Căn nhà nhỏ chìm trong yên tĩnh.
Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ.
An Hạ ru con ngủ xong, cẩn thận đắp chăn mỏng, rồi quay lại với Kình Phong đang ngồi trước lò sưởi.
“Em xong rồi.”
“Lại đây.”
Kình Phong dang tay, chờ đón.
An Hạ đi đến, mái tóc dài buộc thấp, mặc sơ mi trắng mỏng không cài nút.
“Tối nay… để em.”
“Hửm?”
“Cho em ngồi lên đùi anh. Em… muốn thử làm chủ.”
🕯️ Đổi vị trí — và đổi nhịp
Kình Phong nhướng mày, mỉm cười.
Hắn ngồi vững hơn trên ghế gỗ, chân dạng nhẹ.
An Hạ ngồi lên đùi anh, mặt áp vào cổ, hơi thở phả ấm.
“Em run rồi kìa…”
“Nhưng… em muốn…”
An Hạ dịu dàng kéo áo hắn, lộ cơ ngực rắn chắc.
Tay em vuốt nhẹ qua bắp tay, mơn man dọc xuống bụng dưới.
“Chỗ đó… đang căng cứng…”
“Vì em ngồi lên đó rồi đấy…”
💧 Mở lối — vào nhịp
An Hạ dựa người ra sau, tay giữ vai hắn làm điểm tựa.
Tay còn lại tách áo sơ mi ra hai bên, để lộ ngực và hạ thân trắng ngà.
Pheromone thoang thoảng lan trong không khí.
Em rướn người, chạm nhẹ nơi đó vào đỉnh đầu hắn.
“Ưm…”
“Từ từ nhé…”
“Ừm…”
“Phập.”
“Ư — a… a á…”
🔥 Tự mình cưỡi
An Hạ ngồi trọn lên, thở dốc.
Tay vịn chặt lấy vai hắn.
Cả thân hình run nhè nhẹ.
“Em ổn chứ?”
“Ưm… chỉ là… đầy quá…”
Từng chút, An Hạ nhấc lên — rồi thả xuống.
“Bạch — bạch…”
“Ư… ưm… em tự… em muốn…”
Hông em nhún theo nhịp chậm, rồi nhanh dần.
Giọt mồ hôi lăn trên lưng.
Mái tóc xõa rối, dính vào ngực.
“Phong… anh có thích không…?”
“Anh sắp phát điên vì em rồi, Hạ…”
💥 Khi thụ dẫn dắt
An Hạ rướn người ra sau, lấy tay vuốt nhẹ ngực mình.
Bầu ngực căng sữa rung theo từng cú nhún.
“A… a a… em sắp…”
“Cùng anh nhé…”
“Bạch — bạch — bạch…”
Tiếng da thịt dập vào nhau dưới ánh đèn vàng.
An Hạ ngửa cổ, mắt mờ nước.
Cả cơ thể co giật — rồi bắn ra.
Cùng lúc đó, Kình Phong siết eo em, dốc hết vào trong.
“Ưm aaaaa…!!!”
💦 Hồi kết — và thở dốc
An Hạ gục đầu vào cổ hắn.
Cả hai ướt mồ hôi.
Tinh dịch tràn nhẹ ra theo khe đùi.
“Em… làm được rồi…”
“Em tuyệt lắm. Lần sau… lại ngồi lên nữa nhé…”
An Hạ cười mệt, hôn nhẹ lên môi hắn.
“Nếu anh chịu được…”