Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Người Chồng Bất Lực
  3. Chương 14
Prev
Next

"Ưm… a…a… sướng quá… chồng ơi… đầy quá.."

Thanh Phong ngồi trên người Hạ Thiên Tường, dưới bụng kê một chiếc gối, lỗ đít phun ra nuốt vào con cặc gân guốc. Hiện tại anh đã mang thai tới tháng thứ tám, cơ thể tuy không tăng cân nhiều nhưng bụng vẫn nặng nề, anh không thể tự nhún được, chỉ có thể ngồi trên người hắn, để hắn thúc cặc từ dưới lên.

Từ Chính Vũ ở phía sau hôn lên cổ Thanh Phong, hai tay ôm lấy bộ ngực đầy đặn xoa nắn, núm vú cực kì nhạy cảm tiết sữa ra ướt cả tay hắn. Hắn chuyển xuống bú mút núm vú, viên thịt to tròn được đầu lưỡi cuốn lấy đè nén, sữa tươi thơm ngọt tuôn ra được hắn uống sạch.

"A… đừng bú… núm vú ngứa quá…"

Mỗi lần Từ Chính Vũ dùng sức hút, núm vú như nứt ra, viên thịt đỏ tươi to tròn như trái cherry, cắn vào là chảy ra chất lỏng ngọt ngào.

Hạ Thiên Tường túm lấy hông Thanh Phong mà địt kịch liệt, cặc lớn địt thẳng từ dưới lên, như gậy chống trời xuyên thẳng qua bụng anh. Đứa trẻ ở trong tử cung, cách con cặc một tầng thịt mỏng, hắn có thể cảm nhận được bào thai cùng nước ối chèn lên cặc hắn. Hắn cẩn thận điều chỉnh góc độ để không đâm vào thành bụng, cặc lớn lại mài lên xương sống Thanh Phong, khoái cảm như điện giật đánh cho anh tê dại.

"Ha..haaa… lồn dâm được cặc lớn địt… vú được chồng bú… sướng chết em… em ra đây…"

Cơ thể mang thai cực kì nhạy cảm, vừa được địt lỗ đít vừa được bú vú, Thanh Phong nhanh chóng bắn tinh lên bụng Hạ Thiên Tường. Hắn cũng địt thêm vài chục cái rồi rút ra, bắn lên ngực anh.

"Mỗi ngày đều được chồng địt cho sướng thế này, về sau em làm sao sống thiếu cặc chồng được."

Hạ Thiên Tường đưa con cặc nhầy nhụa tinh dịch cùng nước dâm từ lỗ lồn nhớp nháp của Thanh Phong để lên trước mặt anh, anh liền vươn lưỡi liếm láp ngon lành, ánh mắt đê mê dâm loạn:

"Em là đĩ dâm của chồng… lồn dâm là để chồng địt… lồn dâm không được ăn cặc mỗi ngày sẽ chết mất"

"Em ngày càng giống một con đĩ" Từ Chính Vũ vỗ bốp lên cặp mông múp thịt rồi nhét cặc vào lỗ đít vừa bị thằng bạn địt mềm. Thanh Phong giống như được bật công tắc, lại bắt đầu rên lên như một con đĩ động dục, tiếng rên nhanh chóng biến thành tiếng ư ử sau khi Hạ Thiên Tường cắm cặc vào địt cổ họng anh.

"Nghe nói khi phụ nữ sinh con, âm đạo sẽ mở rộng 10 phân. Vậy nếu cái lỗ lồn dâm dục này của em mở ra 10 phân sẽ trông như thế nào nhỉ?"

Từ Chính Vũ nhìn nơi kết hợp của cả hai, mép thịt đỏ tươi bị ngoáy đến ướt nhẹp, nước dâm bị ép trào ra bắn đầy lên mớ lông đen rậm của hắn. Hắn vạch ra một khe hở rồi nhét ngón tay vào bên trong.

"Trước đây em có thể chứa hai con cặc địt cùng lúc, kích thước của bọn anh là thừa 10 phân rồi."

Từ Chính Vũ có thể cảm nhận được bên trong đang xoắn lại, lỗ đít co thắt bóp chặt lấy cả cặc lẫn ngón tay. Hắn cong ngón tay lại, vạch mép thịt ra hết cỡ. Thanh Phong ư ư kêu lên, cổ họng lại càng thít lấy con cặc của Hạ Thiên Tường trong miệng. Lỗ đít bị banh rộng, lại thêm cặc lớn địt mạnh, tử cung co thắt như thể đứa con cũng sắp bị ép ra ngoài.

