Mộ Dung Vũ nói: "Không phải, chính là giới tính, chị dâu Cố, thật ra tôi thích đàn ông, cho nên không có cách nào kết hôn với phụ nữ, thật sự rất xin lỗi, đã làm chị bận lòng rồi."
Lúc Mộ Dung Vũ gọi điện thoại, Cố Hạo Ngôn liền ôm con trai đi loanh quanh bên cạnh cậu, lòng rối bời.
Chờ nghe được câu nói thẳng thắn sau cùng của Mộ Dung Vũ, tâm trạng anh mới hơi chút thoải mái hơn, trong niềm vui sướng, anh không nhịn được "chụt" một cái lên má con trai.
A Cẩu ngẩn người ra, bị dọa lập tức khóc òa lên.Cố Hạo Ngôn đến khi tắm rửa xong cho con trai mới ý thức được tính khí mình tối nay thật sự là quá tệ, còn vô cớ giận Mộ Dung Vũ rất nhiều lần.
Mặc dù bản thân anh cảm thấy "về tình cảm thì có thể tha thứ", nhưng rõ ràng Mộ Dung Vũ có chút để tâm, khi cùng nhau tắm cho con lời nói cũng ít hơn trước.
Cố đại thiếu muốn bù đắp một chút, cố ý giành lấy việc chăm sóc con trai, để Mộ Dung Vũ đi tắm, sau đó tự mình dỗ con trai ngủ.
Dỗ xong thằng bé trong lúc lơ đãng, Cố Hạo Ngôn lại có chút bực mình vì Mộ Dung Vũ tắm quá lâu, đang định đi gõ cửa, Mộ Dung Vũ liền bước ra.
Hơi nước bốc lên khắp phòng tắm cũng được cậu mang ra một ít, làn da Mộ Dung Vũ sau khi tắm phiếm hồng, tóc chưa khô hoàn toàn, vẫn còn mang theo chút ẩm ướt.
Cố Hạo Ngôn rõ ràng mới làm tình với cậu đêm qua, nhìn thấy dáng vẻ này, hạ thân lại bắt đầu dựng thẳng cờ xí.
Anh nội tâm có chút bất đắc dĩ thừa nhận lực hấp dẫn của người này đối với mình, qua gần nửa năm vẫn không hề suy giảm, dường như còn ngày càng nghiêm trọng, nhưng trên mặt anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
Nói đùa, Cố đại thiếu anh muốn yêu đương, thì cũng phải có người khác cũng thể hiện tình yêu tương đương mới được.
Nghĩ đến đây anh lại có chút thất bại, Mộ Dung Vũ đối với anh còn không nhiệt tình bằng đối với con trai anh, một người lạnh lùng ít nói như vậy, thật sự sẽ thích mình sao?
Mộ Dung Vũ có chút kỳ lạ nhìn người đàn ông đứng yên nửa ngày không nói lời nào, hỏi: "Có chuyện gì?"
Cố Hạo Ngôn hoàn hồn lại, đột nhiên cúi đầu cắn một cái lên môi cậu, vì mang theo chút tức giận nên lực đạo có chút mạnh.
Mộ Dung Vũ đau nhíu mày, môi cậu rất nhanh sưng đỏ lên, cậu đưa tay sờ sờ, có chút khó hiểu: "Anh làm gì vậy? Hôm nay tôi đắc tội anh à?"
Lại có chút bất đắc dĩ: "Tôi đã gọi điện thoại nói rõ ràng với chị dâu Cố rồi, anh còn muốn gây chuyện gì nữa?"
Cố Hạo Ngôn tức đến mức sắc mặt đỏ lên: "Tôi gây chuyện gì đâu?"
Anh đơn giản ôm cậu vào lòng, dẫn cậu đến sofa gần cửa sổ, quỳ gối bên cạnh cậu, đè ép cả người cậu, sau đó áp trán mình vào trán cậu, thì thầm: "Tôi chỉ là không thể nhìn cậu lừa dối người khác!"
Anh không đợi Mộ Dung Vũ trả lời, lại tiếp tục gặm lên môi cậu.
Mộ Dung Vũ né tránh vài cái, căn bản không thoát được, đưa tay ra đẩy ngực anh, Cố Hạo Ngôn bá đạo nắm lấy cổ tay cậu đè lên lưng ghế sofa, càng dùng sức hôn cậu, sau đó đưa đầu lưỡi vào.
