Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Ở cùng con rể
  3. Chương 26
Prev
Next

Chương 26: Thịt cá bình thường

Cố Hạo Ngôn nghe được từ "nước", không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên hỏi: "Cái bình thủy xấu xí trong phòng anh đâu rồi? Anh giấu nó ở đâu? Sao tôi không thấy?"

Hắn lẩm bẩm: "Tôi cứ tưởng hôm nay nhất định sẽ bị chê cười."

Mộ Dung Vũ lặng im một lát, nói: "Xin lỗi."

Cố Hạo Ngôn có chút nghi hoặc: "Cái gì?"

Mộ Dung Vũ nói: "Lúc trước tôi… thật sự đã không hề suy xét cảm nhận của anh, quá tự ý."

Chuyện sân sau cũng vậy, chuyện cái bình thủy cũng vậy, bao gồm rất nhiều chuyện khác, Mộ Dung Vũ đều có chút "độc đoán", thậm chí không hề hỏi ý kiến Cố Hạo Ngôn đã làm.

Đến lần nói chuyện phiếm với mẹ Cố, nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của bà, Mộ Dung Vũ mới nhận ra hành vi của mình là sai.

Đây là nhà Cố Hạo Ngôn, hắn mới là người có quyền quyết định tuyệt đối, bản thân anh không thể quá cá nhân như vậy.

Mộ Dung Vũ có chút hối lỗi, lại nói: "Tôi để bình thủy trong tủ rồi."

Cố Hạo Ngôn nhìn chằm chằm anh, hồi lâu mới phản ứng lại: "Anh lại đang xin lỗi tôi?"

Mộ Dung Vũ "Ừm" một tiếng.

Cố Hạo Ngôn bò dậy, hạ giọng nói: "Chỉ xin lỗi bằng miệng như thế làm sao được? Anh cũng phải… bồi thường bằng 'thịt' chứ!"

Khi Cố Hạo Ngôn nói những lời này, khóe miệng lộ ra một nụ cười gian tà, một lọn tóc đã tạo kiểu rủ xuống, cả người trông có chút nghịch ngợm, tà mị.

Mộ Dung Vũ đưa tay chặn ở ngực hắn, bình tĩnh nói: "Bố mẹ anh vẫn còn ở dưới lầu."

Một câu nói đánh tan mọi ý đồ xấu của Cố Hạo Ngôn. Tuy hắn phong lưu, bố mẹ cũng biết hắn ham chơi, nhưng người trước mặt này không giống những người khác.

Nếu để bố mẹ biết hắn đã 'làm thịt' được nhạc phụ mình, không chừng họ sẽ đánh hắn một trận cho bõ ghét.

Cố Hạo Ngôn cả người mềm nhũn, như thể mất hết sức lực, gục cả người lên Mộ Dung Vũ. Đầu hắn vừa vặn đặt ở cổ anh, hít mạnh một hơi vào đó, thì thầm: "Buổi tối… Buổi tối làm có được không?"

Mộ Dung Vũ đẩy hắn ra: "Rồi tính." Anh đứng dậy xuống giường, đi rót cho Cố Hạo Ngôn một ly nước ấm, đút hắn uống xong mới rời khỏi phòng ngủ.

Người thân bạn bè của nhà Cố đều có điều kiện kinh tế khá tốt, những món quà nhận được đều rất giá trị.

Chỉ riêng vòng vàng cho em bé đã có vài bộ, ngoài ra còn có quần áo và những món đồ chơi đắt tiền dành cho bé từ 0 đến 3 tuổi.

Vợ chồng nhà Cố mở quà một lúc, sắp xếp mọi thứ, rồi thu tiền mừng lại giao cho Mộ Dung Vũ. Mộ Dung Vũ nhìn thấy chồng tiền mặt dày cộp thì hơi kinh ngạc.

Mẹ Cố cười hiền hậu nói: "Ông thông gia, anh ở đây, mọi việc đều phải phiền đến anh, số tiền này xin gửi anh dùng để chi tiêu nhé."

Mộ Dung Vũ tuy không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng cũng không mù quáng đến mức đó, anh vội vàng từ chối, nói: "Tôi không tiện nhận."

Thấy anh kiên quyết, mẹ Cố đành thôi, cất tiền vào két sắt của con trai. Loay hoay một hồi, thời gian đã về tối. Mộ Dung Vũ nói: "Hai người ở lại ăn cơm đi."

Bố Cố nói: "Đúng rồi, tiện thể nếm thử tài nghệ của chú em Mộ Dung."

Ông vẫn luôn cảm thấy Mộ Dung Vũ nhìn là biết người giỏi nấu ăn, hơn nữa buổi trưa mãi lo tiếp khách, cũng không ăn uống đàng hoàng, nên rất mong chờ bữa tối.

Nhưng chờ đồ ăn dọn lên, ông nếm một miếng xong, nụ cười trên mặt chậm rãi cứng đờ.

Một miếng thức ăn nuốt không được mà nhả ra cũng không xong, do dự một lát, cuối cùng đành gắng gượng nuốt xuống, khó khăn khen: "Tay nghề chú em Mộ Dung… cũng không tệ nhỉ."

Mộ Dung Vũ sắc mặt bình tĩnh, nói: "Thích không? Thích thì ăn nhiều một chút."

Anh lại nói: "A Ngôn không thích đồ ăn tôi nấu, nên tôi bảo nó tự nấu, gọi đồ ăn ngoài thì lãng phí quá."

Mẹ Cố ăn một miếng, cũng may là kịp kìm lại không để lộ sự khác thường, nghe vậy hỏi: "Sao không thuê bảo mẫu nhỉ? Vừa trông con vừa nấu cơm được, đỡ mệt biết bao nhiêu."

Mộ Dung Vũ có chút kỳ lạ nói: "Tôi không phải đang ở đây sao? Những việc này tôi có thể làm."

Anh nghĩ một lát, nói: "Nếu như không cho tôi làm gì cả, tôi thà về nhà còn hơn."

Mẹ Cố sững sờ, vội vàng cười nói: "Đương nhiên không thể về, nghe Hạo Ngôn nói nhà anh cũng chỉ còn một mình anh, Tiểu Tuyết cũng không còn nữa, Hạo Ngôn có nghĩa vụ phải phụng dưỡng anh, anh đương nhiên phải ở lại đây. Tôi không có ý gì khác, chỉ là thấy thuê bảo mẫu thì hai đứa có thể nhẹ nhàng hơn một chút, dù sao A Cẩu còn nhỏ, hai đứa lại là hai người đàn ông, trông cũng vất vả."

Mộ Dung Vũ nói: "A Cẩu dễ nuôi lắm, không vất vả đâu, bé rất ngoan."

Vợ chồng nhà Cố liếc nhau, đều thầm nghĩ trong lòng: Cũng chỉ có trong lòng anh nó mới ngoan thôi.

Bữa cơm diễn ra vô cùng gian nan với hai vợ chồng. Tay nghề nấu nướng của Mộ Dung Vũ quả thật rất tệ, không quá nhạt thì lại quá mặn, ngay cả món trứng xào cà chua anh cũng có thể làm ra một mùi vị khó nuốt.

Nhưng họ vì giữ thể diện cho Mộ Dung Vũ, miệng vẫn liên tục khen ngợi, và rất cố gắng nuốt trôi thức ăn. Còn Mộ Dung Vũ lại dường như không thấy có gì khó ăn, ăn uống bình thản không đổi sắc.

Ăn tối xong, vợ chồng nhà Cố liền từ biệt ra về. Mộ Dung Vũ dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, rồi nấu một nồi cháo. Anh chờ lúc A Cẩu ngủ say, rồi bưng vào phòng Cố Hạo Ngôn.

Trong phòng tối om và yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh thổi vù vù. Mộ Dung Vũ ấn công tắc bật đèn.

Cố Hạo Ngôn nằm trên giường ngủ một đống lộn xộn, chiếc áo sơ mi đắt tiền đã trở nên nhăn nhúm, quần cũng nhàu nát, ngay cả tất cũng bị đá rơi mất một chiếc.

Mộ Dung Vũ ngồi xổm xuống nhặt chiếc tất rơi trên sàn đặt sang một bên, để cháo lên tủ đầu giường, gọi một tiếng "A Ngôn", nhưng người trên giường không hề động tĩnh. Mộ Dung Vũ đành phải ghé sát vào nắm lấy tay người đàn ông, dùng sức lật hắn dậy.

Cố Hạo Ngôn ngủ say tít, sắc mặt đỏ ửng đã giảm bớt. Mấy chiếc cúc áo sơ mi trên người hắn đã bị cởi ra, để lộ một mảng da thịt màu lúa mạch.

