Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh điện Kim Loan, tỏa xuống thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi đao khổng lồ đang rình rập giáng xuống vương triều Đại Triệu. Đêm nay, sự tĩnh mịch thường thấy của hoàng cung bị xé toạc bởi những tiếng thét xé lòng và tiếng kim binh va chạm khô khốc. Mùi hương hoàng đàn thanh khiết vốn bao phủ các điện thờ giờ đây hoàn toàn bị khỏa lấp bởi mùi máu tanh nồng nặc và mùi khói lửa hừng hực bốc lên từ phía cổng thành.
Biến cố mà Triệu Thừa Càn lo sợ bấy lâu cuối cùng đã nổ ra vào lúc y suy kiệt nhất. Các thế lực hướng tả, dẫn đầu là Tướng quốc Cao thị – một kẻ mưu mô thâm hiểm đã cắm rễ quyền lực qua ba đời đế vương – chính thức phát động binh biến. Cao thị không chỉ dùng vũ lực, lão ta còn chuẩn bị một đòn tấn công vào tận gốc rễ danh dự của thiên tử. Giữa vòng vây của quân phản loạn, Huệ Phi – người bấy lâu nay vẫn tỏ ra hiền thục, kẻ vốn đã bí mật tư thông và mang thai với ám vệ Ảnh Nhất – bất ngờ xuất hiện. Nàng đứng hiên ngang trước điện Kim Loan, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt thanh tú giờ đây vặn vẹo bởi tham vọng.
Huệ Phi chỉ tay về phía chính điện, giọng nói lảnh lót nhưng đầy nọc độc truyền khắp quân tâm: — Triệu Thừa Càn dâm loạn vô đạo, sủng ái nam nhân, làm nhục gia phong tổ tiên! Hắn ép các phi tử phải uống thuốc ngừa thai để tuyệt diệt dòng giống chính thống, hòng giữ trọn vị thế cho lũ nam sủng đê tiện! Ta may mắn được thần linh che chở, sớm vạch trần âm mưu, giữ lại được cốt nhục này. Đây mới chính là long chủng thực sự của Đại Triệu! Vì đại nghĩa diệt thân, ta kêu gọi các tướng sĩ hãy lật đổ kẻ bạo chúa dâm ô kia, lập tân thiên tử trong bụng ta làm chủ thiên hạ!
Lời tuyên bố như mồi lửa ném vào đống rơm khô. Quân phản loạn vốn còn chút do dự nay như được tiếp thêm sức mạnh “chính nghĩa”, chúng tràn vào như nước vỡ bờ, phá tan lớp phòng thủ đầu tiên của cấm vệ quân.
Bên trong điện, không khí đặc quánh sát khí. Tần Vũ với thanh trường kiếm đã mẻ vài chỗ vì chém giết, đôi mắt đỏ ngầu như một con dã thú đang điên cuồng bảo vệ lãnh địa. Hắn không rời Triệu Thừa Càn nửa bước, mỗi bước đi của hắn là một cái đầu rơi xuống, máu bắn tung tóe lên những bức rèm lụa xa hoa. Mỗi khi một tên thích khách tiếp cận gần bệ rồng, Tần Vũ lại lao đến với tốc độ của một bóng ma, lưỡi kiếm của hắn vẽ nên những đường tử thần lạnh lẽo.
Ngay lúc dầu sôi lửa bỏng, cửa điện lại bị phá tung một lần nữa. Tiêu Tước dẫn theo toán ám vệ tinh nhuệ nhất của vương phủ xông vào. Vị Vũ Lăng Vương vốn dĩ đang mang lòng hối hận và dục vọng chiếm hữu điên cuồng đối với hoàng huynh, giờ đây trút hết cơn giận dữ vào lũ phiến quân. Thanh trường thương trong tay hắn như một con rồng bạc, mỗi lần quét ngang là dọn sạch một khoảng không gian rộng lớn. Tiêu Tước đứng chắn trước mặt Triệu Thừa Càn, áo bào nhuộm đẫm máu tươi, hắn gầm lên một tiếng kinh thiên động địa:
— Hoàng huynh, có đệ ở đây, kẻ nào dám chạm vào ngài! Hôm nay, kẻ nào bước lên bậc thềm này, Tiêu Tước ta thề sẽ khiến hắn phân thây vạn đoạn!