Nụ hôn của anh đã lâu không bạo liệt như vậy, Mộ Dung Vũ không thích ứng nhíu mày, đang định cắn lại, nghĩ nghĩ lại từ bỏ hành động này, chỉ là bị động chấp nhận nụ hôn của anh.
Sự tiêu cực của cậu đương nhiên bị Cố Hạo Ngôn cảm nhận được, người đàn ông ban đầu lại muốn nổi giận, nhưng vừa liếm được nước bọt của cậu, đầu lưỡi tấn công chậm rãi mềm mại xuống, chuyển thành thế công dịu dàng, từng chút từng chút liếm vào điểm mẫn cảm trong khoang miệng cậu, lại quấn lấy lưỡi mềm mại của cậu hút, sau vài lần như thế, Mộ Dung Vũ nhíu mày dần dần giãn ra, lưỡi cũng bắt đầu đáp lại.
Cố Hạo Ngôn cao lớn, tư thế quỳ gối trên sofa liền có vẻ hơi gượng gạo, Mộ Dung Vũ phải ngửa cổ lên mới tiện hôn với anh, khi đôi môi tách ra, cổ Mộ Dung Vũ đều có chút đau mỏi.
Cố Hạo Ngôn nhìn chằm chằm đôi môi đỏ bừng của cậu, giọng nói lộ ra vẻ tự tin tràn đầy: "Mộ Dung, cậu phải biết, phụ nữ cũng không thể cho cậu trải nghiệm nụ hôn tuyệt vời như thế này đâu."
Mộ Dung Vũ nói: "Nhưng ít ra sẽ không đau cổ."Cố Hạo Ngôn trừng cậu: "
Đó là do cậu thiếu rèn luyện!"
Anh kéo cậu dậy, đổi vị trí, ôm Mộ Dung Vũ ngồi lên đùi mình.
Mộ Dung Vũ nhận thấy sự khác thường dưới mông, đưa tay sờ soạng một phen, nói: "Không phải đêm qua mới làm sao?"
Cố Hạo Ngôn sợ cậu muốn chạy, lại hôn lên, đôi tay còn không yên phận vén áo cậu lên, đi sờ tiểu vú của cậu, vừa nói: "Hôm qua cậu ăn cơm, hôm nay chẳng lẽ không cần ăn sao?"
Mộ Dung Vũ rõ ràng không muốn cãi cọ với anh nữa, chỉ là vỗ một cái lên mu bàn tay anh: "Đến phòng anh đi, đừng làm ở đây."
Cố Hạo Ngôn nói: "Không cần, cứ phải làm ở đây."
Anh với tốc độ cực nhanh lột quần ngủ của Mộ Dung Vũ xuống, tùy tay ném xuống thảm, ngậm lấy vành tai cậu thì thầm: "Thằng nhóc đã ngủ say rồi, hơn nữa, chăn dày như vậy, căn bản không nhìn thấy bên này, chỉ là cậu nhớ kêu nhỏ tiếng một chút."
Mộ Dung Vũ đang định phản đối, Cố Hạo Ngôn đã đẩy cậu ngã xuống sofa, không nói lời nào cúi xuống liếm bộ phận sinh dục cậu.
Người đàn ông xấu xa luôn dùng thủ đoạn như vậy, hơn nữa trăm lần thử trăm lần linh, hạ thân Mộ Dung Vũ càng thêm mẫn cảm, khe thịt bị anh ngậm lấy như vậy, quả thực như bị mạch máu đều siết chặt, trong cổ họng cậu rất nhanh tràn ra một tiếng rên rỉ, cơ thể cũng thoải mái nhảy dựng lên một chút.
Đầu lưỡi nóng bỏng dọc theo khe thịt cậu qua lại liếm, đảo quanh âm vật, ngậm lấy môi âm hộ liếm mút, lại đâm vào cửa huyệt ẩm ướt mềm mại, từng chút từng chút len lỏi vào bên trong.
Khoái cảm thoải mái từ nơi bị liếm lan tràn ra, Mộ Dung Vũ không còn chống cự, chỉ là cảm giác xấu hổ so với trước đây có phần nhiều hơn, cơ thể cũng vì thế mẫn cảm hơn một chút, luôn cảm thấy bất luận bị liếm ở đâu, khoái cảm đều đang khuếch đại, thính lực cũng tốt hơn gấp mấy lần so với trước, thậm chí còn nghe được tiếng hít thở đều đều của A Cẩu khi ngủ say.
Cố Hạo Ngôn dán ở giữa đùi cậu nhìn cậu, cười dâm đãng nói: "Có phải rất hưng phấn không? Tiểu huyệt còn ướt hơn đêm qua."
