Ánh sáng ban mai nhuộm vàng sườn núi.
Gió thổi nhẹ qua rặng tràm, đưa hương lá tươi non lan trong không khí.
Kình Phong bế An Hạ trên tay,
ôm sát vào ngực, chậm rãi băng qua lối mòn sau nhà gỗ.
Đứa bé ngủ say trong nôi tạm, được một cành lá rợp che.
“Anh muốn em hít thở không khí sạch, phơi nắng một chút.”
“Em thích mùi sáng sớm thế này… và thích anh cõng em…”
🌿 Giữa thiên nhiên yên ả
Cả hai dừng lại dưới một gốc tràm lớn, gốc cây tròn, rễ nổi uốn cong như chiếc ghế.
Kình Phong đặt em ngồi xuống, lót áo khoác bên dưới.
Ánh nắng lướt qua vai em, phản chiếu lên làn da sữa nhợt nhạt.
“Gió thổi qua cổ em, ớn lạnh quá…”
“Để anh làm ấm…”
Hắn cúi đầu, áp môi hôn lên xương quai xanh.
An Hạ rùng mình, pheromone rục rịch thoát ra từ tuyến cổ.
💧 Tỏa hương — và không thể lùi
Một làn pheromone Omega nhè nhẹ, ngọt ấm, tựa sữa trộn với mùi nhựa cây.
Kình Phong ngừng thở một nhịp.
Thứ hương đó — gợi dục như bản năng bị đánh thức.
“Hạ… em đang tỏa hương.”
“Ừm… chắc tại em nghĩ tới… đêm đó…”
“Nếu vậy… anh không thể nhịn được đâu…”
An Hạ gật nhẹ.
Một cái gật đầu như hạ phê chuẩn.
🔥 Cởi mở dưới thiên nhiên
Hắn đỡ em nằm xuống rễ cây.
Ngón tay lần mở hàng nút áo ngủ, lộ ra làn da bụng vẫn chưa co lại hoàn toàn.
Không sao. Vẫn là em.
“Anh đừng mạnh quá… chỗ đó vẫn còn đau…”
“Anh sẽ dùng miệng. Chậm. Dịu…”
“Chụt… chụt…”
Kình Phong hôn từ cổ, liếm qua ngực, bú mút bầu sữa mềm đang rỉ.
“Ưm… a… a a á…”
Tay hắn luồn vào giữa hai đùi em, tách nhẹ, mơn trớn bằng lòng ngón tay ấm.
💥 Cao trào giữa rừng
An Hạ run lên, toàn thân rướn cong.
Pheromone tỏa nồng nặc, mùi gợi dục trộn mùi lá ẩm khiến hắn mất kiểm soát.
“Em chịu được chưa? Anh vào nhé…”
“Ưm… đi vào đi…”
“Phập.”
“A AHHH… a… ahhh…”
“Bạch — bạch — bạch…”
Mặt đất rền nhẹ theo từng cú thúc.
Kình Phong ghì chặt eo em, nhấn sâu không thương tiếc,
miệng ngậm lấy ngực em, hút mút dữ dội.
“Em ra… em sắp… aaahh…”
“Cùng nhau… Hạ, cùng nhau…”
💦 Kết thúc đẫm mồ hôi
“A — Ưm — Ư aahhh—”
Cả hai cùng chấn động, bắn ra cùng lúc.
Tinh dịch tràn ngập sâu bên trong.
An Hạ mềm oặt, nhưng nét mặt tràn mãn nguyện.
🌸 Kết chương: Được yêu, giữa đất trời
Kình Phong bế em lên lại, ôm trọn trong tay.
Hơi thở vẫn nồng nàn sau trận cuồng nhiệt.
“Em vẫn là của anh… cả trong thiên nhiên, hay giữa bốn bức tường…”
“Mãi mãi là của anh…”