Rạng sáng, hơi sương phủ đầy kẽ lá.
Tiếng trực thăng quần trên không trung.
Tiếng chó nghiệp vụ gầm gừ phía xa.
“Chúng đang tiến về phía Đông.”
“Phong… chúng ta không thể ở đây nữa…”
An Hạ rúc vào ngực hắn, trán nóng ran, hơi thở gấp gáp, da tái xanh.
💢 Dấu hiệu bất ổn
Pheromone trào ra từ tuyến cổ cậu như rò rỉ.
Mùi ngọt đậm bất thường. Bụng hơi co rút.
Kình Phong đặt tay lên, lập tức cảm nhận sự bất ổn.
“Cơ thể em phản ứng với stress. Hơi sốt rồi…”
“Anh… đừng rời em…”
Cậu nắm tay hắn, mắt long lanh, giọng ướt át:
“Em cần anh…”
🔥 Trấn an bằng bản năng
Không còn cách nào.
Kình Phong cởi áo, ép cậu nằm sát vào người mình.
Hơi nóng từ hắn phủ lên từng tấc da lạnh của An Hạ.
“Anh sẽ trấn pheromone cho em… như cách trước giờ vẫn làm…”
Hắn kề miệng vào tuyến cổ cậu, hút mạnh.
An Hạ rên khẽ, đùi kẹp lại theo bản năng.
“A… đừng chỉ ngậm cổ… em muốn sâu hơn…”
🔞 Mồ hôi và bùn đất
Họ lùi vào sau tán lá lớn.
An Hạ dang chân ra, tay ghì lấy cổ hắn.
Cơ thể dù sốt vẫn run lên vì khao khát.
“Phập… phập…”
Âm thanh chen giữa tiếng lá xào xạc và tim đập rần rật.
Kình Phong luồn tay đỡ bụng cậu, nhịp vừa đủ nhưng sâu.
Mùi pheromone quấn lấy cả khu rừng.
“A… đừng dừng… cứ thế… sâu… sâu nữa…”
“Ngoan… để anh dập cơn sốt cho em…”
Cậu co giật nhẹ lúc đạt đỉnh, mắt mờ nước, hơi thở đứt quãng.
Pheromone ổn định dần. Sốt hạ xuống.
⚠️ Tiếng súng, dấu máu
Ngay lúc ấy, một tiếng súng nổ vang.
Kình Phong ôm lấy An Hạ, lăn xuống hốc đất gần đó.
Một viên đạn sượt qua bả vai hắn.
“Anh bị thương rồi!”
An Hạ nức nở, ôm lấy vai hắn.
“Họ đến rồi…”
“Không sao… miễn em và con không sao.”
🖤 Kết chương: Dưới đất, trên máu
Kình Phong bịt vết thương lại, cõng An Hạ rời đi bằng đường dốc đá.
Máu nhỏ trên lá, nhưng hơi thở hắn vẫn ổn định.
“Chúng ta sẽ đến biên giới trong hai ngày tới.”
“Em chịu được không?”
“Nếu anh còn bế được em… em sẽ không dừng lại.”