Thanh Phong vẫn nghĩ vì mình mà Phương Tiêu Văn bị thương, trong lòng rất áy náy, đành dốc hết tâm sức ra chăm sóc hắn. Mỗi ngày đều hầm canh bổ máu cho hắn ăn. Canh thì ngon đấy, nhưng báo hại hắn khí nóng tích tụ không được giải toả suýt thì phát điên.
Lần này gặp lại, Phương Tiêu Văn không dám động chân động tay, sợ Thanh Phong lại trốn mất, chỉ còn cách giả ốm yếu để được anh chăm sóc. Nhưng nhìn được mà không ăn được. Mỗi khi nhìn cái mông cong vểnh, cần cổ đẹp để cùng cơ ngực lấp ló sau cổ áo mở rộng, chỗ giữa hai chân hắn lại nóng ran lên.
"Sao mặt anh đỏ thế? Anh khó chịu chỗ nào sao?"
Khó chịu! Chỗ nào cũng khó chịu! Em đừng cạ vú vào người anh như vậy được không? Phương Tiêu Văn gào thét trong lòng. Thanh Phong đang giúp hắn tắm rửa, sợ ướt quần áo, anh chỉ mặc mỗi chiếc áo thun cộc tay cùng quần đùi. Làn da trước đây nõn nà, giờ do phơi nắng nhiều mà trở thành màu mật ong căng bóng chắc khoẻ, cơ bắp săn chắc không một chút mỡ thừa phơi ra trước ánh mắt đói khát của hắn. Thanh Phong cũng nhìn thấy con cặc to tướng đang dựng đứng trong nước. Anh đỏ bừng mặt, hai tay đang đặt trên người Phương Tiêu Văn định rụt về lại bị hắn túm lấy kéo ngã vào bồn tắm.
Không để Thanh Phong kịp phản kháng, Phương Tiêu Văn ghì đầu anh xuống hôn. Hắn bóp cằm anh để anh há miệng ra, cái lưỡi như con rắn luồn vào khoang miệng ấm nóng sục sạo. Lưỡi hắn cực kì dài, liếm tới tận yết hầu, nhồi đầy miệng Thanh Phong, đè ép lưỡi anh, khiến nước bọt tiết ra không nuốt kịp chảy ướt cằm hai người.
Quần Thanh Phong nhanh chóng bị lột xuống, hai tay Phương Tiêu Văn ôm lấy mông anh bóp chặt, cặp mông vẫn đẫy đà múp thịt như trong trí nhớ của hắn. Đôi bàn tay cứng rắn nhào nặn cặp mông mềm tới đỏ ửng.
Tới khi Thanh Phong tưởng mình sắp bị hôn đến chết, Phương Tiêu Văn mới buông anh ra, nước bọt dính dớp kéo dài giữa hai đôi môi. Anh ghé người vào ngực hắn thở dốc. Trong lúc đó, tay hắn đã mon men cắm vào lỗ đít nóng bỏng.
"Sao lại mềm thế này? Ngày nào em cũng để đàn ông địt hả?"
"Không.." Thanh Phong lắc đầu.
"Vậy là em tự chơi lỗ đít phải không?" Phương Tiêu Văn cười "Không có cặc lớn của anh địt, chắc em hiu quạnh lắm nhỉ?"
Hắn vạch lỗ đít ra, nước nóng lập tức chảy vào, ngón tay hắn theo đó với vào bới móc bên trong. Lỗ đít vẫn mềm mại và dâm như trước, hút chặt lấy ngón tay hắn, còn co bóp đẩy nước ra ngoài. Phương Tiêu Văn luôn thích dùng tay móc cua trước khi nhét cặc vào, vì hắn có thể chạm vào mọi ngóc ngách, đào bới, cào lên thành ruột mềm mại, cảm nhận nó co rúm lại cắn lấy tay hắn. Hắn nhanh chóng tìm được điểm gồ lên, liền mạnh tay ấn xuống, Thanh Phong như bị điện giật, ư ư kêu lên, rúc vào cổ hắn.
"Ưm… đừng ngoáy nữa… ngứa quá…"
"Sao? Ngón tay không đủ với em phải không? Lỗ lồn dâm dật này cần thứ to hơn nhỉ?"