Hắn thích vận động, nhưng không thích tập luyện đơn thuần, nên cơ ngực không quá phát triển, nhưng vẫn có, trông rất săn chắc. Ánh mắt Mộ Dung Vũ dừng lại trên đó vài giây, sau đó vươn tay, dùng đầu ngón tay chạm vào.

Cảm giác cứng rắn, lại rất nóng, như thể có thể cảm nhận được nhịp tim. Ngón tay Mộ Dung Vũ bị nóng rát khẽ co lại một chút, rồi lại lần nữa vươn ra sờ soạng.

Không biết qua bao lâu, Cố Hạo Ngôn đột nhiên mở mắt, và nắm chặt lấy bàn tay anh còn đặt trên ngực mình.

Giọng người đàn ông hơi khản đặc, nhưng mang theo ý cười: "Lợi dụng lúc tôi ngủ để sàm sỡ à?"Mộ Dung Vũ rút tay về, sắc mặt vẫn bình tĩnh, như thể anh vừa rồi không hề làm "chuyện xấu" nào: "Hơn 9 giờ rồi, anh không đói sao? Tôi nấu cháo, anh có muốn ăn một chút không?"

Cố Hạo Ngôn không trả lời, cả người nhúc nhích như sâu lông, sau đó cọ đến chân Mộ Dung Vũ, hỏi: "Bố mẹ tôi đi chưa?"

Mộ Dung Vũ nói: "Đi rồi."

"Đi lúc nào?"

"Nửa tiếng trước."

"À."

Cố Hạo Ngôn mơ hồ lên tiếng, chống người ngồi dậy.

Nhìn thấy chén cháo trên tủ đầu giường, hắn bĩu môi, đột nhiên hỏi: "Họ đã ăn cơm chưa?"

"Ừm."

"Ai nấu?"

Mộ Dung Vũ không ngại hắn hỏi nhiều, bình tĩnh trả lời: "Tôi."

Cố Hạo Ngôn mở to mắt nhìn chằm chằm anh, rất nhanh bật cười, cười đến ngả nghiêng: "Họ có nói gì không?"

Mộ Dung Vũ nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: "Khen tôi, đặc biệt là anh Cố, tôi còn bảo anh ấy ăn nhiều một chút."

Cố Hạo Ngôn nghe xong cười càng dữ dội hơn.

Mộ Dung Vũ khó hiểu nhìn hắn, thấy hắn cười không dừng lại được, có chút bất lực nói: "Anh không phải bị nhập đấy chứ? Hay là tôi đi vẽ cho anh một lá bùa nhé."

Cố Hạo Ngôn nắm lấy cổ tay anh, ngăn hành động anh muốn rời đi, cuối cùng nén được tiếng cười, nói: "Tôi không có bị nhập, chỉ là muốn cười thôi. Bố mẹ tôi rất sĩ diện, lại không muốn làm anh phật ý, nên dù đồ ăn có khó nuốt đến mấy họ cũng cố chịu, không những chịu mà còn phải khen, về đến nhà không chừng sẽ tào tháo rượt đấy."

Mộ Dung Vũ lúc này mới hiểu được hắn rốt cuộc đang cười cái gì.

Cùng lúc bất đắc dĩ, anh lại phản bác: "Làm sao có thể bị tiêu chảy."

Cố Hạo Ngôn đứng dậy, bắt đầu cởi chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trên người, nói: "Tôi đi tắm một cái, anh không được đi đấy."

Chờ hắn vào phòng tắm, Mộ Dung Vũ thật sự không đi, còn thay khăn trải giường và vỏ chăn ám mùi rượu cho hắn.

Cố Hạo Ngôn tắm xong bước ra, không mặc quần áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang eo. Mộ Dung Vũ đột nhiên nhìn thấy nửa thân trần của hắn, sững người một chút, rất nhanh quay đầu đi, để lộ vành tai ửng hồng.

Cố Hạo Ngôn nhận thấy, tâm trí rung động, đi đường cũng có chút lảo đảo.

Đi đến trước mặt Mộ Dung Vũ, hắn cúi đầu ghé sát tai anh hỏi: "Sao rồi? Bây giờ thử được chưa?"