Sự xuất hiện của Tiêu Tước đã giúp xoay chuyển cục diện tại nội cung. Trong khi đó, từ phía cổng thành phía Tây, tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét báo hiệu cứu viện đã tới. Cố Trọng Hoành – vị tướng quân thép – đã dẫn đại quân từ doanh trại ngoại thành phá vòng vây trở về cứu giá. Ánh lửa từ những mũi tên tẩm dầu rực cháy trên bầu trời đêm, chiếu sáng gương mặt lạnh lùng của Cố Trọng Hoành. Hắn dẫn đầu kỵ binh, nghiền nát cánh quân của Cao thị đang bao vây ngoài điện, tiếng hò reo “Giết giặc cứu giá” vang động cả kinh thành.
Khi chiến thắng đang dần nghiêng về phía chính nghĩa, khi phe Tướng quốc bắt đầu tháo chạy trong hỗn loạn, thì một biến số bất ngờ xảy ra. Một tên thái giám thân cận, gương mặt cắt không còn giọt máu, hớt hải chạy vào chính điện, quỳ sụp dưới chân Triệu Thừa Càn, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng:
— Bệ hạ! Đại sự không hay rồi! Vương phi và Tiểu vương tử… trên đường đi lánh nạn đã bị một toán quân phiến loạn mai phục và bắt giữ tại am ni cô ngoại thành! Tướng quốc Cao thị đã gửi thư… lão ta dọa sẽ giết chết Tiểu vương tử ngay lập tức nếu Bệ hạ không hạ lệnh ngừng bắn và giao ra ngọc tỷ đầu hàng!
Triệu Thừa Càn nghe xong, toàn thân y chấn động, gương mặt vốn đã tái nhợt vì mệt mỏi nay càng trở nên trắng bệch như giấy. Đứa trẻ ấy không chỉ là con của đệ đệ y, mà là hy vọng duy nhất để duy trì dòng máu họ Triệu sau khi y đã quyết định chọn con đường không có hậu duệ. Y nhìn sang Tiêu Tước, thấy đệ đệ mình cũng đang sững sờ, thanh trường thương trong tay khẽ run lên. Đó là cốt nhục của hắn, là tương lai của vương triều.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Triệu Thừa Càn thể hiện sự quyết đoán của một vị minh quân. Y nghiến răng đến mức bật máu, ánh mắt nhìn thẳng vào hai người nam nhân đã cùng y trải qua bao thăng trầm, nếm trải cả dục vọng lẫn đớn đau. Y ra lệnh bằng giọng nói uy nghiêm không thể chối từ:
— Tần Vũ! Tiêu Tước! Hai người lập tức rời khỏi cung, dẫn theo những ám vệ nhanh nhất để cứu Tiểu vương tử! Đây là mệnh lệnh!
Tiêu Tước bàng hoàng: — Nhưng hoàng huynh, nếu đệ đi, lũ phản tặc còn sót lại sẽ…
— Không có nhưng nhị gì hết! — Triệu Thừa Càn cắt ngang, giọng y đanh thép. — Trẫm ở đây đã có Cố Trọng Hoành và cấm vệ quân bảo vệ. Đại quân đã về, Cao thị chỉ còn là cá chậu chim lồng. Nhưng Tiểu vương tử không thể có chuyện! Đó là dòng giống duy nhất của tổ tiên để lại, hai người bằng mọi giá không được để cốt nhục hoàng gia gặp chuyện, rõ chưa?
Tần Vũ nhìn sâu vào mắt hoàng đế, hắn thấy được sự hy sinh và niềm tin tuyệt đối của y dành cho mình. Hắn gật đầu, tra kiếm vào vỏ.
— Thần tuân chỉ. Xin Bệ hạ bảo trọng, thần sẽ mang hài nhi về cho ngài!
Tiêu Tước cũng nghiến răng, nhìn hoàng huynh lần cuối rồi cùng Tần Vũ lao vút đi vào màn đêm đầy khói lửa.
