Bên kia suối, trời vừa hửng sáng.
Lá ướt sương, ánh nắng rục vàng trên da thịt mỏi mệt.
Họ đã ra khỏi vùng truy nã.
🏡 Một căn nhà nhỏ
Qua giới thiệu của một người dân chài bên biên giới,
Kình Phong tìm được một căn nhà gỗ bỏ hoang,
ẩn mình trong thung lũng ít người lai vãng.
“Nơi này không ai tìm đến. Bên dưới còn có hầm chứa nước, đủ dùng.”
“Em không ngờ lại yên tĩnh như vậy… như mơ.”
An Hạ đứng giữa căn phòng trống, tay đặt lên bụng.
Kình Phong nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng hiếm thấy:
“Từ giờ, đây là nhà của chúng ta.”
💞 Những ngày đầu sống chung
Ngày đầu tiên, họ cùng trải nệm bằng cỏ khô,
giặt áo trong suối, cùng nhau nấu cháo bằng nồi đất.
Đêm xuống, tiếng côn trùng rì rầm,
gió lọt khe cửa, mùi da thịt họ quấn lấy nhau.
“Anh… đừng rời khỏi giường nữa…”
“Tối nào em cũng mơ thấy anh biến mất…”
“Anh không đi đâu cả. Anh giờ là của em và con.”
🔥 Những lần chạm nhẹ trong yên bình
Kình Phong không còn vồ vập như trong rừng,
mà lặng lẽ ôm lấy em từ phía sau mỗi tối.
Bàn tay ấm xoa lưng em, miệng hôn cổ chậm rãi.
An Hạ vẫn phản ứng mãnh liệt,
dù thai kỳ đã tháng thứ hai.
“Anh… chỉ cần chạm nhẹ thế này… em đã muốn rồi…”
“Vẫn còn ham muốn à?”
Hắn khẽ cười, tay luồn xuống đùi em.
“Không phải em… mà là cơ thể em nhớ anh.”
🛏️ Kết chương: Tựa vào nhau mà sống
Giường gỗ kẽo kẹt, hai thân thể lồng vào nhau.
Kình Phong ôm lấy bụng em, cảm nhận nhịp tim nhỏ bé.
“Từ giờ mỗi ngày trôi qua, chỉ cần có em và con là đủ.”
“Ừ… Chúng ta sẽ sống… dù là ở nơi chẳng ai biết tên.”