"Không… đừng."
Phương Tiêu Văn vạch lỗ đít của người bên trên, đặt con cặc nóng bừng trước mép thịt, nhưng hắn không đi vào luôn mà dùng đầu khấc ma sát bên ngoài.
Lỗ đít bị banh ra nhưng chỉ có nước nóng chảy vào, cặc lớn như có như không chỉ nhấn vào lỗ thịt rồi lại rút ra. Lỗ lồn dâm dục quen hơi đã há ra chuẩn bị đón nhận con cặc đâm vào khuấy đảo, vậy mà chẳng có gì. Thanh Phong khó chịu đung đưa eo, nhưng không thể mở miệng ra đòi Phương Tiêu Văn địt mình.
"Em có muốn con cặc này không?"
"Em có thích cặc anh địt lồn em, cắm thẳng vào tử cung, địt em vỡ bụng không?"
Phương Tiêu Văn vừa dùng đầu khác nhấn nhá bên ngoài, vừa dùng tay bới móc bên trong, hắn không chỉ có con cặc khủng mà kỹ thuật còn cực kì điêu luyện, chỉ cần dùng tay cũng khiến bạn tình lên đỉnh. Cuối cùng, lý trí không thắng được dục vọng, anh quắp chân quanh hông hắn, rên rỉ bảo hắn đi vào. Chỉ đợi có thế, Phương Tiêu Văn nhắm thẳng con cặc cứng ngắc gân guốc của mình địt mạnh vào. Đầu khác như máy khoan đâm nát lớp lớp cơ vòng căng chặt, địt thẳng đến nơi sâu nhất.
"Aaaa… sâu quá… đau…"
"Kêu đau mà bên trong cắn chặt thế? Lỗ lồn này chắc đói khát lâu rồi nhỉ? Để hôm nay anh cho lồn dâm bú no tinh dịch nha."
Phương Tiêu Văn bóp lấy eo Thanh Phong, cặc lớn nhồi chặt trong lỗ lồn không một khe hở, nước tắm cũng không tràn vào được. Hông hắn như lắp mô tơ, thúc túi bụi, cặc lớn cắm sâu, địt mạnh, lỗ lồn mấy năm nay chỉ được ăn hàng giả, giờ được đút cặc thật cao cấp liền bú lấy bú để, xoắn xuýt liếm mút. Đầu khác như nắm tay đấm mạnh vào thành ruột, vách thịt bị giã bầy nhầy, bụng Thanh Phong gồ lên từng đợt, cả cơ thể anh giật nảy lên, phải bám vào cổ Phương Tiêu Văn cho khỏi ngã.
Phương Tiêu Văn nhìn núm vú to tròn lấp ló sau lớp áo ướt sũng liền ngậm vào miệng, cắn mút.
Cảm giác quen thuộc ập tới, cơ thể được giam trong vòng tay đàn ông vững chãi, lỗ đít nhồi đầy bởi cặc lớn, bị địt cho tung lồn, vú được ngậm lấy bú liếm, cặp mông được thô bạo nắn bóp đến biến dạng. Thanh Phong nhanh chóng biến thành đĩ dâm, cánh mông căng mẩy xoay tròn ma sát với háng gã đàn ông, lỗ đít nở to mút mát muốn nuốt luôn cả hai hòn dái phía dưới vào. Anh cong người đẩy cặp vú vào sâu trong miệng Phương Tiêu Văn, hai tay cào lên lưng hắn thành những vệt đỏ hồng.
"Sướng quá chồng ơi…"
Nước trong bồn bị quậy cho bắn tung toé phát ra tiếng oàm oạp.
Phương Tiêu Văn lật người Thanh Phong lại để anh bám lên thành bồn, từ phía sau địt phầm phập. Tấm lưng cường tráng của anh cong lên, nước loang loáng chảy thành dòng dọc theo xương sống, mất hút dưới khe mông, chui vào lỗ đít đang bị địt đến nhão nhoét. Trước đây anh được bọn hắn chăm sóc tới cả người non mịn không một vết sẹo, sau năm năm, bả vai của anh đã chai sạn, cứng rắn. Phương Tiêu Văn nhìn những thớ cơ gồng lên, không nhịn được cắn phập một cái lên vai anh đến bật máu. Thanh Phong bật ra tiếng rên ư ử như con cái đang trong kì giao phối, lỗ lồn càng siết chặt lại khiến con đực phía trên suýt thì bắn tinh.