Từ Chính Vũ nhìn lỗ thịt đỏ tươi được mình vạch ra, thịt ruột cuồn cuộn mấp máy muốn chạm vào con cặc đang chôn bên trong. Hắn nhét thêm ba ngón tay, nhồi đầy lỗ lồn dâm dục rồi bắt đầu địt như máy dập trong khi ngón tay không ngừng đâm chọc vào vách thịt. Hắn có thể cảm nhận cơn run rẩy cực khoái của Thanh Phong, lỗ đít co thắt cật lực, dương vật của anh một lần nữa bắn tinh.

Từ Chính Vũ cùng Hạ Thiên Tường đâm chọc thêm một hồi cũng lên đỉnh.

Sau khi lau dọn sạch sẽ cho Thanh Phong, cả ba ôm nhau ngủ. Anh nằm trong lòng hai người đàn ông, đôi mắt còn loang loáng nước sau cơn sung sướng, giọng nói khàn khàn tỉ tê:

"Mai em muốn đi mua sắm."

Hạ Thiên Tường kéo chăn lên che kín người Thanh Phong, chỉ để lộ đôi mắt, hắn nói:

"Em sắp sinh rồi, ra ngoài làm gì? Cần gì bảo người hầu mua cho, hoặc gọi giao hàng đến."

"Nhưng mà… em muốn tự mình đi chọn đồ cho con. Bố mẹ nào cũng muốn chuẩn bị cho đứa nhỏ sắp ra đời mà." Thanh Phong mềm giọng nũng nịu, nhưng hai người đàn ông đều tỏ ra không đồng ý. Cuối cùng, anh giận dỗi nói:

"Các anh sợ em chạy trốn đúng không? Em thì chạy đâu được với cái bụng to tướng này chứ? Các anh định nhốt em cả đời ở đây sao?"

Sau đó trùm chăn kín đầu, không thèm để ý hai người kia.

"Cẩn thận chết ngạt bây giờ." Từ Chính Vũ kéo chăn xuống, hôn lên gương mặt đỏ bừng, thoả hiệp "Được rồi, mai anh sẽ cho người đưa em đi."

Thanh Phong vui vẻ cười tươi như hoa, anh được ôm trong vòng tay ấm áp, ngọt ngào chìm vào giấc ngủ.

Chỉ còn vài ngày nữa là sang năm mới, bốn người Từ Chính Vũ, Hạ Thiên Tường, Phương Tiêu Văn và Vương Hạo đều rất bận rộn, phải giải quyết xong công việc trước kì nghỉ lễ dài. Giữ đúng lời hứa hẹn, Từ Chính Vũ sai một đoàn vệ sĩ tháp tùng Thanh Phong đi mua sắm, hắn chủ quan nghĩ rằng, anh đang bụng mang dạ chửa như vậy chẳng chạy đi đâu được.

Nhưng hắn đã lầm.

Buổi chiều, hắn nghe vệ sĩ báo Thanh Phong đã mất tích. Anh đi vào nhà vệ sinh ở trung tâm thương mại, sau đó một người giống hệt anh chạy ra, vệ sĩ đuổi theo người đó, ai ngờ đó là kế điệu hổ ly sơn, khi quay về thì Thanh Phong đã biến mất.

Kẻ giả mạo kia nhanh chóng bị bắt, trông vóc dáng có bảy phần giống Thanh Phong, anh ta nói mình chỉ là một diễn viên nghiệp dư, được một nhà sản xuất mời tham gia chương trình thực tế. Việc của anh ta là trốn trong wc, sau đó có một người vào đổi quần áo với anh ta, anh ta sẽ chạy thật nhanh ra ngoài sao cho không ai bắt được. Sau khi kiểm tra camera an ninh, bọn họ thấy một người mặc quần áo của gã giả mạo kia đi ra ngoài, tới sảnh có một chiếc ô tô đợi sẵn đưa anh đi.

Bọn họ rất nhanh tìm ra được người đã lái xe đưa Thanh Phong rời khỏi trung tâm thương mại, anh ta nói mình chỉ là một tài xế bình thường, sau khi đưa người tới địa điểm đã đặt thì đi thôi, không biết người kia đã đi đâu.

Địa điểm tài xế đưa Thanh Phong tới là một khu đất bỏ hoang không có camera an ninh. Dấu vết đứt đoạn ở đây.

Mọi việc đều được lên kế hoạch tỉ mỉ.

Điều này khiến bốn gã đàn ông phát điên, không ngờ lại bị Thanh Phong lừa ngay trước mũi như thế. Một người đơn thuần như anh có thể nghĩ ra kế hoạch này ư? Anh đã chuẩn bị nó mất bao lâu? Chẳng lẽ trong thời gian anh tỏ ra ngoan ngoãn nằm trong lòng họ, đầu anh luôn ấp ủ ý định chạy trốn?