Sau khi bóng dáng của Tần Vũ và Tiêu Tước vừa khuất dạng sau những làn khói lửa mịt mù, không gian xung quanh Triệu Thừa Càn bỗng chốc rơi vào một sự im lặng rợn người.
Bất thình lình, những cấm vệ quân đang đứng canh giữ bên cạnh y đồng loạt rên rỉ rồi ngã quỵ xuống sàn đá hoa cương. Những chén trà sâm vốn được dùng để bồi bổ cho Thiên tử đã bị đánh tráo từ lâu, chứa loại thuốc mê cực mạnh khiến ngay cả những chiến binh tinh nhuệ nhất cũng không kịp trở tay. Triệu Thừa Càn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến dữ dội, đầu óc y quay cuồng, nhưng kỳ lạ thay, cơ thể y không hề buồn ngủ. Ngược lại, một luồng nhiệt nóng bỏng từ đan điền bốc lên hừng hực, lan tỏa khắp tứ chi bách hài.
Y đã trúng phải “Thiên Hỷ Tán” — một loại dâm dược bí truyền của cung đình, thứ thuốc khiến cơ thể người dùng bị tê liệt hoàn toàn về cơ bắp nhưng lại đẩy mọi giác quan thần kinh lên mức nhạy cảm gấp trăm lần. Lúc này, ngay cả một làn gió nhẹ thoảng qua da thịt cũng khiến y cảm thấy như bị thiêu đốt, và nỗi sợ hãi tột cùng đang khuếch đại lên trong từng nhịp thở dồn dập.
Giữa tẩm điện vắng lặng và tang thương, một bóng người thướt tha lững lờ bước ra từ sau bức rèm lụa vàng rách nát. Đó là Vương phi. Nàng bế trên tay Tiểu vương tử vẫn đang ngủ say sưa, nhưng gương mặt nàng không còn chút vẻ hiền thục, nhẫn nhịn thường ngày. Đôi mắt nàng đỏ ngầu, tràn ngập sự thù hận, điên cuồng và cả một sự thỏa mãn bệnh hoạn khi thấy vị đế vương đang rơi vào tình cảnh khốn cùng.
— Hoàng thượng, nhìn ngài lúc này mới đáng thương làm sao. — Nàng cất giọng lạnh lùng, tiếng cười khẩy vang vọng giữa điện thờ vắng lặng. — Ta đã luôn tự hỏi, mình đã làm gì nên tội để người phải giành lấy phu quân của ta? Ngươi là bậc quân vương, nắm giữ cả thiên hạ, cớ sao lại hạ tiện đến mức đi quyến rũ chính thân đệ của mình? Một kẻ dâm loạn vô sỉ như ngươi, rốt cuộc có xứng đáng ngồi trên ngai vàng này không?
Triệu Thừa Càn muốn quát mắng, muốn trừng phạt kẻ phản nghịch, nhưng dược lực khiến lưỡi y tê cứng, y chỉ có thể trừng mắt nhìn nàng với sự căm phẫn tột độ. Vương phi khẽ vuốt ve gương mặt hài nhi, rồi tàn nhẫn quay sang ra hiệu. Hai gã tráng hán hung tợn từ trong bóng tối bước ra. Chúng có thân hình hộ pháp, cơ bắp cuồn cuộn đầy những vết sẹo thô kệch, ánh mắt đục ngầu sự tà dục và khinh bỉ.
— Ngươi… ngươi muốn làm gì? — Triệu Thừa Càn run rẩy, giọng nói đứt quãng, hơi thở nồng nặc mùi dâm dược.
— Ta muốn gì ư? — Vương phi cười lên sằng sặc, tiếng cười sắc lẹm như xé tan màn đêm. — Ta muốn Tiêu Tước khi trở về sẽ được tận mắt chứng kiến vị Hoàng đế cao quý của hắn bị lũ nô tài hạ đẳng này chơi hỏng. Ta muốn hắn biết rằng, thứ tình yêu sai trái mà hắn tôn thờ chỉ là một kẻ dâm đãng ti tiện, một con thú thèm khát nam nhân! Ngươi không phải rất thích cảm giác truy hoan cùng nam nhân sao? Được rồi, hôm nay ta sẽ giúp người thỏa nguyện.
