Trời đổ mưa, mái nhà gỗ lộp độp tiếng rơi.
Kình Phong vừa nhóm bếp xong thì thấy An Hạ từ buồng trong bước ra.
Mặt đỏ bừng, mồ hôi thấm ướt cổ áo.
“An Hạ? Em sao vậy?”
“Nóng… trong người em đang nóng… rất khó chịu…”
Pheromone lạ lùng bắt đầu lan khắp phòng.
Không giống heat kỳ thông thường, mà như làn sóng dồn dập,
đẩy cao ham muốn theo từng nhịp thở của An Hạ.
🔥 Đêm đói khát
An Hạ đẩy mạnh hắn vào giường, ngồi hẳn lên đùi.
“Anh… cứu em đi…”
“Nhưng em đang mang thai — đừng ép cơ thể…”
“Em không chịu nổi nữa… đừng nhân nhượng em… làm em đi…”
Giọng nói run rẩy, cầu xin mà quyến rũ đến nghiệt ngã.
Hắn biết — thứ em cần lúc này không phải dịu dàng.
🔞 Cao trào giữa mùi hương
Kình Phong ép An Hạ xuống nệm, tay ghì lấy eo em.
Pheromone nồng đậm làm hắn khó thở.
Cậu đã sẵn sàng từ lâu — trơn mượt, nóng hổi.
“Phập… bạch – bạch… phập…”
“Ư… Ưaahh… mạnh đi… đúng chỗ đó… nữa, làm em nữa…”
Hắn vận sức đâm sâu, đẩy từng nhịp như muốn xuyên qua ruột gan em.
Bàn tay tì lên bụng, che chắn cẩn thận, nhưng vẫn ra vào dồn dập.
“Aaa… anh… aa á á…”
“Ngậm miệng lại nếu không muốn gọi thú rừng đến…”
“Không… em muốn cả rừng nghe tiếng em được anh làm…”
🥵 Tận cùng thỏa mãn
Cả hai quằn quại trên đệm cỏ, mồ hôi túa ra,
chất dịch trắng sữa phun ra cùng khoái cảm cực độ.
“Phập… phập… phập…”
“Ưaahhh… Ư… aaahhh…”
Sau cùng, Kình Phong vùi mặt vào cổ em, thở gấp.
An Hạ run lên vì cực khoái, bụng căng nhẹ theo từng nhịp tim đập.
“Em… em không biết mình vẫn có thể sung sướng như vậy… dù đang có con…”
“Từ giờ… anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đói khát nữa.”
💗 Kết chương: Một tổ ấm thật sự
Trời tạnh mưa.
Trong căn nhà nhỏ giữa rừng, hai cơ thể quấn chặt nhau dưới chăn.
Chỉ còn tiếng thở đều, một bàn tay đặt lên bụng em…