Gió thổi hun hút qua vách lá.
Bên ngoài trời sẩm tối, tiếng chim rừng vút qua khe núi.
Trong căn nhà gỗ nhỏ giữa thung lũng,
An Hạ ôm bụng, gục người xuống nền đất, mặt mũi trắng bệch.
“Kình Phong… em… hình như là… sắp sinh…”
“Gì cơ?! Em chịu đựng từ nãy giờ mà không nói?!”
“Em sợ… làm anh hoảng…”
🩺 Không bác sĩ, không y tá
Kình Phong lật tung chiếc mền, dọn sạch giường,
nấu nước nóng, rửa tay bằng lá khô đã vò nát.
“Nghe anh… em nằm nghiêng, hít sâu… đừng gồng người…”
An Hạ mồ hôi túa ra như tắm, cắn răng chịu đau.
Cơn co bóp xé rách bụng dưới, căng giãn đến tận xương sống.
“Ư… Aaa… A Á AHHH…”
“Ráng lên, Hạ. Em sắp thấy con rồi…”
🩸 Giữa máu và nước mắt
Nước ối vỡ.
Kình Phong vừa siết tay em, vừa kề tai nghe tim thai.
Trán hắn ướt mồ hôi, mắt đỏ ngầu vì lo.
“Đầu con ra rồi… đừng đẩy nữa, để anh kéo…”
“Em không chịu được… a a á á… aaahhh…”
“Tin anh… ráng thêm lần nữa thôi…”
👶 Tiếng khóc đầu đời
“Ọe —— Ọe ——”
Một tiếng khóc xé màn đêm.
Kình Phong bế đứa bé lên, một nhóc con đỏ hỏn đang giãy dụa trong tay hắn.
“Nó… là con trai… Hạ, con chúng ta đây rồi…”
An Hạ gục xuống, nước mắt lăn dài vì mừng tủi.
Hắn dùng khăn sạch quấn con lại, đặt lên ngực em.
“Chào thế giới… nhóc con.”
💞 Kết chương: Cha – Mẹ – Con
Đêm đó, họ ngủ ba người một giường.
An Hạ ôm con, còn Kình Phong ôm cả hai.
Không cần ngục tù, không cần chứng nhận,
Chỉ cần hơi thở này… nhiệt độ này…
“Gia đình mình rồi sẽ lớn lên… ở nơi chẳng có ai ràng buộc.”