Trăng lên cao.
Ngoài kia tiếng côn trùng rì rào như lời thì thầm của miền quê ngủ yên.
Bé con đã say giấc.
An Hạ nhẹ tay đắp lại chăn, rồi quay sang nhìn Kình Phong đang nằm kế bên — mắt hắn vẫn mở, dõi lên nóc nhà tre.
“Anh còn nhớ… lần đầu ta chạm vào nhau là lúc nào không?”
Kình Phong cười khẽ.
“Lúc em trốn ra sau xà lim, định liều mình… mà lại đâm trúng ngực anh.”
An Hạ cười bật thành tiếng.
“Lúc đó tưởng anh là ác quỷ…”
“Vậy mà bây giờ lại đòi ác quỷ ôm ngủ mỗi đêm.”
🔥 Ngọn lửa cũ
Hắn nghiêng người, tay luồn ra sau lưng em, ôm gọn vào lòng.
“Lửa trong phòng giam ấy, giờ vẫn cháy trong ngực anh. Em dám đụng vào không?”
An Hạ cắn nhẹ môi, ngón tay lướt xuống bụng Kình Phong:
“Cháy đến tận giờ sao? Em kiểm tra nhé…”
💥 Cao trào nồng nhiệt
Không còn xiềng xích.
Không còn tiếng khóa gỉ sét.
Chỉ có tiếng ván tre lách cách, tiếng thở mỗi lúc một dồn dập.
An Hạ nằm dưới, mái tóc dài xõa ra phản tre, đôi chân quấn lấy hông Kình Phong.
“Chậm thôi… bé con ngủ gần đấy…”
“Em làm vậy… mà kêu chậm được sao?”
Kình Phong gập người xuống hôn cổ, tay ôm siết eo em, thân thể hòa vào nhau đầy khao khát.
“Ưm… a… đừng… đâm sâu quá… a… Phong…”
Âm thanh ướt át vang vọng trong căn nhà nhỏ.
Bàn tay em bấu lấy lưng hắn, móng để lại những vệt đỏ chằng chịt.
“Em… không chịu nổi… anh…”
“Anh cũng vậy… Hạ… anh muốn em… đến tận sáng…”
🛏️ Tựa đầu
Khi cả hai cùng bung trào, thân thể run lên, lửa trong ngực như thiêu đốt từng mạch máu.
Kình Phong ôm chặt lấy em, cả người áp vào nhau, không một kẽ hở.
“Cảm ơn vì đã sống… cảm ơn vì vẫn chọn anh.”
An Hạ nhắm mắt, tựa đầu lên ngực hắn:
“Vì chỉ nơi này, mới là nhà của em.”