Phương Tiêu Văn lại càng điên cuồng đụ địt như dã thú, thân dưới cả hai dính chặt lấy nhau không rời một tấc, hắn dùng tốc độ không thể tưởng tượng được mà giã vào người bên dưới, đến mức Thanh Phong không thể kêu thành tiếng, chỉ có thể ngửa cổ lên hớp từng ngụm không khí, trong bụng nóng ran như phải bỏng, lỗ đít bị ma sát quá kinh khủng đến nóng rát, bên trong như thể bị giã nhuyễn ra thành nước.
Cuối cùng, Phương Tiêu Văn cắn phập vào gáy Thanh Phong, hai tay bóp chặt tới nát cặp vú, cặc lớn địt một cú trời giáng rồi bắn tinh xối xả vào trong đường ruột, hắn bắn lâu đến mức bụng anh căng trướng lên, núm vú nở bung ra phun sữa tươi như vòi nước.
Thanh Phong bủn rủn cả hai chân muốn khuy xuống, ai ngờ con cặc bên trong lại cứng lên, ở trong lỗ đít ngập ngụa tinh dịch bắt đầu đưa đẩy.
"Đừng… đừng mà… em chết mất.."
"Đúng vậy… hôm nay anh sẽ địt chết em."
Phương Tiêu Văn siết lấy eo người bên dưới, tiếp tục công cuộc gieo giống. Lỗ lồn nhớp nháp này không địt cho lỏng lẻo thì đúng là có lỗi với liệt tổ liệt tông. Thanh Phong khóc nghẹn giọng, năm năm mới lại bị địt thô bạo như thế, vậy mà còn bị làm tới hai lần, bên trong lỗ đít sục sôi như chứa đầy dung nham, cặc lớn như chuỳ sắt nện vào ruột anh, cơn sướng như điện giật từ lỗ lồn bị giã nát lan khắp cơ thể. Thanh Phong bấu chặt lấy Phương Tiêu Văn như phao cứu sinh, nếu không trước những cú địt trời giáng, anh sẽ bị địt tung não rồi chết chìm trong bể dục mất.
Trong nhà tắm vang lên tiếng bạch bạch cùng tiếng kêu khóc nức nở.
"Phương Tiêu Văn! Có vài cái lông chim làm gì mà tắm rửa cả mấy tiếng đồng hồ thế?"
Vương Hạo hùng hổ đạp cửa nhà tắm xông vào, hắn đã đợi thằng bạn tới mất kiên nhẫn, lúc tới thì người hầu báo hắn đang tắm, thế mà ngủ mấy giấc dậy thằng bạn vẫn chưa tắm xong. Không ngờ trước mắt hắn lại là cảnh thằng bạn mình đang ép một gã đàn ông lên tường, dùng con cặc địt cho kẻ kia khóc thút thít. Mà gã đang mở rộng hai chân, phơi ra lỗ đít đỏ au ấy chính là Thanh Phong, người đã mất tích năm năm để bọn hắn lao tâm khổ tứ tìm kiếm.
Phương Tiêu Văn mặc kệ thằng bạn đang há hốc mồm đứng đấy, hắn dập thêm mấy chục phát rồi bắn cho to bụng Thanh Phong. Người kia trợn mắt rên lên, dương vật đã bắn quá nhiều chỉ run rẩy bắn ra một dòng nước tiểu vàng khè rồi ngã vào người hắn.
Vương Hạo đi tới đỡ lấy Thanh Phong từ tay Phương Tiêu Văn, cơ thể ướt sũng nóng rực của anh áp vào người hắn, cặp vú căng mọng đè lên ngực hắn, tiếng thở hổn hển của anh vang lên bên tai, kích thích dục vọng đã kìm nén bấy lâu nay trong người Vương Hạo. Hắn cạ đũng quần hơi phồng lên vào háng Thanh Phong, bàn tay vuốt ve dọc sống lưng ướt át rồi chuyển tới bóp cặp mông vểnh, ngón tay hắn tách hai cánh mông ra, đâm vào lỗ thịt nhày nhụa tinh dịch.