Anh vừa nói lại vươn đầu lưỡi chậm rãi liếm một cái lên đó.
Mộ Dung Vũ lại nhịn không được kêu lên một tiếng.
Cố Hạo Ngôn đắc ý cực kỳ, cố ý nói: "Nhưng đừng kêu lớn tiếng như vậy, đánh thức A Cẩu thì sao? Cậu hiện tại muốn đến thế, muốn bị nó cắt ngang sao?"
Mộ Dung Vũ lập tức cắn môi.
Ngày này cuối cùng đã chiếm được chút ưu thế, Cố Hạo Ngôn thoải mái đến cực điểm, cũng càng ra sức phục vụ hai nhục huyệt của Mộ Dung Vũ, làm cả hai nơi đều ướt nhẹp mềm mại, còn dùng đầu lưỡi mô phỏng động tác giao hợp thọc vào rút ra bên trong, hút hết dâm dịch chảy ra vào miệng.
Cứ như thế qua mười mấy phút, Mộ Dung Vũ liền chịu không nổi, chủ động nâng chân cọ vào hạ thân anh, thì thầm: "A Ngôn, cho tôi."
Cố Hạo Ngôn nhìn chằm chằm cậu, giọng nói khàn khàn: "Muốn cái gì?"
Mộ Dung Vũ nói: "Dương vật lớn."
Ba chữ này làm Cố Hạo Ngôn mất đi lý trí, gần như có chút chật vật cởi sạch quần áo trên người, lộ ra thân hình hoàn mỹ.
Dương vật dưới hạ thân anh sớm đã cương cứng sưng to, kích cỡ đáng kinh ngạc chỉ cần nhìn lướt qua liền thấy kinh hãi, anh cố ý vuốt ve một chút, nhìn xuống hỏi: "Muốn thao chỗ nào trước?"
Mộ Dung Vũ bày ra tư thế quỳ bò.
Khi thao lỗ đít cậu thích nhất tư thế này, vì có thể vào rất sâu, cũng càng dễ cọ xát đến điểm mẫn cảm của cậu.
Dáng người Mộ Dung Vũ rất đẹp, vòng eo tinh tế, da dẻ lại trắng, mông không lớn nhưng nhiều thịt, khi bày ra tư thế này quả thực mê người đến cực điểm.
Cố Hạo Ngôn cảm thấy máu mũi mình sắp chảy ra, gần như mất kiểm soát vồ tới, sau đó dùng dương vật mình đặt lên huyệt mắt nhỏ hẹp kia, từ từ đâm vào.
Sofa không rộng, hai người chen chúc chồng lên nhau, còn phải cẩn thận khống chế không để ngã xuống.
Cố Hạo Ngôn cắm mình vào hoàn toàn, dán vào tai Mộ Dung Vũ nói: "Tôi biết ngay lỗ đít cậu dâm đãng, ngày nào cũng muốn ăn dương vật tôi, phải không?"
Những lời dâm đãng như vậy cũng không làm Mộ Dung Vũ thêm xấu hổ, cậu thậm chí có thể rất thản nhiên "Ân" một tiếng, sau đó nói: "Cọ chỗ đó.
" Chữ "chỗ đó" cậu nói tự nhiên là điểm mẫn cảm bên trong huyệt tràng cậu, Cố Hạo Ngôn có chút bực mình thái độ này của cậu, cảm thấy cậu quả thực quá mức thẳng thắn, làm tình với anh giống như đơn thuần là giải tỏa dục vọng.
Nhưng anh lại yêu cái sự thẳng thắn đó của Mộ Dung Vũ, mỗi khi như vậy đều có thể làm anh máu huyết dâng trào, hận không thể thao chết cậu dưới hạ thân mình.
Cố Hạo Ngôn lắc lư eo, nhắm đúng điểm mẫn cảm của cậu mà mạnh mẽ cọ lên, nói: "Là chỗ này sao? Có phải cọ chỗ này làm cậu sướng không?"
Mộ Dung Vũ lại "Ân" một tiếng, nhưng lần này hơi thở rõ ràng không ổn.
Cố Hạo Ngôn chịu không nổi ngậm lấy môi cậu liếm mút, hạ thân cũng từng chút từng chút va chạm vào điểm mẫn cảm của cậu, chờ huyệt tràng Mộ Dung Vũ tiết ra đủ dịch tràng, mới đại khai đại hợp thao vào huyệt. Mộ Dung Vũ bị anh thúc đẩy đâm tới phía trước, mông lại vẫn còn đón ý hùa theo ra sau, sắc mặt ngày càng hồng, dần dần miệng cũng khép không được, không giữ được nước dãi nhỏ xuống, trong cổ họng cũng tràn ra chuỗi rên rỉ.
