn sững lại nửa giây.
Rồi như dã thú bị chọc giận, Kình Phong vồ lấy cậu, đè sấp xuống giường.
🔥 Cao trào chính: Vật lộn, say mùi nhau
“Tao mới rửa người xong… mày lại đòi à?”
“Em… em không kiềm được… mùi của anh… em đói…”
Cậu vươn lưỡi, liếm cổ hắn, rồi cạ mũi vào tuyến pheromone của Kình Phong như một kẻ nghiện thực thụ.
“Đồ nghiện…”
“Vậy thì tao cho mày phê đến phát khóc.”
Phập!
Không hề báo trước, Kình Phong xé toạc áo cậu, lật người An Hạ, kéo hông lên rồi cắm phập vào từ phía sau.
“Á á á á…! Sâu quá!”
Bạch — bạch — bạch — bạch!
Âm thanh da thịt đập vào nhau vang lên liên tục, mỗi cú thúc mạnh như đóng cọc, ép nơi sâu nhất mở ra đón nhận hắn.
“Không được khóc.”
“Mày chủ động mà.”
“Muốn tao thì phải chịu được hết.”
Cậu gào lên, cắn chặt gối. Nhưng lại chủ động ngửa cổ ra, dụ hắn đánh dấu lại.
“Cắn em đi… em muốn…”
Kình Phong cúi đầu, cắn mạnh lên cổ cậu.
Một dòng máu mỏng trào ra.
Pheromone lập tức bùng nổ khắp phòng như khói lửa.
🔥 Cao trào kéo dài: Lệ thuộc tuyệt đối
An Hạ bị đâm sâu liên tục, từng cú nhồi thẳng tận cùng tử cung phụ Omega. Cảm giác ấy khiến cậu xuất ra liên tục, đến lần thứ ba thì hai chân mềm nhũn, nước mắt giàn giụa.
“A…! Em không chịu nổi nữa…!”
“Tốt. Vẫn chưa ra hết.” – Hắn kéo cậu ngồi lên đùi mình, giữ eo rồi nhồi ngược từ dưới lên.
“Á! A a a! Dừng… Dừng lại… Em đang—!”
“Tao biết. Mày đang muốn nữa.”
Bạch bạch bạch bạch!
Tư thế ngồi khiến tất cả đều ngập sâu triệt để.
Chóp nóng ấy cứ cắm sâu rồi rút ra, xoay nhẹ rồi đâm vào như muốn khoan lỗ, khắc tên mình bên trong.
An Hạ oằn người, rên thảm thiết.
“Sắp… sắp ra nữa…! Em…!”
“Cùng lúc.” – Kình Phong siết cậu lại, thúc thêm ba lần, rồi xả thẳng dòng tinh khí nóng rực vào tử cung.
An Hạ ngửa đầu rên lớn, tay cào rách lưng hắn, cơ thể giật mạnh, xuất ra lần nữa.
Cơ thể cậu mềm nhũn, môi mím lại run rẩy, toàn thân dính mồ hôi.
🩸 Kết thúc: Mùi của nhau
“Ngủ đi.” – Kình Phong thì thầm, ôm cậu vào lòng.
“Còn ba ngày nữa mới đến heat thực sự. Tao muốn mày nghiện tao trước ngày đó.”
An Hạ nằm co ro trong ngực hắn, tuyến cổ đỏ bầm, cánh môi cắn rướm máu.
Nhưng ánh mắt cậu mơ màng, thỏa mãn.
“Anh… anh là thuốc độc…”
“Nhưng em… lại khát…”