"Ưm…" Thanh Phong bủn rủn cả người. Lỗ đít vừa bị đâm chọc cho bầy nhầy cực kì nhạy cảm, một cái chạm nhẹ cũng khiến anh tê dại.
"Ngoan, để anh rửa sạch cho em."
Vừa nói, Vương Hạo vừa nhét sâu ngón tay vào bên trong moi móc, hai ngón tay hắn khuấy đảo tràng ruột, vạch ra lỗ lồn nhớp nháp, tinh dịch theo đó trào ra ngoài chảy dọc hai chân Thanh Phong.
"Rốt cuộc cậu đã bắn bao nhiêu vào đây vậy? Tên bệnh hoạn." Vương Hạo lườm thằng bạn mình.
Vương Hạo càng đào sâu, vách thịt bị giã nát bên trong tưởng đã mệt rã rời mất đi tính đàn hồi, vậy mà khi được ngón tay bới móc lại cuồn cuộn co bóp mút lấy. Vương Hạo có thể cảm nhận lồng ngực Thanh Phong đang phập phồng, tiếng thở dốc bên tai ngày càng nặng nề, hai tay anh bấu chặt lấy bả vai hắn, dương vật nóng rực ma sát với đũng quần hắn. Vương Hạo nhét bốn ngón tay vào, vươn sâu hết cỡ, tiếng lép nhép dâm dục vang lên, tinh dịch òng ọc chảy xuống sàn nhà. Hắn lấy vòi nước tẩy rửa cho Thanh Phong từ trong ra ngoài rồi dùng một chiếc khăn lớn bọc anh lại.
Thanh Phong tưởng Vương Hạo sẽ rút con cặc to như cánh tay của hắn ra địt mình, lỗ đít đã co thắt nhớ lại kích thước khủng khiếp ấy, kích thước có thể khiến lỗ lồn múp rụp của anh căng tới mỏng tang như cánh ve và đường ruột bị đâm thành một cái ống cống. Nhưng hắn không làm gì cả, chỉ cằn nhằn Phương Tiêu Văn là con thú không biết kiềm chế rồi bế anh về phòng ngủ. Khi hắn quay đi, Thanh Phong có thể nhìn thấy đũng quần căng phồng của hắn, anh biết con cặc khủng kinh người đang căng cứng bên trong muốn phá quần chui ra.
Vương Hạo vừa ra khỏi phòng đã gặp Phương Tiêu Văn đứng trước cửa.
"Năm năm nay cậu giấu em ấy hả?" Vương Hạo hỏi.
"Tôi mới tìm thấy em ấy thôi."
"Sao cậu không nói gì với chúng tôi?"
"Vì em ấy không muốn gặp các cậu. Trò chơi của chúng ta đã chấm dứt từ năm năm trước, giờ em ấy là của tôi."
"Cậu nghĩ chúng tôi sẽ để yên sao?"
"Các cậu định làm gì? Cướp em ấy khỏi tay tôi? Giam cầm, tra tấn, tiêm thuốc để em ấy trở thành một kẻ vô tri?"
"Tôi không có ý đó. Bốn chúng ta đã thân thiết với nhau mấy chục năm rồi, tôi không muốn vì bất cứ chuyện gì mà trở mặt với nhau. Những việc năm xưa chúng ta làm với Phong, tôi cũng hối hận rồi. Hiện tại, tôi chỉ muốn ở bên cạnh chăm sóc, bù đắp cho em ấy."
"Phong ở bên cạnh tôi là hoàn toàn cam tâm tình nguyện." Phương Tiêu Văn nói "Tôi tôn trọng quyết định của Phong. Nếu em ấy tha thứ cho các cậu, tôi sẽ sẵn sàng chia sẻ, còn nếu không, một sợi tóc của em ấy các cậu cũng đừng hòng động vào."
Nhìn thái độ kiên quyết của Phương Tiêu Văn, Vương Hạo biết hắn hoàn toàn nghiêm túc. Cũng như hắn và Hạ Thiên Tường, Từ Chính Vũ, ban đầu chỉ coi Thanh Phong như món đồ chơi, rốt cuộc lún sâu vào thứ tình cảm uỷ mị mà bọn hắn vẫn luôn coi thường lúc nào không hay. Năm năm là một khoảng thời gian đủ dài để bọn hắn tìm đến các thú vui, những món đồ chơi mới, bên ngoài không thiếu những gã so về vóc dáng hay nhan sắc đều hơn hẳn Thanh Phong, ngây thơ hay dâm đãng đều có cả. Chẳng qua, đó không phải Thanh Phong mà thôi. Nghĩ tới những gì anh phải chịu đựng mấy năm qua, Vương Hạo không khỏi xót xa.
"Tôi sẽ không ép buộc Phong làm điều mà em ấy không muốn, cũng không để ai làm tổn thương em ấy thêm nữa." Vương Hạo nói "Năm năm là quá đủ để tôi nhìn rõ tình cảm của mình. Tôi thực sự thích em ấy, tình cảm này không cần đáp lại, chỉ cần em ấy chấp nhận để tôi ở cạnh là hạnh phúc lắm rồi."
"Nói chuyện với con cặc căng cứng trong đũng quần khiến độ tin cậy giảm đi một nửa đấy."
Hai thằng bạn nhìn nhau cười ha ha rồi rời đi. Thanh Phong đã nghe hết những gì hai người nói sau cánh cửa.
Từ hôm đó, Vương Hạo ở lỳ nhà Phương Tiêu Văn, giống như một người vợ nhỏ cơm bưng nước rót cho Thanh Phong. Anh tuy không thân mật với hắn, nhưng cũng không tránh né ghét bỏ, thỉnh thoảng còn đáp lại những câu hỏi của hắn. Điều này làm Phương Tiêu Văn nóng mắt. Tại sao hắn phải chịu đâm một dao, còn thằng bạn chỉ cần cười xinh lấy lòng là hết bị ghét? Sau này hắn mới ngẫm ra:
"Hôm đó trước cửa phòng ngủ, cậu cố tình nói cho Phong nghe phải không?"
Nhìn vẻ vênh váo ngạo mạn tự cho mình thông minh của thằng bạn, Phương Tiêu Văn nghiến răng chửi:
"Thằng khốn tâm cơ chết tiệt!"
"Tình cảm của tôi là thật, nhưng nói thẳng ra em ấy sẽ đề phòng, phải dùng chút mánh khoé thôi. Dù sao thì người Phong ghét thực sự là thẳng Vũ, cứ đổ hết tội lỗi lên đầu nó là được." (Hảo bạn thân )
Trong lúc đó, Từ Chính Vũ – kẻ bị ghét đang công tác ở nước ngoài, hắn chưa biết người mình tìm kiếm năm năm đã trở về, còn bị mấy thằng bạn chí cốt giấu nhẹm đi.
Trợ lý báo cáo với hắn, phía gia đình Thanh Phong xin tiền mua một căn nhà cho đứa con trai thứ hai lấy vợ. Từ Chính Vũ phẩy tay bảo họ muốn gì cứ cho, chút tiền này hắn không thiếu. Năm năm trước hắn đăng tin tìm kiếm Thanh Phong, vốn chuyển cho một bộ phận phụ trách tiếp nhận thông tin, nhưng Trương Đan lại chỉ đường cho gia đình Thanh Phong tới tận chỗ hắn ăn vạ, cô ta nói Từ Chính Vũ rất giàu có, lại còn là bạn tốt với Thanh Phong, muốn gì hắn cũng cho. Từ Chính Vũ có thể giải quyết mớ rắc rối này chỉ bằng một cái búng tay, nhưng hắn không làm thế, hắn đáp ứng chu cấp cho gia đình đó, bởi trong tương lai nhất định sẽ dùng tới.
Nghĩ tới vẻ hèn mọn, vô liêm sỉ của lũ người tham lam kia, Từ Chính Vũ nhớ đến những lời Thanh Phong từng kể về gia đình mình. Không hiểu sao xung quanh anh toàn những kẻ cặn bã mà anh vẫn có thể lớn lên thành một người lương thiện tới ngốc nghếch như vậy.