Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 20 - Hoàng Nhi Xuất Thế
Prev
Next

Tuyết đông vừa tan, hơi xuân bắt đầu len lỏi vào từng ngõ ngách của kinh thành, mang theo mùi đất ẩm và sức sống mới. Trong bầu không khí se lạnh nhưng chớm vị ngọt của những nụ hoa bắt đầu nảy lộc, một tin hỷ trọng đại như tiếng sấm nổ giữa trời quang làm chấn động cả hoàng tộc: Vương phi của Vũ Lăng Vương Tiêu Tước đã hạ sinh một vương tử khỏe mạnh. Tiếng khóc chào đời của hài nhi không chỉ là niềm vui riêng của vương phủ, mà còn như một luồng sinh khí mới thổi vào dòng máu hoàng gia đang dần trở nên bế tắc.

Triệu Thừa Càn ngồi trong tẩm điện, nhận được tin báo từ thái giám thân cận, trong lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả, vừa cay đắng lại vừa nhẹ lòng. Y vốn dĩ là kẻ “vô tự” – không phải vì y không có khả năng, mà vì trái tim y đã lỡ trao cho những nam nhân, định sẵn cả đời này không thể có được một cốt nhục chân chính của riêng mình. Việc Tiêu Tước có con vào thời điểm này giống như một tia hy vọng giúp y giải quyết được bài toán người kế vị vốn đã phiền nhiễu bấy lâu. Một đứa trẻ mang dòng máu hoàng tộc sẽ là lời giải cho sự ổn định của giang sơn, giúp y thoát khỏi sức ép từ những kẻ đang thèm khát ngai vàng. Y lập tức hạ chỉ ban thưởng vô số lụa là gấm vóc, ngọc ngà châu báu và đặc biệt sắc phong cho hài nhi là Tiêu Vương tử, ngầm khẳng định vị thế tôn quý và quyền kế vị của đứa trẻ ngay từ khi mới lọt lòng.

Vài ngày sau, Tiêu Tước lấy cớ tạ ơn hoàng ân đã xin vào cung diện thánh. Trong Ngự thư phòng trầm mặc, khói trầm hương lan tỏa nhẹ nhàng, Tiêu Tước quỳ sụp dưới chân Triệu Thừa Càn. Không còn vẻ ngạo mạn, ngang tàng hay những lần say khướt đầy oán hận thường ngày, vị Vũ Lăng Vương oai phong giờ đây trông héo úa và tiều tụy. Hắn dập đầu thật mạnh xuống sàn đá lạnh lẽo, giọng nói khản đặc vì hối hận:

— Hoàng huynh, thần đệ vạn lần đáng chết. Chuyện đêm đó trong mật thất… là thần đệ súc sinh, đã mạo phạm thánh thể. Xin ngài hãy thương lấy hài nhi mới lọt lòng mà khai ân cho vương phủ. Thần đệ nguyện dùng cả đời này làm trâu làm ngựa cho ngài.

Triệu Thừa Càn ngồi trên cao, đôi mắt u uẩn nhìn xuống đệ đệ đang run rẩy. Thấy dáng vẻ thảm hại hiện tại của Tiêu Tước, khi nghĩ đến đứa trẻ vừa mới ra đời và đại cuộc giang sơn, trái tim Triệu Thừa Càn lại chùng xuống. Y biết Tiêu Tước làm vậy là vì bị hận thù che mắt. Cuối cùng, y thở dài mệt mỏi, bước xuống nâng Tiêu Tước dậy.

— Chuyện cũ như nước chảy mây trôi, trẫm không muốn nhắc lại. Từ nay bãi bỏ lệnh cấm túc, hãy về chăm sóc vương nhi cho tốt. Trẫm sẽ chính thức sắc phong Vương tử làm người kế vị tương lai. Giang sơn này, sau này sẽ thuộc về nó.

Tiêu Tước bàng hoàng trước sự bao dung ấy. Lòng hối hận dâng trào, hắn lắp bắp: — Đệ… đệ có thể ở lại cạnh hoàng huynh, được tự tay hầu hạ ngài…

Triệu Thừa Càn quay lưng đi, thanh âm lạnh lùng: — Quay về đi. Trong hoàng thành này, không cần đệ nữa.

Tiêu Tước đành ngậm ngùi rời đi. Hắn giờ đây không chỉ mang nợ y một mạng, mà còn mang nợ cả một tấm chân tình đã bị chính tay hắn vò nát. Ký ức về đêm tội lỗi ấy bất giác dội về trong tâm trí Tiêu Tước. Hắn không màng đến lễ giáo, mạnh mẽ mở rộng đôi chân y, hung hăng xâm nhập vào dũng đạo chật hẹp của vị quân vương. Hoàng huynh đã nức nở khóc, cơ thể mỏng manh run rẩy kịch liệt dưới sư cưỡng ép của hắn. Theo từng cú thúc tàn nhẫn của hắn là tiếng rên rỉ nghẹn ngào hòa cùng tiếng va chạm xác thịt chát chúa. Khao khát được chuộc lỗi, được chạm vào y một lần nữa theo cách trân trọng nhất bùng cháy mãnh liệt, nhưng y đã đẩy hắn đi quá xa.

Tuy nhiên, quyết định lập Vương tử làm trữ quân chẳng khác nào ném mồi lửa vào kho thuốc súng. Tại vương phủ, Vương phi tuy hận Triệu Thừa Càn thấu xương, nhưng nàng chọn cách nhẫn nhịn vì tương lai vinh hiển của con trai. Thế nhưng, các thế lực phi tần và gia tộc quyền thần lại không thể để yên. Họ liên tục dâng tấu chương phản đối việc lập một “người ngoài dòng chính” làm trữ quân. Những tờ sớ chất cao như núi, lấy lý do “Bệ hạ đang độ sung mãn, không nên lập người ngoài để tránh loạn gốc”, nhưng thực chất là muốn ép Triệu Thừa Càn phải sủng hạnh phi tử, sinh ra một hoàng tử mang dòng máu của gia tộc họ để dễ bề thao túng.

Tại buổi thiết triều sáng sớm hôm sau, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở. Một vị đại thần phe Tướng quốc bước ra khỏi hàng, giọng nói oai oái vang lên: — Bệ hạ chính thống đang ngồi trên ngai vàng, hà tất phải mượn con kẻ khác để nối dõi? Việc này trái với tổ chế, làm lung lay lòng dân! Xin Bệ hạ vì xã tắc mà quảng nạp phi tần, sớm có hoàng tử chính thống!

Lời nói vừa dứt, phe ủng hộ Vũ Lăng Vương lập tức phản pháo. Tiếng tranh cãi, quát tháo xảy ra kịch liệt. Triệu Thừa Càn ngồi trên ngai vàng, gương mặt tái nhợt vì mệt mỏi. Y cảm thấy mình như một món hàng bị người ta đem ra cân đo đong đếm.

Đúng lúc tình hình sắp mất kiểm soát, khi một số đại thần bắt đầu có lời lẽ xúc phạm đến hoàng đế, Cố Trọng Hoành bỗng nhiên tỏa ra sát khí ngút trời. Không nói một lời, hắn rút mạnh thanh kiếm tùy thân sáng quắc ra khỏi vỏ. Một tiếng “vút” lạnh người vang lên, thanh kiếm chém đứt đôi chiếc bàn đá trước mặt làm hai nửa. Mảnh đá văng tung tóe khiến cả triều đình im bặt.

— Ai còn dám mở miệng ép buộc Bệ hạ, ai còn dám dùng lời lẽ bất kính, thanh kiếm này của Cố Trọng Hoành ta sẽ không nể tình!

Ánh mắt của vị tướng quân từng giết người không gớm tay khiến các đại thần sợ đến mức nhũn chân. Ngay lúc đó, Tần Vũ với bộ y phục đen của ám vệ cũng nhanh chóng tiến lên, dùng cơ thể mình làm lá chắn che chở cho Triệu Thừa Càn. Hắn lạnh lùng đưa mắt ra hiệu, hàng chục ám vệ tinh nhuệ đồng loạt xuất hiện từ trên xà nhà, bao vây điện Kim Loan.

— Hộ giá Bệ hạ hồi cung! — Tiếng của Tần Vũ vang lên đanh thép.

Triệu Thừa Càn được đưa đi trong vòng vây bảo vệ, nhưng y biết sóng gió này chỉ mới là bắt đầu. Những kẻ trung thành như Cố Trọng Hoành và Tần Vũ có thể bảo vệ y khỏi gươm đao, nhưng làm sao bảo vệ y khỏi những mưu mô thâm hiểm đang bủa vây từ mọi phía trong hoàng cung này? Nỗi cô độc trên đỉnh cao quyền lực giờ đây còn mang theo gánh nặng của một đứa trẻ vô tội và lòng hối hận muộn màng của Tiêu Tước, tạo thành một mớ hỗn độn không lối thoát.

Về đến tẩm cung, bầu không khí yên tĩnh vốn có của hoàng quyền dường như bị bóp nghẹt bởi sự căng thẳng và mệt mỏi tột độ đang đè nặng lên vai Triệu Thừa Càn. Vị hoàng đế trẻ tuổi với gương mặt tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì những lo toan chính sự và những cuộc đấu trí căng thẳng nơi triều đường, nay dường như đã sức cùng lực kiệt. Bước chân y loạng choạng, hơi thở dồn dập, tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến y ngã quỵ.

Tần Vũ và Cố Trọng Hoành, hai nam nhân vừa là lá chắn trung thành, vừa là những kẻ thống trị bóng đêm trong cuộc đời y, tiến lại gần với sự dịu dàng pha lẫn chiếm hữu. Họ dìu y đến bồn nước ấm khổng lồ được tạc từ đá cẩm thạch nguyên khối, nơi làn hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu nhẹ nhưng đầy kích thích của cánh hoa quế và những loại dược liệu quý hiếm.

Họ nhẹ nhàng, từng chút một, cởi bỏ lớp long bào nặng nề và tôn nghiêm. Khi những lớp lụa là cuối cùng rơi xuống sàn, cơ thể của vị đế vương hiện ra dưới ánh nến mờ ảo: một làn da trắng nõn nà như mỡ đông nhưng lại gầy gò đến xót xa, xương quai xanh nhô cao và đặc biệt là vết bớt hình trăng khuyết trắng ngần nằm ngay gốc đùi — dấu ấn riêng biệt và đầy gợi dục mà chỉ hai người họ được phép chiêm ngưỡng.

Khi Triệu Thừa Càn vừa chạm mình vào làn nước nóng, y khẽ thở hắt ra, nhắm mắt lại để mặc cho sự ấm áp vỗ về những thớ cơ đang căng cứng. Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài trong gang tấc. Tần Vũ, với bản tính của một ám vệ luôn rình rập, từ phía sau bất ngờ áp sát. Bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sần vì luyện binh của hắn vuốt dọc theo sống lưng thanh mảnh của y, rồi bất ngờ nhấn mạnh vào vùng thắt lưng nhạy cảm.

— Bệ hạ, ngài lo lắng quá nhiều rồi. Những kẻ ngoài kia không đáng để ngài phải hao tâm tổn sức đến vậy. Hãy để chúng thần giúp ngài… “thư thái” thực sự.

Triệu Thừa Càn giật mình mở mắt, nhưng đã quá muộn. Y bị kẹp giữa hai lồng ngực săn chắc, nóng rực. Một cuộc hoan lạc điên cuồng, nồng nhiệt bắt đầu bùng nổ giữa làn hơi nước mờ ảo, nơi ranh giới giữa quân thần và tình nhân hoàn toàn bị xóa nhòa.

Tần Vũ không để y có cơ hội phản kháng. Hắn đứng vững trong bồn nước, hai tay thô bạo nhưng đầy kỹ thuật nắm lấy cặp đùi thon dài của Triệu Thừa Càn, nhấc bổng y lên cao. Lưng y bị ép chặt vào thành bồn đá lạnh lẽo, tạo nên một sự tương phản đầy kích thích giữa cái lạnh của đá và cái nóng của nước cùng hơi thở nam nhân. Triệu Thừa Càn hoảng loạn, hai tay bám chặt lấy bờ vai rộng lớn của Tần Vũ như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc.

Tần Vũ lấy ra một hũ cao dược quý hiếm, ngón tay hắn quết đầy thứ dịch thể đặc quánh, tỏa mùi hương thanh khiết nhưng lại có tác dụng kích dục cực mạnh. Hắn đưa ngón tay vào hậu huyệt đang co rút vì sợ hãi của y, bắt đầu quá trình bôi trơn và trêu chọc một cách tàn nhẫn.

— Á… không… Tần Vũ… dừng lại…

Triệu Thừa Càn rên rỉ, nhưng tiếng kêu của y dần biến thành những tiếng nấc nghẹn ngào khi những ngón tay điêu luyện của Tần Vũ không ngừng xoay tròn, tìm kiếm và nhấn mạnh vào điểm nhạy cảm sâu bên trong dũng đạo. Huyệt khẩu vốn nhỏ nhắn, nay dưới sự tác động của dược liệu và hơi nước nóng, bắt đầu thả lỏng, mềm nhũn ra và tiết ra dâm dịch ngọt ngào. Ánh mắt của vị đế vương dần trở nên mê muội, tan rã dưới sự thống trị của khoái cảm.

Bất chợt, không một chút báo trước, Tần Vũ rút tay ra và thay thế bằng nam căn thô to, gân guốc đã cương cứng đến mức phát đau của mình. Hắn đâm sầm vào bên trong nhục động đang mấp máy ấy bằng một lực đạo kinh người.

“Sực… Phập!”

— Á… ha… Tần Vũ… mạnh quá… hức… trẫm đau… ha… chậm lại…

Hắn không chậm lại, mà càng lúc càng thúc mạnh hơn. Mỗi cú đâm đều lút cán, khiến nước trong bồn bắn tung tóe, hòa cùng tiếng va chạm xác thịt chát chúa. Ở phía sau lưng y, Cố Trọng Hoành cũng không chịu ngồi yên. Hắn cúi xuống, dùng hàm răng sắc bén cắn nhẹ vào gáy y, rồi liếm láp như muốn xóa đi dấu vết nhưng thực chất là để lại những vệt đỏ thẫm đầy ám muội. Bàn tay của vị Hầu gia luồn ra phía trước, nắm lấy nhục trụ nhỏ nhắn của Triệu Thừa Càn mà sục tẩy, phối hợp nhịp nhàng với từng cú thúc từ phía trước của Tần Vũ.

— Ngoan… thả lỏng đi… Bệ hạ của thần. Ngài càng kẹp chặt, thần càng muốn đâm nát ngài.

Khi Tần Vũ gầm lên và bắn ra luồng tinh dịch nóng hổi đầu tiên vào sâu bên trong, Triệu Thừa Càn tưởng như mình đã được giải thoát. Nhưng không, Cố Trọng Hoành ngay lập tức xoay người y lại. Hắn đẩy y đứng đối diện với Tần Vũ, còn mình thì áp sát từ phía sau lưng, chuẩn bị cho một cuộc xâm lăng mới còn tàn khốc hơn.

Hầu gia không nhanh nhẹn như Tần Vũ, hắn chọn cách đâm cực sâu, mỗi lần đưa vào đều như muốn chạm đến tận tâm can của vị đế vương. Nam căn khổng lồ của hắn nong rộng hậu huyệt vốn đã ngập ngụa tinh dịch và dâm dịch, tạo nên tiếng nước “chùn chụt” dâm mỹ vô cùng. Triệu Thừa Càn ngửa cổ ra sau, nước mắt và nước dãi hòa lẫn, y chỉ biết nấc lên từng hồi khi nhục bích bị xâu xé bởi sức mạnh của hai người đàn ông.

Sự điên cuồng thực sự chỉ mới bắt đầu khi Cố Trọng Hoành và Tần Vũ nhìn nhau, trong mắt họ đều là dục vọng điên cuồng muốn hoàn toàn chiếm hữu và phá hủy sự kiêu hãnh của vị hoàng đế này.

Cố Trọng Hoành ngồi tựa lưng vào thành bồn chắc chắn, đôi chân dài duỗi thoải mái trong làn nước. Hắn kéo Triệu Thừa Càn ngồi vào lòng mình theo tư thế mặt đối mặt. Triệu Thừa Càn run rẩy như cành hoa trước bão, y hiểu nam nhân này định làm gì. Y tự tay vòng ra sau, dùng những ngón tay thon dài của mình mở rộng hai cánh mông ra để nuốt trọn dương vật khổng lồ của Hầu gia vào bên trong.

— Hức… đau… Trọng Hoành… tha cho trẫm… to quá… — Triệu Thừa Càn nức nở khi cảm nhận sự căng chướng tột độ.

Khi y đã hoàn toàn ngồi sụp xuống, bao trọn lấy Cố Trọng Hoành, thì Tần Vũ từ phía đối diện tiến lại gần. Hắn cầm lấy nam căn gân guốc của mình, đầu khấc to lớn đang rung động vì hưng phấn, chĩa thẳng vào lỗ hậu vốn đã bị lấp đầy bởi vật sở hữu của Hầu gia.

— Không… không thể đâu… Tần Vũ… đừng vào đó… sẽ chết mất… á… trẫm xin các ngươi… không thể chứa nổi đâu! — khi phát hiện ý định của Tần Vũ, Triệu Thừa Càn lúc này lập tức khóc lớn, tiếng khóc vang vọng cả tẩm điện. Y cố gắng lùi lại nhưng bị Cố Trọng Hoành khóa chặt eo, không cho nhúc nhích.

Mặc kệ sự phản kháng yếu ớt và những lời van nài đẫm lệ, Tần Vũ lạnh lùng nhưng đầy khát khao dùng đầu khấc của mình từ từ nong vào bên cạnh dương vật của Cố Trọng Hoành. Cảm giác bị xé rách ập đến khiến Triệu Thừa Càn hét lên một tiếng kinh hoàng. Hậu huyệt của y bị căng ra đến mức tưởng như sắp rách toác, màu thịt hồng mềm mại bị lật hẳn ra ngoài, phơi bày sự trần trụi và dâm đãng tột độ.

— Đau quá… hức… hai tên hỗn đản… các ngươi… dừng lại đi… van xin hai người… trẫm sẽ chết mất… — Y mắng chửi trong nước mắt, giọng nói khản đặc không còn chút uy nghiêm nào.

Nhưng nhục động tội nghiệp, dù đau đớn, lại phản ứng một cách dâm dật kỳ lạ. Dưới sức ép và sự nong rộng quá mức, những dây thần kinh nhạy cảm nhất bị kích thích đến mức điên dại. Cuối cùng, sau một nỗ lực tàn nhẫn của Tần Vũ, nhục động cũng phải khuất phục, mở rộng ra bao bọc lấy cả hai nam căn khổng lồ cùng một lúc.

Triệu Thừa Càn chết lặng. Mắt y mở to trân trối nhìn vào hư không, miệng há hốc không thể khép lại được vì cú sốc khoái cảm và đau đớn quá lớn. Nước dãi từ khóe miệng chảy ròng ròng xuống bộ ngực phập phồng, hòa cùng nước bồn tắm tạo nên một cảnh tượng vừa đáng thương vừa gợi dục đến cực điểm.

Hai nam nhân bắt đầu di chuyển theo nhịp đối kháng đầy kỹ thuật: một người rút nhẹ thì người kia đẩy mạnh, hoặc cả hai cùng đồng loạt thúc sâu. Cảm giác bị hai cây nam căn cùng lúc nghiền nát, chà xát vào từng vách ngăn bên trong khiến Triệu Thừa Càn nếm trải một loại cực khoái kinh hoàng mà y chưa từng tưởng tượng nổi.

— A… á… ha… bên trong… đầy quá…nóng quá… hức… nóng quá… — Những tiếng rên rỉ vô nghĩa phát ra từ môi y.

Cơ thể y run rẩy kịch liệt, nhưng bản năng lại trỗi dậy. Hông y vô thức bắt đầu đưa đẩy theo nhịp của hai nam nhân, tìm kiếm thêm sự kích thích vào điểm dâm đang bị giày vò. Tốc độ ngày càng tăng, tiếng va chạm xác thịt “bạch bạch” hòa cùng tiếng nước xao động dữ dội tạo nên một bản nhạc trần trụi của dục vọng nguyên thủy.

— Bệ hạ, nhìn xem… ngài dâm đãng đến mức nào… Cái lỗ nhỏ này lại có thể nuốt trọn cả hai chúng thần cùng lúc. Ngài sinh ra là để bị chúng thần thao thế này thôi. — Cố Trọng Hoành thì thầm vào tai y, giọng gầm gừ đầy thỏa mãn. Hắn bóp chặt lấy eo y, mỗi cú thúc của hắn đều khiến cơ thể Triệu Thừa Càn nảy lên.

— Đúng vậy, nhìn cái cách nó mút chặt lấy thần này. — Tần Vũ vừa nói vừa dùng tay vò mạnh hai núm vú đỏ bừng của y, khiến y đau đớn mà cũng sung sướng đến mức muốn ngất đi. — Bệ hạ… kẹp chặt nữa đi! Ngài mắng chúng thần là súc sinh, nhưng tiểu huyệt của ngài lại đang hoan nghênh chúng thần nhiệt tình lắm.

Triệu Thừa Càn run rẩy đến mức không còn cảm giác về thời gian và không gian. Y cảm thấy bụng dưới mình căng tức, áp lực từ hai nam căn quá lớn khiến y không thể chịu đựng nổi. Trong một cơn co thắt kịch liệt nhất, y không tự chủ được mà bắn ra dòng tinh dịch loãng, và dưới sức ép kinh khủng vào bàng quang, y đã bắn cả nước tiểu ra bồn nước ngay trong cơn cực khoái.

Sự xấu hổ và sung sướng hòa quyện khiến y chỉ biết khóc nức nở, vùi đầu vào vai Tần Vũ. Hậu huyệt vì thế mà co bóp điên cuồng hơn, như một cái mồm nhỏ đang cố gắng nghiền nát hai thứ đang xâm chiếm mình.

— Á… không… dừng… trẫm… trẫm sắp chết… hức… á…

Cố Trọng Hoành và Tần Vũ cảm nhận được sự co thắt tuyệt vời ấy, cả hai cùng gầm lên như những con dã thú đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất. Họ đồng loạt tăng tốc, thực hiện những cú đâm cuối cùng đầy mãnh liệt, xuyên phá mọi rào cản của cơ thể vị hoàng đế. Cuối cùng, cả hai cùng đạt đến đỉnh, đồng loạt bắn hết những luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu nhất trong dũng đạo của y.

Họ giữ nguyên tư thế đó, hai nam căn vẫn cắm sâu bên trong hậu huyệt đang run rẩy, cho đến khi Triệu Thừa Càn hoàn toàn lịm đi, đầu gục xuống vai Tần Vũ trong trạng thái ngất lịm vì khoái cảm và kiệt sức quá độ. Trong tẩm điện, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai nam nhân và mùi hương nồng đượm của cuộc hoan lạc chưa từng có trong lịch sử hoàng tộc. Họ nhìn nhau, rồi nhìn vị đế vương trong lòng, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn và một tình yêu đầy chiếm hữu.

Trong khi đó, tại Vũ Lăng Vương phủ, màn đêm buông xuống phủ lên không gian một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. Vương phi ngồi bên nôi của tiểu vương tử, đôi mắt nàng không hề có vẻ dịu hiền của người mẹ, mà chỉ rực lên những tia nhìn đầy hận thù và oán độc. Đứa trẻ là kết tinh của một đêm xuân nhầm lẫn, là sợi dây duy nhất níu giữ danh phận, nhưng trái tim phu quân nàng — Tiêu Tước — lại chẳng hề đặt ở nơi đây.

Cơn khát khao được yêu thương và dục hỏa bùng lên trong huyết quản người đàn bà đang độ xuân sắc khiến nàng không thể ngồi yên. Nửa đêm, khi Tiêu Tước đang chìm vào giấc ngủ chập chờn với những tiếng thở dài u uất, Vương phi đã chủ động hành động. Nàng rón rén trườn tới, đôi bàn tay mềm mại run rẩy cởi bỏ y phục của hắn. Nhìn thấy nam căn gân guốc của phu quân, nàng không ngần ngại cúi xuống, dùng đôi môi đỏ mọng ngậm lấy đầu khấc, lưỡi đưa đẩy điêu luyện để kích thích bản năng đàn ông của hắn. Khi cảm nhận vật kia dần cứng rắn và nóng rực trong miệng, nàng mới từ từ ngồi dậy, tách rộng đôi chân trắng nõn rồi chậm rãi hạ thân mình xuống, để nhục trụ to lớn ấy từng tấc một lấp đầy hạ thể đang trống rỗng của mình.

— Ưm… Vương gia… — Nàng rên rỉ, gương mặt lộ rõ vẻ đê mê.

Chỉ trong một khắc ngắn ngủi khi cảm nhận được sự xâm nhập trọn vẹn, nàng vừa nhún động trên nam căn cứng rắn, vừa chủ động nắm lấy bàn tay to lớn của Tiêu Tước, áp nó lên gò bồng đảo căng đầy sữa của mình, khao khát hắn sẽ xoa bóp, sẽ thô bạo với nàng như cách hắn từng làm trong cơn say. Thế nhưng, Tiêu Tước chỉ vô thức vò bóp một cách hờ hững, ánh mắt hắn dù vẫn nhắm nghiền nhưng lông mày lại nhíu chặt, môi mấp máy như đang gọi tên một người khác nơi cung cấm xa xôi.

Nàng chưa kịp tận hứng, chưa kịp chạm đến đỉnh điểm của sự thỏa mãn thì Tiêu Tước đột ngột mở mắt. Ánh mắt hắn lạnh lùng và tỉnh táo đến tàn nhẫn. Hắn dứt khoát đẩy nàng ra, kéo lại y phục với vẻ mặt đầy mệt mỏi và chán chường.

— Ta… ta mệt rồi. Nàng hãy nghỉ sớm đi. — Hắn nói ngắn gọn, rồi không thèm nhìn lại, dứt khoát bước ra khỏi tẩm thất, để mặc nàng ngồi đó giữa sự trống trải vô cùng.

Sự nhục nhã bủa vây lấy Vương phi. Cơ thể nàng đang ở trạng thái nhạy cảm nhất, nhục đạo vẫn còn co thắt và dâm dịch rỉ ra nhầy nhụa nhưng kẻ nam nhân duy nhất nàng yêu lại bỏ đi như chạy trốn một sự ghê tởm. Nhìn sang chiếc nôi của tiểu vương tử, lòng nàng đau thắt lại, sự căm ghét đối với hoàng đế Triệu Thừa Càn bùng lên thành một ngọn lửa hận thù không thể dập tắt. Chính y đã cướp đi linh hồn phu quân nàng, khiến hắn dù ở cạnh nàng nhưng tâm trí lại đặt tận giường rồng của kẻ khác.

Nước mắt lã chã rơi xuống lồng ngực đang phập phồng, Vương phi cắn chặt môi để không bật thốt lên tiếng khóc u uất. Giữa bóng tối, nàng chỉ còn biết dùng chính đôi bàn tay của mình, tự tay xoa bóp vùng nhạy cảm đang sưng tấy. Ngón tay nàng thọc sâu vào nhục đạo vẫn còn ấm nóng hơi người của phu quân, tự mình ve vuốt, tự mình rên rỉ trong sự cô độc cùng cực để khỏa lấp những dục vọng đang dang dở, thề rằng sẽ có ngày khiến kẻ ở trong cung kia phải trả giá đắt cho nỗi đau đớn này.

Đêm đã về khuya, Triệu Thừa Càn tỉnh lại giữa vòng tay của hai người đàn ông. Cơ thể y đầy những vết tích tím bầm, hậu huyệt đã được vệ sinh vẫn trướng đau. Nhìn thấy Cố Trọng Hoành và Tần Vũ đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, y khẽ mỉm cười mãn nguyện. Y biết, dù ngoài kia có bao nhiêu bão tố, thì ở đây, y luôn có hai bờ vai vững chãi nhất để tựa vào. Cả ba lại chìm vào giấc ngủ sâu tạm thời bỏ qua những độc kế đang nhắm đến họ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 17 giờ ago
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 20"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz