Đêm sâu.
Gió rừng rì rào nhẹ lướt qua những tán lá.
Trong phòng, bé con đã ngủ say ngoan ngoãn, chăn đắp ngang bụng, hơi thở đều đều.
An Hạ nhẹ nhàng đóng cửa, rồi quay sang Kình Phong.
Không nói gì, chỉ nắm tay hắn kéo đi.
“Ra ngoài với em.”
“Giờ này? Làm gì?”
“Anh im. Đi theo em.”
🌲 Sau nhà — dưới bóng trăng
Góc sau nhà là một khoảng trống giữa hai thân cây cổ thụ, phủ rêu và đá sạch sẽ.
Từng đêm, họ hay ra đây ngồi uống trà, ngắm trăng.
Nhưng hôm nay, An Hạ không mang trà.
Em quay lại, ấn Kình Phong dựa lưng vào thân cây.
“Em mấy hôm nay chịu không nổi…”
“Cái gì?”
“Anh ngủ cứ ôm em từ sau mà không làm gì hết… anh muốn em điên sao?”
Kình Phong sững lại.
Đôi mắt của An Hạ lúc này vừa dịu dàng, vừa lấp lánh lửa dục.
🔥 Không chờ đợi
An Hạ rướn người lên hôn hắn, mạnh mẽ, cắn nhẹ môi dưới.
Tay em luồn vào thắt lưng Kình Phong, kéo khóa quần.
“Anh biết em đang rụng không? Biết rõ rồi mà cứ để đó hả?”
“Em… chỗ này… người ta có thể thấy…”
“Thì để họ thấy… ai đang làm em phát điên.”
An Hạ quỳ xuống.
Một tay vuốt ve, một tay ôm lấy mông hắn, rồi liếm thật sâu.
“Ư… Hạ…”
“Suỵt. Đừng rên. Con dậy giờ đấy…”
🌙 Xâm nhập — dưới ánh trăng
Kình Phong không còn chống đỡ được.
Hắn xoay người An Hạ lại, ấn em úp vào thân cây.
“Em muốn hả? Vậy để anh cho em không đi nổi luôn.”
“Chờ đã… đừng… đừng mạnh quá…”
“Muộn rồi.”
“Phập!”
“A a á…!”
An Hạ níu chặt vỏ cây, toàn thân run bần bật.
“Chậm… chậm một chút…”
“Không. Em dám kéo anh ra đây giữa đêm… em phải chịu.”
💥 Cực hạn
“Bạch — bạch — bạch…”
“Ư… a… Phong… sâu… anh vào sâu quá…”
“Em bảo chịu không nổi mà, sao giờ run thế?”
An Hạ khóc rấm rứt, mông cong lên đón từng cú thúc.
Lửa nóng bên trong tràn đầy, rung lên từng đợt.
“Ra trong… em muốn… muốn giữ anh lại…”
“Cho em. Tất cả.”
“Phạch — phạch — bạch — bạch…”
“Ưưưư — a a á…”
Kình Phong gồng cứng, ôm chặt eo em.
Dịch nóng tuôn vào không ngừng, ngấm trọn.
☁️ Dịu lại
An Hạ ngồi tựa vào cây, chân run, hai tay níu áo hắn.
Kình Phong quỳ xuống trước em, hôn lên trán.
“Mai còn đi nổi không?”
“Không nổi thì anh cõng.”
“Anh sẽ phải cõng suốt mấy ngày đấy…”
“Miễn là em chịu gọi anh ra sau nhà mỗi đêm.”
Cả hai ôm nhau dưới trăng, hơi thở vẫn chưa hoàn toàn bình ổn.