Gió đêm nhẹ lay giàn hoa giấy ngoài hiên.
Trong nhà, bé con được gửi sang ngủ cùng bà cụ hàng xóm.
An Hạ đứng bên bếp tro nguội, lau tay, quay đầu nhìn bóng Kình Phong đang đứng dựa khung cửa.
“Anh nhìn gì vậy?”
“Nhìn em… từ sáng tới giờ, anh đã muốn bế em lên mà vùi vào ngực rồi.”
🔥 Lửa âm ỉ suốt ngày
Cả ngày đi chợ quê, phơi đồ, lau sàn…
Kình Phong im lặng quan sát từng chuyển động mềm mại của em.
Dáng người mảnh khảnh sau lớp áo vải thô lại càng gợi lên bản năng chiếm hữu sâu kín.
An Hạ biết.
Biết rõ ánh mắt đó có nghĩa gì.
Nên tối đến, em chốt cửa lại trước.
“Đêm nay… em không ngủ yên đâu, đúng không?”
“Không. Và em cũng không được phép trốn đâu.”
💥 Quấn lấy nhau
Kình Phong bế An Hạ lên phản tre, đè xuống như vùi cả ngọn lửa khao khát.
Từng nút áo bị xé bung, thân thể áp sát không kẽ hở.
Tiếng ván rên rỉ, tiếng da thịt chạm nhau dồn dập.
“Ưm… a… chậm thôi, Phong… ư…”
“Em nghĩ… chỉ cần chậm là thoát được sao?”
“Phập—!”
Hắn xâm chiếm mạnh mẽ, đẩy sâu như muốn in cả bóng mình trong đáy hồn em.
Tay ghì chặt eo, miệng ngấu nghiến nơi hõm cổ.
“Đêm nay… phải để em nhớ… rằng em là của ai…”
🔄 Cuồng nhiệt không lối thoát
An Hạ chống tay yếu ớt, người run lên từng đợt.
“Không… không được… anh…”
“Lần này… để anh đưa em đến tận cùng…”
“Bạch—bạch—bạch—!”
Thân thể va chạm mãnh liệt, mồ hôi thấm cả tấm phản tre.
An Hạ cắn môi đến bật máu, đôi mắt mờ nước.
“Em… chịu… không nổi… anh ơi…”
“Cứ để bản năng cuốn đi, An Hạ…”
💦 Cao trào
Kình Phong gầm khẽ, ôm em siết chặt như bảo vệ một kho báu.
Thân thể run rẩy, từng đợt trào ra sâu tận bên trong.
“A—aa… Phong… anh… xuất rồi… trong em…”
“Ừ… để lần này… em mang thêm một sinh linh nữa, có được không?”
An Hạ nức nở, nước mắt lăn dài nhưng là nước mắt hạnh phúc.
“Nếu là của anh… thì có là mười lần… em cũng nguyện.”
🌙 Sau cơn yêu
Hai thân thể ôm nhau dính chặt, mùi mồ hôi trộn lẫn hương cỏ khô.
Ngoài trời, trăng nhô cao hơn đỉnh mái nhà.
Trong lòng em, có gì đó vừa khẽ chớm.
Một lần nữa…
Một “hạt mầm” của yêu thương,
đã được gieo vào đêm nay.