Nàng lạnh lùng hạ lệnh: — Lột sạch y cho ta! Tận hứng mà chơi, hãy xem y như một kỹ nữ hạ tiện nhất, một quân kỹ dơ bẩn nhất. Các ngươi được hưởng thụ long thể, đó là đặc ân lớn nhất đời này, nên hãy dùng hết bản lĩnh mà khiến y phải van xin trong sung sướng đi!
Hai tên tráng hán nhìn nhau, nụ cười dâm ô hiện rõ trên gương mặt thô kệch. Một tên bước tới, bàn tay đầy vết chai sần nắm lấy cổ áo long bào của Triệu Thừa Càn. Một tiếng “xoèn xoẹt” vang lên chói tai, lớp lụa quý giá thêu rồng vàng bị xé toang không thương tiếc, phơi bày cơ thể trắng nõn, mịn màng và thanh mảnh của vị Thiên tử dưới ánh trăng bạc. Làn da y mịn như mỡ đông, vốn chỉ dành cho những lớp lụa là cao quý nhất, nay lại bị phơi bày trước những con mắt dơ bẩn của lũ hạ nhân.
— Nhìn này đại huynh, long thể của hoàng đế thực sự còn đẹp hơn cả kỹ nữ ở lầu xanh. — Một tên lên tiếng, giọng nói khàn đặc và đầy tà khí. — Làn da này, vòng eo này, nếu không được chúng ta “chăm sóc” thì thật là phí phạm.
Chúng thô bạo ép Triệu Thừa Càn quỳ sụp xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Một tên đứng phía sau, đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai cánh mông tròn trịa của y, nhào nặn điên cuồng như thể đang nhào nặn một tảng đất sét. Sức mạnh của gã tráng hán khiến làn da trắng ngần của y hiện lên những vết lằn đỏ bầm tím tái. Triệu Thừa Càn quằn quại phản kháng, nhưng đôi tay y đã bị một tên khác khóa chặt ra sau lưng bằng một sợi xích sắt lạnh ngắt.
Tên còn lại lấy từ trong người ra một lọ dâm dược đậm đặc, mùi hương nồng nặc và cay nồng. Không một chút nương tay, hắn đổ thẳng thứ chất lỏng ấy vào hậu huyệt đang co thắt dữ dội vì sợ hãi của Triệu Thừa Càn. Chưa dừng lại ở đó, hắn dùng những ngón tay thô kệch, bẩn thỉu nhồi nhét, khuấy đảo bên trong để thứ nước thuốc nóng rực ấy ngấm sâu vào trực tràng.
— Hức… đồ súc sinh… trẫm sẽ… sẽ giết sạch các ngươi… — Triệu Thừa Càn căm phẫn cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy dài xuống cằm.
Y kiên cường không để phát ra một tiếng rên rỉ, dù lúc này dược lực đang thiêu đốt bên trong, khiến hậu huyệt ngứa ngáy, nhộn nhạo và trống rỗng đến cực độ. Cảm giác nhạy cảm bị đẩy lên đỉnh điểm khiến từng cử động của ngón tay tên tráng hán bên trong y giống như hàng ngàn mũi kim châm vào đại não.
Vương phi đứng bên cạnh, nhàn nhã nhìn cảnh tượng nhục nhã ấy, buông lời cay độc.
— Nhìn xem, Thiên tử cao cao tại thượng mà giờ đây lại phải quỳ dưới háng nô tài hưởng thụ những nam căn dơ bẩn nhất. Chút nữa thôi, cái lỗ nhỏ dâm đãng của ngươi sẽ bị chúng lấp đầy bằng thứ tinh dịch hạ đẳng. Ta sẽ khiến ngươi trở nên ô uế đến mức Tiêu Tước sẽ cảm thấy buồn nôn khi nhìn thấy ngươi! Một hoàng đế bị vạn người cưỡi, liệu có còn tư cách cai trị thiên hạ?