Cố Hạo Ngôn hưng phấn đến cực điểm, có chút đắc ý nói: "Phụ nữ cũng không thể làm cậu sướng đến thế, chỉ có tôi có thể thao cậu thoải mái như vậy, và chỉ có tôi mới có thể thao đến chỗ sâu như thế."
Anh đi sờ bụng Mộ Dung Vũ, sờ đến chỗ nhô lên: "Mộ Dung, bây giờ trong bụng cậu đều là dương vật tôi."
Mộ Dung Vũ thở dốc không nói gì, hiển nhiên đang cố gắng kiềm chế mình không kêu quá lớn tiếng, khi thật sự nhịn không nổi thì sẽ chủ động hôn Cố Hạo Ngôn.
Nhưng tiếng ái ân của hai người thật sự quá vang, nếu không phải A Cẩu ngủ sâu, thế nào cũng phải bị đánh thức.
Mộ Dung Vũ sau hơn mười phút đã bị thao bắn một lần, tinh dịch phun ra trên đệm sofa, cả người cậu đổ mồ hôi, có chút chịu không nổi làm Cố Hạo Ngôn dừng lại một hồi.
Cố Hạo Ngôn dù cương cứng muốn chết, cũng tri kỷ tạm dừng, dùng môi và tay đòi lấy phúc lợi, mút ra từng vết hôn trên người Mộ Dung Vũ.
Mộ Dung Vũ hòa hoãn một chút sau, liền nhả dương vật ra, đưa tay đẩy đẩy ngực Cố Hạo Ngôn.
Cố Hạo Ngôn thuận theo ngồi trên sofa, dang rộng hai chân cười tủm tỉm nhìn cậu, nói: "Muốn tự mình tới ăn?"
Mộ Dung Vũ nhẹ nhàng gật đầu, bám vào vai anh bò lên người anh, dùng huyệt nữ cọ lên đầu dương vật đang nhỏ nước của anh, sau đó từng chút từng chút nuốt dương cụ anh vào huyệt.
Làm tình tư thế cưỡi ngựa rõ ràng làm cậu thích hơn, cậu nhắm mắt lại từng chút từng chút cưỡi lên dương vật người đàn ông, nắm giữ khoái cảm âm đạo mình cọ xát.
Huyệt cậu ướt đẫm, kết hợp với dâm thủy không ngừng tiết ra từ khe hở, lúc làm thoải mái nhất, cậu lại không nhịn được kêu lên.
Cố Hạo Ngôn cũng thích tư thế này, như vậy anh có thể vừa tận hưởng khoái cảm Mộ Dung Vũ chủ động vuốt ve vừa ăn vú cậu.
Anh hút cặp vú nhỏ kia đến đỏ bừng, đầu vú liền không mềm xuống, đột nhiên nói: "Nếu có thể tiết sữa thì tốt rồi."
Mộ Dung Vũ cắt ngang ảo tưởng tươi đẹp của anh: "Tôi không thể sinh dục, làm sao có thể tiết sữa."
Cố Hạo Ngôn thoáng có chút tiếc nuối, anh đè eo Mộ Dung Vũ, ấn cậu xuống dương vật mình, bắt đầu thẳng lưng thúc lên, vừa nói: "Nếu cậu có thể mang thai, tôi đã sớm gieo con trai vào cơ thể cậu rồi."
Sự thọc vào rút ra chủ động của anh mạnh mẽ hơn gấp mấy lần so với lúc Mộ Dung Vũ cưỡi, lực đạo cũng nặng hơn rất nhiều.
Dương vật thô cứng gần như muốn đảo nát khẩu dâm huyệt kia, dâm thủy trong suốt cũng bị làm thành dịch trắng, không biết qua bao lâu, Mộ Dung Vũ lại lần nữa bắn ra, huyệt triều xuy cũng hút Cố Hạo Ngôn mất kiểm soát xuất tinh.
Cú thúc mạnh mẽ đó phun tinh dịch từng luồng từng luồng vào sâu bên trong khoang huyệt người cậu, Cố Hạo Ngôn sướng đến tê dại da đầu, ở thời khắc thoải mái nhất, anh không nhịn được cảm thấy, dường như sống như vậy cả đời cũng sẽ là một lựa chọn không tồi.