Ba ngày sau khi sinh,
gió núi thổi mát lạnh qua tán lá, nắng sớm len vào ô cửa gỗ thô.
An Hạ nằm nghiêng, tay ôm con, mắt dõi theo Kình Phong đang múc cháo thảo dược từ bếp.
“Phong… anh ngủ có được không?”
“Anh không mệt. Chỉ cần em và con bình yên.”
Kình Phong đến bên, nhẹ tay đỡ đầu em dậy, đút từng muỗng cháo.
Cơ thể An Hạ gầy đi, nhưng ánh mắt long lanh, môi hồng lại ướt nhẹ mồ hôi.
“Em thấy mình… vẫn còn ham muốn, lạ thật. Lẽ ra em nên yếu ớt… nhưng…”
“Anh biết. Từ lúc em nhìn anh đêm qua — anh hiểu.”
💧 Bức bối trong lòng
An Hạ thở khẽ, hai má đỏ ửng.
Dù thân thể vẫn còn đau sau sinh, nhưng nỗi khát khao gần gũi đang trỗi dậy.
Một cảm xúc kỳ lạ giữa mùi sữa, tiếng trẻ con khóc, và cơ thể đàn ông đầy mùi quen thuộc.
“Anh có còn… thèm em không?”
“Em hỏi thật ngớ ngẩn. Mỗi đêm anh phải kìm lắm để không chạm vào em…”
An Hạ nhắm mắt, tay siết lấy tay hắn.
“Em muốn… dần dần trở lại…”
🛏️ Sự ve vuốt đầu tiên
Tối đó, khi con đã ngủ say,
Kình Phong không ngủ cạnh nữa. Hắn nằm cách em một đoạn.
An Hạ quay sang, kéo áo lên, lộ vết rạn nhạt nơi bụng.
“Cơ thể em xấu đi đúng không…?”
“Đừng nói thế. Em càng gợi cảm — từng vết rạn, từng hơi thở… đều khiến anh phát điên.”
Hắn cúi đầu hôn lên bụng em, chậm rãi, đầy trân trọng.
An Hạ rùng mình, mi mắt ướt nhẹ.
“Chạm em… nhưng nhẹ thôi… em chưa thể chịu được mạnh mẽ…”
🔥 Mở màn khơi dậy bản năng
Hắn không xâm nhập.
Chỉ vuốt ve, hôn lên bầu ngực sữa căng tròn,
liếm nhẹ những giọt sữa đầu tiên chảy ra như mật.
An Hạ run rẩy, rên rỉ.
“A… Ưm… đừng dừng lại… ngực em nhức lắm…”
“Chụt… chụt…”
“A á… a… aaahhh…”
Kình Phong mút từng bên ngực, dùng ngón tay mân mê giữa hai đùi em, không đi sâu, chỉ gợi tình — như một lời hứa ngọt ngào rằng: anh sẽ đợi.
💤 Kết chương: Một khởi đầu mới của thân mật
Đêm kết thúc bằng cái ôm sau lưng.
An Hạ ngủ thiếp trong vòng tay hắn, thân thể nóng rực, lòng ấm áp.
“Anh sẽ từ từ… khiến em trở lại đỉnh thèm khát… như trước kia…”
“Em không cần trở lại… vì em chưa từng mất đi… cảm giác đó với anh.”