Hai tên tráng hán cười hô hố, lời lẽ ngày càng dâm ô.
— Bệ hạ, ngài đừng cố gồng mình nữa. Tiểu huyệt của ngài đang mút chặt lấy tay tiểu nhân đây này. Chắc hẳn ngài đang mong chờ thứ to lớn hơn đúng không? Đừng lo, chúng thần sẽ khiến ngài dục tiên dục tử.
Một tên bắt đầu giải phóng nam căn thô kệch, đen đúa và đầy gân guốc của hắn. Quy đầu thô to, xù xì bắt đầu chà xát lên cửa huyệt đang thấm đẫm dâm dược và dịch thể của Triệu Thừa Càn. Y nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài trên đôi gò má tái nhợt. Sự nhục nhã này còn đau đớn hơn cả cái chết. Y cố gắng vùng vẫy, đôi chân đạp loạn xạ nhưng chỉ khiến lũ tráng hán thêm phấn khích. Chúng dùng sức nặng cơ thể đè nghiến y xuống sàn, chuẩn bị đâm thẳng vào dũng đạo mềm mại của vị quân vương.
Giữa tẩm điện rực rỡ vàng son, một cuộc cưỡng bức khinh nhục tàn bạo nhất lịch sử đang chuẩn bị diễn ra, trong khi Vương phi đứng đó, mỉm cười đón chờ khoảnh khắc tôn nghiêm của Đại Triệu bị giẫm nát dưới chân lũ nô tài.
Rầm!
Cánh cửa tẩm điện bằng gỗ sưa quý giá bị đá văng, vỡ vụn thành từng mảnh. Khói bụi và mùi máu tanh nồng nặc từ bên ngoài tràn vào, cắt ngang tiếng cười dâm ô và tiếng nhục mạ cay độc đang bao trùm lấy Triệu Thừa Càn. Tần Vũ và Tiêu Tước, hiện ra như những ác quỷ bước ra từ địa ngục. Thân hình họ nhuộm đẫm máu tươi, cả của kẻ thù lẫn của chính mình, với vô số vết thương chằng chịt còn đang rỉ máu. Ngay khi Tần Vũ và Tiêu Tước vừa rời đi, họ đã nhận ra điểm bất thường — cuộc tấn công ở ngoại thành quá yếu ớt, dường như chỉ để kéo chân họ. Linh cảm chẳng lành như một nhát dao đâm vào tim, buộc họ phải quay lại hoàng cung ngay lập tức, bất chấp tất cả.
Nhưng cảnh tượng đập vào mắt khiến cả hai như hóa điên, trái tim như bị vạn tiễn xuyên tâm. Giữa tẩm điện lộng lẫy, vị quân vương cao quý của họ, người họ thề dùng cả mạng sống để bảo vệ và yêu thương, đang bị hai tên tráng hán hạ đẳng khinh nhục tàn bạo. Thân thể trần trụi, trắng nõn nà của Triệu Thừa Càn phơi bày dưới ánh trăng lạnh lẽo, giờ đây lốm đốm những vết bầm tím, dấu tích của sự thô bạo. Y bị ép quỳ sụp xuống sàn đá lạnh lẽo, đôi tay bị xích sắt khóa chặt ra sau lưng, gương mặt tái nhợt đẫm nước mắt và dục vọng đớn đau do dược lực “Thiên Hỷ Tán” tàn phá.
Tệ hại hơn, một tên tráng hán với bộ dạng ghê tởm, đen đúa, đang đè nghiến lấy y từ phía sau. Tên này đã giải phóng nam căn thô kệch, gân guốc của hắn và đang dùng sức mạnh dã thú để đâm xuyên vào hậu huyệt chật hẹp, đang co thắt dữ dội của vị đế vương. Triệu Thừa Càn rên lên một tiếng đau đớn đến xé lòng, cơ thể y giật nảy lên, môi cắn chặt đến mức máu tươi chảy dài xuống cằm. Y cố gắng vùng vẫy nhưng vô vọng trước sức nặng và sự thô bạo của tên nô tài phía sau.
— Lũ chó chết! Các ngươi dám! — Tiêu Tước gầm lên, thanh trường thương trong tay rung lên bần bật vì nộ khí xung thiên. Sát khí ngút trời tỏa ra từ người vị Vũ Lăng Vương, khiến không khí trong điện tức thì đông cứng lại.
Tần Vũ nhanh như chớp lao đến, thanh trường kiếm sáng quắc vẽ nên một đường tử thần lạnh lẽo. Nhưng hai tên tráng hán đã đề phòng, chúng dùng thân thể Triệu Thừa Càn làm lá chắn, khiến Tần Vũ không thể hạ thủ ngay lập tức. Trong lúc giằng co ác liệt, tên tráng hán đứng phía sau dường như muốn tận hứng lần cuối trước khi chết, hắn gầm lên một tiếng dâm dục, đột ngột thúc mạnh nam căn thô to vào sâu trong dũng đạo mềm mại của vị Thiên tử.
— Á…! — Triệu Thừa Càn rú lên một tiếng đau đớn, tiếng kêu xé lòng vang vọng cả tẩm điện.
Dược lực của Thiên Hỷ Tán khiến cơ thể y tê liệt nhưng lại khuếch đại cảm giác đau đớn lên gấp trăm lần. Cú thúc tàn nhẫn ấy như muốn nghiền nát cơ thể y. Y nức nở khóc, đôi môi cắn chặt đến mức bật máu để không phát ra những tiếng rên rỉ nhục nhã, dù bản năng sinh lý dưới tác động của dâm dược đang khiến hậu huyệt co thắt, mút chặt lấy vật lạ bên trong. Sự mâu thuẫn tột cùng giữa đau đớn thể xác, nhục nhã tinh thần và khoái cảm sinh lý khiến y hoàn toàn sụp đổ.
— Chết đi! — Tần Vũ cuối cùng cũng tìm được kẽ hở, lưỡi kiếm của hắn xé gió lao tới, một kiếm dứt khoát khiến thủ cấp của tên tráng hán đang xâm hại Triệu Thừa Càn lìa khỏi cổ. Máu tươi bắn tung tóe như mưa, nhuộm đỏ cả bức rèm lụa vàng xa hoa.
Cùng lúc đó, thanh thương của Tiêu Tước cũng đâm xuyên tim kẻ còn lại, kết liễu mạng sống của kẻ dám to gan lớn mật. Tần Vũ nhanh như cắt, vứt thanh kiếm sang một bên, vội vàng cởi bỏ ngoại bào đẫm máu của mình, bao bọc lấy thân thể đang run rẩy kịch liệt, đầy vết thương và dịch thể nhầy nhụa của Triệu Thừa Càn. Hắn ôm chặt y vào lòng, đôi bàn tay run rẩy không ngừng vì run sợ tột cùng và căm tức đến tột độ.
— Bệ hạ… xin lỗi ngài… thần đến muộn… xin ngài tha thứ… — Tần Vũ thầm thì, giọng nói nghẹn ngào nước mắt.
Triệu Thừa Càn nằm trong vòng tay ấm áp của Tần Vũ, cơ thể vẫn không ngừng co giật vì dư chấn của dâm dược và sự thô bạo vừa trải qua. Y không thể nói lời nào, chỉ biết vùi đầu vào ngực hắn, nức nở khóc. Tiếng khóc u uất, đau đớn xé nát tâm can của hai người nam nhân yêu y hơn chính mạng sống của mình.
Tiêu Tước quay sang, ánh mắt đỏ ngầu, hằn học nhìn Vương phi — người thê tử bấy lâu nay của mình, kẻ đã vạch ra âm mưu thâm độc này. Nàng đứng đó, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đầy sợ hãi nhưng cũng đầy sự thỏa mãn bệnh hoạn. Tiêu Tước bước từng bước nặng nề về phía nàng, thanh trường thương trong tay nhỏ máu tòng tòng xuống sàn đá, giọng nói lạnh lẽo, tàn nhẫn như từ địa ngục vọng về:
— Ngươi… chính tay ngươi đã đẩy bản thân vào chỗ chết, và chính tay ngươi đã hủy hoại sự khoan dung cuối cùng của ta. Đêm nay, không ai… không một ai có thể cứu được ngươi nữa.
Vương phi run rẩy lùi lại, Tiểu vương tử trong tay nàng giật mình khóc thét lên. Tiếng khóc trẻ thơ xé tan màn đêm u ám, tang thương của hoàng thành đẫm máu, đánh dấu cái kết bi thảm của một cuộc tình sai trái và một âm mưu vương quyền đầy máu và nước mắt.
Nửa canh giờ trước, kinh thành chìm trong biển lửa và máu. Nhờ sự quyết đoán của Cố Trọng Hoành khi dẫn theo đại quân tinh nhuệ từ ngoại thành thần tốc tiến vào tiếp ứng, cục diện trận chiến đã được xoay chuyển trong gang tấc. Sự xuất hiện của viện binh không chỉ đập tan nhuệ khí quân phản loạn mà còn tạo ra một kẽ hở giúp Tiêu Tước và Tần Vũ kịp thời thoát thân khỏi vòng vây trùng điệp, không bị phiến quân giữ chân thêm một khắc nào nữa mà điên cuồng chạy về cứu người.
Khi Cố Trọng Hoành bắt sạch loạn đảng giam vào đại lao, an bài xong xuôi các sự vụ phòng thủ để vội vã quay về tẩm cung, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng vừa diễm lệ vừa thê lương. Tần Vũ đang dùng chính cơ thể mình để giúp Triệu Thừa Càn giải dược, nhưng dường như sức lực của một người là hoàn toàn không đủ trước sự tàn phá của “Thiên Hỷ Tán”.
Tiếng rên rỉ của Triệu Thừa Càn không còn mang vẻ thanh cao thường nhật, mà thay vào đó là sự đau khổ cùng cực hòa quyện với dục vọng điên cuồng. Dưới tác động của dâm dược, ý chí của vị hoàng đế trẻ tuổi hoàn toàn tan rã, y quằn quại trong lòng Tần Vũ, đôi mắt mờ đục chỉ còn thấy một mảng trắng xóa của khoái cảm.
— Đừng mà… ha… mạnh lên… cho trẫm nữa đi… đừng ngừng lại…
Tần Vũ như một mãnh thú đang dốc toàn lực, mỗi cú thúc của hắn đều mang theo sức mạnh nghìn cân, mạnh bạo đâm sâu vào hậu huyệt đang sưng đỏ, nóng rực và không ngừng rỉ ra dâm dịch trơn ướt. Thế nhưng, bao nhiêu đó vẫn như muối bỏ bể đối với Triệu Thừa Càn. Dâm dược khiến y cảm thấy cơ thể mình như một hố sâu không đáy, càng được lấp đầy lại càng thèm khát mãnh liệt hơn.
— Cho ta… trẫm muốn nữa… sâu nữa… phá hư trẫm đi… ưmm… ha…
Tiêu Tước đứng bên cạnh, gương mặt đầy vẻ xót xa, hắn phải dùng sức giữ chặt lấy hai tay Triệu Thừa Càn, tránh cho y trong cơn phát dâm điên dại mà tự cào cấu làm tổn thương chính mình. Hậu huyệt của y vốn dĩ đã sưng tấy đến đáng sợ. Nguyên nhân là do trước đó, trong lúc Tần Vũ và Tiêu Tước đang thảo luận gấp rút với thái y về phương pháp giải dược, họ đã sơ ý để y ở lại một mình trong chốc lát.
Trong cơn ngứa ngáy tận xương tủy và cảm giác trống rỗng giày vò, Triệu Thừa Càn đã vô thức vớ lấy thanh kiếm của Tần Vũ đặt trên giường. Y dùng phần chuôi kiếm thô dày, vốn được khắc những hoa văn rồng bay phượng múa gồ ghề, tàn nhẫn nhét vào hậu đình của chính mình. Cơn điên loạn khiến y không còn biết đau đớn là gì, y liên tục đâm rút chuôi kiếm kim loại lạnh lẽo vào dũng đạo mỏng manh, tự bạo ngược chính mình để tìm kiếm sự lấp đầy giả tạo. Đến khi cả hai nam nhân phát hiện ra, chuôi kiếm đã nhuốm đầy tơ máu lẫn dịch nhờn nhầy nhụa, tạo nên một khung cảnh tàn khốc khiến họ lặng người.
Khi Cố Trọng Hoành bước vào và hiểu rõ tình hình, hắn không chút chần chừ mà tham gia cùng Tần Vũ. Cả hai nam nhân cùng lúc xâm nhập vào hậu huyệt đói khát, cố gắng dùng sự nóng ấm thực thụ để xoa dịu cơn cháy bỏng bên trong y.
— Trọng Hoành… đúng… nhanh lên… cứu trẫm… ưm… trẫm sẽ chết mất… đâm sâu vào… ưm…
Dù dũng đạo bị kịch liệt khai phá đến mức tứa ra những tia máu nhỏ, Triệu Thừa Càn vẫn không ngừng rên rỉ đòi hỏi. Khoái cảm từ hai nam căn khổng lồ nghiền nát những vết thương do chuôi kiếm gây ra, tạo thành một hỗn hợp cảm xúc giữa đau đớn tột độ và sung sướng điên dại. Y như một kẻ lữ hành sắp chết khát giữa sa mạc, tham lam vắt kiệt từng chút tinh hoa của hai nam nhân để cứu vãn linh hồn đang bị dâm dược thiêu rụi.
Cuối cùng, để tránh việc tiếp tục giao hoan sẽ khiến dũng đạo bị rách toác và ảnh hưởng đến tính mạng, dưới sự hướng dẫn của thái y đứng bên ngoài rèm che, cả ba người quyết định dùng thảo dược đặc chế. Họ dùng thuốc quấn lại thành một khối trụ tròn trịa, trơn nhẵn rồi nhét sâu vào hậu đình đang tổn thương của y. Tuy khối trụ này không thể mang lại sự sung sướng như khi được nam nhân thao túng, nhưng những tinh chất thảo dược mát lạnh bắt đầu thấm vào thành dũng đạo, giúp Triệu Thừa Càn dần bình ổn lại khí tức.
Sau hơn hai đêm dài đắm chìm trong bể khổ của nhục dục, Triệu Thừa Càn rốt cuộc cũng dần lấy lại được lý trí. Khi tỉnh táo lại, sự xấu hổ và nhục nhã ập đến như thác lũ, nhấn chìm vị đế vương cao quý. Y không dám nhớ lại dáng vẻ dâm đãng, lời lẽ thô tục và hành vi tự dùng chuôi kiếm thỏa mãn bản thân trước đó. Càng nghĩ, y càng cảm thấy mình như một kỹ nữ hạ tiện, đánh mất mọi tôn nghiêm.
Nỗi ngại ngùng càng lên đến đỉnh điểm khi mỗi ngày y phải phơi bày cơ thể đầy vết tích hoan lạc cho thái y kiểm tra vết thương bên trong hậu huyệt. Để giảm bớt sự khó xử cho y, Tần Vũ và Cố Trọng Hoành đã tự mình tiếp nhận việc vệ sinh và thay trụ thảo dược.
Mỗi lần thay dược, Triệu Thừa Càn đều bị ép phải nằm sấp, mông vểnh cao, phơi bày nơi tư mật sưng đỏ trước mặt hai người nam nhân đã từng chiếm hữu mình. Dù cơ thể vẫn còn đau, nhưng mỗi khi trụ thảo dược mới được từ từ đẩy vào, cọ xát qua những điểm nhạy cảm chưa kịp nguội lạnh, y lại không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Thành vách dũng đạo theo bản năng mút chặt lấy vật lạ, tiết ra dâm dịch ướt át tràn ra ngoài mặt sàn. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Triệu Thừa Càn chỉ biết vùi mặt vào gối, nước mắt uất ức và xấu hổ lăn dài, trong khi cơ thể vẫn trung thực đón nhận sự chăm sóc đầy dục vọng của Tần Vũ và Cố Trọng Hoành. Giữa hai người họ là sự im lặng đầy tự trách vì đã không bảo vệ được người bọn hắn yêu thương.