An Hạ bị đưa đi khi trời còn chưa sáng.
Chăn chiếu còn thơm mùi thân thể Kình Phong, vậy mà tay cậu đã bị còng ra sau, miệng bị bịt vải.
Không một lời từ biệt.
“Không! Thả tôi! Anh ấy… anh ấy đang đợi tôi!”
Nhưng đám lính trại mặc giáp lạnh lùng lôi cậu đi như một món đồ sắp hết hạn.
🌑 Khu Giam Dưỡng Thai — Nơi không có Alpha
Phòng giam mới lạnh lẽo, trơ trụi.
Không mùi gỗ cháy, không tiếng hơi thở quen thuộc, không một dấu vết của Kình Phong.
“Chúng tôi sẽ theo dõi nội tiết của cậu suốt thai kỳ.”
“Không được tiếp xúc với bất kỳ Alpha nào.”
“Kể cả… cha đứa bé.”
An Hạ không trả lời.
Cậu chỉ siết chặt tấm chăn đơn… đêm ấy, toàn thân run lên từng đợt.
🔥 Khát vọng không thể che giấu
Không có Alpha, nhưng tuyến cổ của An Hạ lại tiếp tục tiết pheromone nhẹ — càng ngày càng dày.
Dù không phải kỳ heat, nhưng mỗi lần đặt tay lên bụng… cậu lại nhớ đến hắn.
“Anh từng ở đây… vuốt nơi này.”
“Từng nói em là ‘ổ ấm’… giờ thì sao?”
Từng đêm, An Hạ ngồi co mình ở góc phòng, hai chân kẹp lấy nhau, tay siết ga giường, cắn chặt môi, nhắm mắt tưởng tượng…
“Kình Phong…”
“Hôn em đi… nhẹ thôi… nhưng sâu…”
💢 Một mình tự trấn an
Có đêm, cậu rướn người lên như đang nằm dưới thân hắn.
“Phập…”
“A… chậm thôi… đừng mạnh quá, đứa bé…”
Cơ thể phản ứng thực đến đáng sợ.
Hạ thân ướt át, căng tức, nhưng cơn đói khát thì vô vọng.
💔 Và rồi, mùi của hắn
Đêm thứ mười, cậu bỗng bật dậy.
Trong cơn mộng mị, mùi của Kình Phong — nồng, trầm, áp đảo — thoảng qua trong gió.
“Anh… anh đến rồi?”
Cậu mở to mắt, nhưng chỉ là ảo giác.
Mùi biến mất, để lại cơn đau rát nơi tuyến cổ đang rỉ pheromone dữ dội.
“Anh… em không chịu được nữa…”
“Làm ơn, một lần nữa thôi, anh…”
🖤 Kết chương: Phản ứng nguy hiểm
Ngày hôm sau, nội tiết của An Hạ tăng vọt bất thường.
Quản y ghi chú: “Omega trong thai kỳ bắt đầu phản ứng giống kỳ heat. Cực kỳ nguy hiểm nếu không có Alpha ổn định.”
Hàn Triệt nhíu mày.
“Để nó rối loạn thêm vài hôm… rồi ta sẽ cho chọn Alpha mới.”
“Xem nó còn gọi Kình Phong nổi không…”