Mưa rả rích rơi ngoài hiên.
Căn phòng chỉ có ánh sáng dịu nhẹ từ đèn ngủ.
Kình Phong vừa tắm xong, chỉ mặc độc một chiếc quần lót mỏng, bước ra với mái tóc còn ướt.
“Con ngủ rồi à?”
“Ừ. Và… em cũng sẵn sàng rồi.”
An Hạ ngồi trên giường, khoác chiếc áo choàng lụa đen dài tới đùi.
Trên tay là một sợi khăn lụa mềm, ánh mắt lấp lánh ý tứ.
“Hôm nay em muốn… thử gì đó mới.”
🖤 Buộc tay — nhưng không buộc tim
Kình Phong nhướng mày.
“Em muốn anh bị trói à?”
“Chỉ là nhẹ thôi… anh để em thử nhé?”
Hắn không trả lời, chỉ bước tới, ngồi lên giường, đưa hai tay ra.
An Hạ mỉm cười, trèo lên sau lưng hắn, nhẹ nhàng quấn sợi khăn quanh hai cổ tay.
“Không chặt… nhưng anh không được tháo ra.”
“Được.”
An Hạ kéo nhẹ hai tay buộc vào thanh đầu giường, rồi trườn xuống lòng hắn.
“Tối nay, em muốn nhìn thấy anh mất kiểm soát… chỉ vì em.”
☁️ Khơi gợi — chọc điên
An Hạ ngồi lên người Kình Phong, chạm tay vuốt ve cơ bụng.
Tay còn lại kéo chiếc quần lót của hắn xuống.
“Anh cứng lâu lắm rồi nhỉ…”
“Vì em cứ nhìn anh bằng đôi mắt đó…”
An Hạ cúi xuống, liếm nhẹ đầu lưỡi qua nơi đang rung giật.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, cổ tay căng cứng vì không thể chạm lấy em.
“A… Hạ…”
“Suỵt. Không được giục…”
💦 Ngồi lên — và kiểm soát
An Hạ dịch người lên, nhẹ nhàng đặt nơi mình lên đầu hắn.
“Phập…”
“Ưm… a a…”
“Chặt quá…”
Tay em vịn lấy đầu gối hắn, bắt đầu nhún nhẹ.
“Bạch… bạch…”
“Em chậm thôi… anh không chịu nổi đâu…”
“Không. Anh phải chịu…”
Cơ thể em rung nhè nhẹ, sữa rịn ra nơi ngực.
🔥 Vượt ngưỡng
“Anh muốn chạm em…”
“Không được. Tay anh đâu rồi?”
“Bị trói rồi…”
“Vậy ngoan đi.”
An Hạ dốc mạnh người xuống, nhún thật sâu.
“Phập — bạch — bạch — bạch…”
“Ư… ưm… a… a á…”
Tinh dịch trào ngược ra theo từng nhịp va chạm.
Kình Phong gồng siết cả cánh tay, hơi thở dồn dập.
“Hạ… tháo ra… anh muốn ôm em…”
“Chưa đâu…”
💥 Cùng nhau tan chảy
An Hạ rướn người về trước, ngậm lấy môi hắn, rồi tiếp tục nhịp va chạm.
“Phạch — phạch — phạch…”
Cả hai cùng vỡ òa.
Hắn bắn mạnh vào trong, đồng thời An Hạ cũng rên lên trong sung sướng vỡ đê.
“Ưưư — aaa…”
☁️ Kết thúc dịu dàng
An Hạ tháo khăn lụa, tay vuốt nhẹ lên cổ tay đỏ hằn.
“Có đau không…?”
“Không bằng đau vì bị em hành…”
“Lần sau, em dùng khăn lụa dày hơn nhé…”
Cả hai ôm nhau, hơi thở quyện vào nhau trong đêm mưa.