Được lắm, Phong. Em cố mà chạy cho xa, nếu để bọn anh bắt được, bọn anh nhất định chặt đứt hai chân của em.

Bốn người phát động toàn lực lùng bắt Thanh Phong đang trốn chạy, mọi cửa ngõ ra vào thành phố đều có người giám sát, hình ảnh Thanh Phong được đăng lên khắp nơi kèm một số tiền thưởng lớn, điều kiện là không được làm tổn hại đến anh dù chỉ một cọng tóc.

Nhưng đã hơn một tuần trôi qua không có tin tức gì, kể cả thế lực ngầm tua tủa như mạng nhện của Phương Tiêu Văn cũng không đánh hơi được Thanh Phong, không có bệnh viện nào tiếp nhận bệnh nhân nào giống anh, cứ như thể anh đã bốc hơi khỏi thế giới này.

Trong lúc đó, Thanh Phong đang ở một căn nhà nhỏ ở ngoại ô hẻo lánh cùng người bạn duy nhất thời đại học – Lê Yến. Lê Yến là một cô gái nhiệt tình năng nổ, cô không câu nệ tiểu tiết nên chơi cùng anh rất thoải mái, chẳng qua sau này Thanh Phong quen Trương Đan, Trương Đan lại hay lấy danh nghĩa anh vòi vĩnh Lê Yến tặng quà đắt tiền, hai người mới thôi qua lại.

Thanh Phong gặp lại Lê Yến khi ở trong bệnh viện, lúc vừa bị động thai. Lê Yến hiện tại là một phóng viên, đúng lúc cô đang đi lấy tin. Sau đó hai người lén lút liên lạc khi Thanh Phong tới bệnh viện khám thai định kỳ.

Kế hoạch tỉ mỉ kia cũng là do Lê Yến vạch ra.

Từ việc chọn thời điểm sắp sang năm mới, thời tiết lạnh sẽ giúp anh mặc nhiều quần áo che đi bụng bầu, đội mũ quàng khăn che mặt mà không ai nghi ngờ. Đó là thời điểm trung tâm thương mại rất đông đúc, là lúc ai cũng bận rộn. Việc của anh là ngoan ngoãn lấy lòng bốn gã đàn ông để họ buông lỏng cảnh giác.

Thanh Phong không còn ngu ngốc như trước, làm gì có ai cứ ngây ngô mãi được. Việc đầu tiên anh làm là rút hết sạch tiền trong tài khoản, sau đó chạy ra khỏi thành phố nhanh nhất có thể, trước khi bọn họ kịp làm gì.

Trước khi rời khỏi căn nhà ở ngoại ô đã thuê cho Thanh Phong, Lê Yến có hỏi:

"Cậu cần tôi giúp gì không? Cậu biết mà, nếu là cậu, tôi sẽ không từ chối chuyện gì."

Thanh Phong lắc đầu, cô đã giúp anh quá nhiều. Anh chỉ hẹn cô hai tháng nữa quay lại đây, anh có việc cần nhờ. Lê Yến vui vẻ chấp thuận.

Thời gian thắm thoắt trôi đi, vẫn không có tin tức gì của Thanh Phong. Càng đến gần ngày dự sinh, bốn gã đàn ông càng như đang ngồi trên đống lửa. Phương Tiêu Văn còn đấm vỡ mặt bác sĩ vì ông ta lỡ lời nói có thể Thanh Phong đã chết rồi.

"Đây là một trường hợp rất hiếm, cơ thể đàn ông không được cấu tạo để sinh con. Ngay cả ở đây cơ sở vật chất hiện đại đầy đủ còn khó đảm bảo an toàn cho cả thai phu và thai nhi, thì nếu cậu ấy tự sinh, có lẽ mọi người nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất."

Vương Hạo là bác sĩ, dù tức giận nhưng hắn biết lời của ông ta không sai. Ngày nào hắn cũng check báo cáo, không hề thấy Thanh Phong tới bất kì bệnh viện, phòng khám nào. Trừ khi anh đi tới những cơ sở y tế chui, điều này cực kì nguy hiểm.

Hạ Thiên Tường còn không dám nghe điện thoại từ cảnh sát, sợ rằng tin tới lại là tìm thấy một cỗ thi thể.

Từ Chính Vũ điên cuồng đập phá đồ đạc. Hắn đã chuẩn bị phòng bệnh tiện nghi nhất, bác sĩ tốt nhất, bệnh viện uy tín nhất cho Thanh Phong, vậy mà không biết giờ phút này, anh đang chui rúc ở xó xỉnh nào tự mình sinh con.

Đúng là Thanh Phong đang ở một nơi hẻo lánh heo hút, tự mình vượt qua nỗi đau sinh nở. Anh không dám vào bệnh viện, anh sợ người ta sẽ nhìn một gã đàn ông mang bầu như quái vật, anh sợ bọn người Từ Chính Vũ sẽ chạy đến ngay lập tức, nếu bị bọn họ bắt được, anh nhất định sẽ sống không bằng chết. Lúc này, anh nằm trên giường, hai chân dang rộng, thân dưới ướt đẫm, nước ối đã vỡ rồi. Anh cố hết sức để rặn, những cơn co thắt khiến anh đau đến chết đi sống lại, nhưng nỗi đau khi thân dưới bị xé toạc còn khiến anh như rơi vào địa ngục. Thanh Phong đau đớn kêu gào. Tiếng kêu của anh bị bóng tối cùng sự yên tĩnh xung quanh nuốt chửng.

Điều may mắn nhất là Thanh Phong giỏi chịu đựng, thể lực của anh cũng tốt nên không đến mức kiệt sức ngất đi. Anh quằn quại suốt mấy tiếng đồng hồ, nỗi đau đã khiến thần kinh anh tê liệt, anh chỉ cảm thấy cả người bị bẻ ra làm đôi, từ thân dưới rách nát, tất cả máu trong cơ thể ào ào tuôn ra.

Thanh Phong thấy mệt quá, anh muốn ngủ, cứ như vậy nhắm mắt vào mà chết đi. Nhưng rồi một cơn co thắt kéo anh tỉnh lại. Nghĩ tới đứa bé trong bụng, anh dồn hết sức lực tiếp tục rặn. Sau một hồi gắng gượng, cuối cùng, đứa bé cũng chào đời.

Nghe tiếng khóc của trẻ con, Thanh Phong như bị rút hết sức lực, anh nằm vật ra thở hổn hển, nhưng rồi vẫn phải nhịn đau, gượng dậy cắt dây rốn cho đứa bé, lấy nước nóng đã đun sẵn để vệ sinh cho cả hai. Sau khi tự mình dọn dẹp tất cả, anh mới lên giường ôm lấy đứa trẻ còn đỏ hỏn, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Khi Lê Yến tới, Thanh Phong trao cho cô đứa trẻ, nhờ cô mang đến cho Từ Chính Vũ.

"Hoàn cảnh của tôi bây giờ đến thân mình còn lo chưa xong, không thể bắt đứa trẻ này đi theo chịu khổ. Họ sẽ chăm sóc nó tốt hơn tôi. Chỉ mong rằng, họ sẽ không nói cho nó biết nó có một người cha tồi tệ là tôi đây."

"Cậu định đi đâu?"

Thanh Phong lắc đầu không nói, anh chưa biết sẽ đi đâu, nhưng chắc chắn sẽ đi càng xa càng tốt, nơi mà tai mắt của những người kia không thể nào tới được. Anh cầm lấy tay đứa con do mình dứt ruột đẻ ra lần cuối rồi để Lê Yến đem nó đi.

Sáng hôm ấy, người hầu báo với Từ Chính Vũ, có một đứa trẻ được bỏ lại trước cổng nhà hắn. Bốn người lập tức chạy ra, không phải nhìn đứa trẻ, mà đuổi theo người đưa nó tới. Họ không chú ý tới Lê Yến đứng ở góc đường, vì trong mắt họ chỉ tìm kiếm bóng hình một người đàn ông mà thôi. Sau khi không tìm thấy gì, họ mới bế đứa bé lên. Đứa nhỏ kháu khỉnh bụ bẫm đang ngủ rất ngoan. Trong giỏ có một lá thư.

"Tôi là món đồ chơi mà các anh có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, nhưng đứa trẻ này là máu mủ của các anh, xin hãy nuôi dạy nó nên người."

Lá thư chỉ có vài chữ, nhưng bốn người mất thật lâu mới có thể đọc xong. Từ Chính Vũ cẩn thận gấp lại, cất vào trong túi áo như đồ quý.

"Chỉ cần biết em ấy còn sống, dù tận chân trời góc bể tôi cũng sẽ tìm em ấy về."

Lê Yến nhắn tin cho Thanh Phong báo rằng đứa trẻ đã được nhận nuôi. Lúc này, anh mới yên tâm leo lên chiếc xe khách cà tàng, bắt đầu hành trình vô định.

Chiếc xe lăn bánh trong tiếng lọc xọc cùng khói đen mù mịt, Thanh Phong từ đó biến mất khỏi cuộc đời những kẻ muốn giam cầm anh vĩnh viễn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz