Bờ cát ẩm, mặt trời lặn.
Tiếng nước lùa vào bờ suối dọc theo ranh giới đất trại.
Chỉ cần vượt qua con suối này, họ sẽ đến khu trung lập.
Kình Phong mệt mỏi ngồi xuống, máu từ vai thấm ra áo.
An Hạ quỳ xuống trước hắn, lau vết thương,
“Anh sắp kiệt sức rồi. Em… không thể để anh cứ gồng mãi nữa.”
“Chỉ cần qua được đêm nay… ngày mai là tự do.”
🌙 Đêm cuối trong rừng
Cả hai lập trại tạm bằng mảnh vải và lá.
Lửa leo lét cháy, hơi ấm len lỏi trong gió lạnh.
An Hạ ngồi trong lòng hắn, đầu dựa vào ngực trần.
Pheromone thoang thoảng, tim đập từng nhịp trầm ổn.
“Anh… còn muốn em không?”
“Muốn từ lúc em ngồi sát lại.”
“Muốn từ lúc em lau máu cho anh bằng tay trần.”
“Vậy… đừng nhịn nữa.”
🔞 Khao khát cuối cùng
An Hạ hạ người xuống, ngồi lên đùi hắn.
Bụng cậu khẽ nhô, nhưng chuyển động vẫn mềm mại.
Cậu tự mình điều khiển nhịp, thở gấp.
“Phập… phập… bạch – bạch…”
“A… anh… sâu hơn đi… em chịu được…”
Kình Phong ôm lấy eo, đẩy mạnh từ dưới lên.
Lực va chạm khiến cả hai lảo đảo trên thảm cỏ ướt.
“A á… đừng mạnh quá… nhưng cũng đừng ngừng…”
“Anh… làm em nữa đi…”
Hắn nhấn sâu lần cuối, ngừng lại trong tích tắc, rồi rút ra… đẩy vào lần nữa — thật mạnh.
“Anh sẽ nhớ đêm này… nhớ từng tiếng rên của em khi chúng ta còn trong rừng.”
“Aaa… aaah… em… sắp…”
💧 Sau cao trào
Cả hai cùng xuất ra, cơ thể đẫm mồ hôi hòa cùng hơi sương rừng.
Kình Phong vẫn giữ em trong lòng, bàn tay nhẹ xoa bụng cậu.
“Con chúng ta cũng đã nghe bố nó lần cuối… ở đây.”
“Lần cuối gì chứ… mai tự do rồi. Anh còn nhiều lần phải bù.”
🖤 Kết chương: Chờ bình minh
An Hạ ngủ thiếp đi trong vòng tay Alpha.
Kình Phong dõi mắt về phía chân trời.
Ánh trăng soi lối suối biên giới, như mở ra một thế giới mới.