Hắn đột nhiên phát hiện mình hiền lành hơn hẳn. Nếu là trước kia, hắn đã trực tiếp lôi người lên giường rồi, đâu còn chu đáo thăm hỏi như thế này, quả thực cứ như Mộ Dung Vũ chỉ cần từ chối là hắn sẽ thật sự dừng tay vậy.

Mộ Dung Vũ né tránh ánh mắt hắn, hỏi: "Anh không ăn cháo sao?"

Cố Hạo Ngôn cười cười, hạ giọng nói: "Tôi ăn anh trước."

Hắn đẩy Mộ Dung Vũ xuống giường.

Mộ Dung Vũ không trốn cũng không ngăn cản, ngoan ngoãn nằm đó, dùng đôi mắt trong trẻo nhìn hắn.

Cố Hạo Ngôn dùng cánh tay chống đỡ nửa thân trên treo lơ lửng trên người anh, ánh mắt nóng bỏng nhìn anh, có chút vẻ không biết bắt đầu từ đâu.

Hắn trước đây chưa bao giờ vô phương như vậy, ngay cả lần đầu tiên cũng không đến nỗi này, quả thực như một chàng trai mới lớn, trong lòng còn có chút bồn chồn.

Hai người đối diện nhau một lúc lâu, Cố Hạo Ngôn liếm môi, mở lời: "Mộ Dung, anh cho tôi xem phía dưới đi."

Hắn tò mò về cơ thể Mộ Dung Vũ. Hắn chưa bao giờ thấy người lưỡng tính trông như thế nào, vừa có dương vật, lại có cả âm đạo.

Chỉ dựa vào tưởng tượng, hắn không biết chúng sắp xếp ra sao, phải tận mắt chứng kiến mới rõ.Mộ Dung Vũ lại không hề do dự.

Anh đã tắm xong sau khi làm đồ ăn, trên người mặc là bộ quần áo của anh: áo dài tay và quần đen. Chiếc quần có vẻ là chất liệu cotton, dễ nhăn nhưng trông rất thoải mái.

Anh vén áo lên, lộ ra một đoạn vòng eo trắng nõn. Eo anh thon gọn, bụng vừa trắng lại vừa mềm, ngay cả rốn cũng trông rất đẹp.

Cố Hạo Ngôn chỉ nhìn thôi đã không nhịn được nuốt nước bọt, hạ thân cũng bắt đầu cương lên.Chiếc quần có dây rút. Tháo ra xong, Mộ Dung Vũ liền kéo quần xuống.

Quần lót bên trong là loại Cố Hạo Ngôn mua cho anh lần trước, kiểu tam giác đơn giản, màu đen, làm làn da anh càng thêm trắng tuyết.

Hai chân anh không hề thô, đầu gối hồng hào, ngón chân sạch sẽ, móng tay đều cắt tỉa gọn gàng. Hơi thở Cố Hạo Ngôn rối loạn. Thấy Mộ Dung Vũ định cởi quần lót, hắn theo bản năng đưa tay ngăn lại động tác của anh.

Mộ Dung Vũ có chút nghi hoặc, khó hiểu nhìn hắn.

Một lát sau, đáy mắt anh hiện lên một tia sáng tỏ, nghiêm túc hỏi: "A Ngôn, anh đang sợ à?"

Cố Hạo Ngôn không hiểu: "Cái gì?"

Mộ Dung Vũ nói: "Tôi dùng điện thoại tra rồi, đa số người bình thường không chấp nhận được người lưỡng tính, cảm thấy sẽ rất kỳ quái, thậm chí còn thấy ghê tởm, anh cũng thế đúng không?"

Cố Hạo Ngôn dở khóc dở cười: "Nói năng linh tinh gì thế."

Hắn nhìn chằm chằm Mộ Dung Vũ, trong ánh mắt bùng cháy dục vọng mãnh liệt, giọng điệu cũng trầm thấp xuống: "Tôi thích cả nam lẫn nữ, thể chất như anh chẳng phải vừa vặn thỏa mãn tôi hoàn toàn sao? Tôi không để anh tự cởi, chỉ là vì…"

Hắn cúi đầu xuống, ghé sát tai Mộ Dung Vũ, đầu lưỡi liếm nhẹ vành tai phúng phính hồng hào của anh: "… Tôi muốn tự tay cởi cho anh!" Nói rồi, hắn không chút do dự kéo lớp che chắn cuối cùng ở hạ thân anh xuống.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 26"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz