Ba tuần sau lần “đánh dấu” cuối cùng, cơ thể An Hạ đã có nhiều biến chuyển rõ rệt.
Cậu mệt mỏi vào buổi sáng, buồn nôn lúc chiều, nhưng… đến tối — cơ thể lại bắt đầu rạo rực.
“Anh…”
Giọng cậu êm như gió, nhưng mắt long lanh, môi đỏ — toàn thân nóng rực.
“Lại sốt à?” – Kình Phong kéo tay cậu đặt lên trán.
Nhưng không… nhiệt độ bình thường.
Thứ đang dậy sóng trong cơ thể cậu không phải bệnh tật… mà là bản năng.
🔥 Cơ thể đổi thay, ham muốn thì không
Tuyến cổ của An Hạ bắt đầu tỏa hương thơm ngọt dịu, càng về đêm càng đậm.
Kình Phong cắn răng chịu đựng, cố kiềm pheromone, nhưng An Hạ lại không cho.
“Ôm em đi…” – Cậu tự ngồi lên đùi hắn, hai tay quàng cổ, bụng chạm vào bụng.
“Chạm vào em đi… em khó chịu lắm…”
Kình Phong siết chặt hàm:
“Em đang mang con… không được.”
Nhưng tay hắn lại vuốt theo sống lưng cậu, hơi thở càng lúc càng dồn dập.
💋 Không thể cưỡng lại
An Hạ hôn lên cằm hắn, mắt rưng rưng:
“Anh từng nói… không để ai chạm vào em.
Vậy đừng để em phải tự giải quyết một mình…”
Kình Phong không thể nhịn thêm.
Hắn đẩy cậu nằm xuống đệm vải, tay kéo áo tù cũ kỹ trượt khỏi vai.
“Anh sẽ nhẹ thôi…”
“Đêm nay… là để em thỏa mãn, không phải để chiếm đoạt.”
Từng đường hôn, từng vuốt ve — không còn là bạo lực chiếm hữu như trước… mà là một dạng thị tẩm dịu dàng nhưng dày vò.
“A… á… nhẹ nữa, anh…”
“Cẩn thận… bé con đang nghe đó…” – An Hạ bật cười, mặt đỏ rực.
💢 Thăng hoa trong thai kỳ
Phần dưới của An Hạ ẩm ướt tự nhiên, phản ứng hormone của Omega mang thai còn nhạy hơn lúc chưa có bầu.
Cậu nắm chặt ga giường, chân quấn quanh hông Kình Phong khi hắn đẩy nhẹ từng nhịp.
“Phập… phập…”
“A… đừng rút ra… đừng dừng…”
Kình Phong cắn vào vai cậu một dấu cắn nhẹ — không để đánh dấu, chỉ để cho cậu cảm giác an toàn tuyệt đối.
“Em của anh… vẫn ngoan như trước…”
“Và càng lúc càng khiến anh không thể kiềm chế…”
🖤 Kết chương: Nguy hiểm đang chờ
Đêm đó trôi qua trong tiếng rên khẽ, mồ hôi quyện pheromone, và vòng tay Alpha ấm nóng.
Nhưng bên ngoài phòng giam, Hàn Triệt đã ra lệnh giám sát chặt hơn, chuẩn bị kế hoạch đưa An Hạ đi biệt lập.