Cơn mưa rào cuối xuân trút xuống Tử Cấm Thành như một trận tẩy trần tàn khốc, dòng nước xối xả tuôn rơi từ những mái ngói lưu ly màu bích ngọc, muốn gột rửa đi lớp máu tanh nồng bám trên từng viên gạch thanh khiết của điện Kim Loan. Tiếng gươm đao va chạm chát chúa giữa đêm trường binh biến giờ đã lặng hẳn, những tiếng hò reo phản loạn cuồng loạn cũng dần tan biến vào hư không theo những lọn khói đen tàn lụi từ các gian điện bị thiêu rụi, trả lại cho hoàng thành một sự tĩnh mịch đến rợn người, cái tĩnh lặng chỉ có sau một cuộc thảm sát đẫm máu.
Sau ba ngày đêm tịnh dưỡng trong mật điện để hóa giải dược lực tàn độc của Thiên Hỷ Tán cùng cú sốc tâm lý nặng nề khi bị khinh nhục trước mặt nô tài, Triệu Thừa Càn cuối cùng cũng tỉnh lại. Y mở mắt giữa vòng tay của ba người nam nhân định mệnh – những kẻ đã dùng cả mạng sống, máu thịt và cả những dục vọng chiếm hữu sâu kín nhất để bảo vệ tôn nghiêm cho y. Những mảng ký ức nhục nhã về sự xâm phạm, về cảm giác bị dâm dược thao túng cơ thể vẫn còn ám ảnh trong từng giấc mộng, khiến y đôi khi giật mình thức giấc với mồ hôi đầm đìa. Nhưng vị hoàng đế trẻ tuổi với bản lĩnh tôi luyện qua giông bão biết rằng, y không có thời gian để yếu đuối hay gặm nhấm nỗi đau cá nhân. Trên vai y là giang sơn Đại Triệu, là máu của vạn dân, và là trách nhiệm với tổ tiên họ Triệu.
Bên ngoài điện Cần Chính, bầu trời xám xịt sau cơn giông bão dần hửng sáng, những tia nắng nhạt màu xuyên qua màn mây mỏng như một điềm báo cho sự khởi đầu mới mẻ nảy mầm từ đống tro tàn của cuộc phản nghịch. Loạn đảng của Tướng quốc Cao thị cùng âm mưu chiếm đoạt vương quyền của Huệ Phi đã bị tận diệt đến tận gốc rễ. Những kẻ từng tham gia vào đêm binh biến kinh hoàng ấy đều phải trả giá bằng thủ cấp. Đầu của Cao thị và những kẻ thủ ác bị bêu cao trên cổng thành kinh đô, đôi mắt trợn ngược trắng dã của chúng dưới nắng sớm là lời răn đe đanh thép, lạnh lùng nhất dành cho bất cứ kẻ nào còn nuôi ý định dòm ngó ngai vàng.
Vương phi – người đàn bà đã nhẫn tâm bày ra độc kế “điệu hổ ly sơn”, kẻ đã dùng dâm dược nhục mạ Thiên tử nhằm biến y thành một “quân kỹ” hạ tiện trong mắt nô tài để thỏa mãn lòng ghen tuông điên cuồng – hiện đang bị xích bằng xích sắt lạnh lẽo trong góc tối nhất của Thiên lao. Nàng ngồi đó, mái tóc rối bời, gương mặt tàn tạ chờ đợi một bản án tàn khốc nhất thực thi đối với kẻ phạm thượng.
Tiểu Vương tử, giọt máu vô tội bị kẹt giữa vòng xoáy thù hận truyền kiếp, đã được Triệu Thừa Càn giao cho nhũ mẫu tâm phúc nhất chăm sóc tại một biệt cung tách biệt hoàn toàn với hơi thở của tử khí. Nơi đó được bảo mật nghiêm ngặt bởi những ám vệ trung thành nhất, cách biệt hoàn toàn với mùi máu tanh nồng và những âm mưu xảo quyệt vừa diễn ra. Đối với Triệu Thừa Càn, đứa trẻ ấy dù mang trong mình dòng máu của kẻ phản trắc, nhưng nó vẫn là hy vọng duy nhất của vương triều, là sợi dây mỏng manh cho sự tiếp nối của hoàng gia họ Triệu đang dần đi vào ngõ cụt của sự suy kiệt nhân đinh. Y nhìn hài nhi, thấy được hình ảnh của đệ đệ Tiêu Tước, và cả sự đau đớn mà y phải gánh chịu để bảo vệ nòi giống này.
Hôm nay, trong buổi đại triều đầu tiên sau cung biến, Triệu Thừa Càn khoác lên mình bộ long bào màu vàng nhạt thêu hình rồng ẩn trong mây khói bằng chỉ kim tuyến tinh xảo. Gương mặt y tuy vẫn còn chút nhợt nhạt sau trận dược hành xác, làn da trắng ngần dưới lớp áo lụa dày vẫn còn ẩn hiện những dấu vết hoan lạc đỏ tím chưa kịp tan hết – minh chứng cho sự “giải dược” điên cuồng của hai nam nhân – nhưng ánh mắt y đã lấy lại vẻ trầm ổn, lạnh lùng và uy nghiêm đến cực điểm của một bậc đế vương. Y ngồi vững chãi trên ngai vàng cao ngất, đôi bàn tay thanh mảnh đặt trên đầu rồng bằng vàng của ngai vị, nhìn xuống ba người nam nhân đang đứng trước mặt mình – ba mảnh ghép vừa bảo vệ, vừa giam cầm định mệnh của y.
Cố Trọng Hoành đứng ở vị trí đầu tiên bên cánh hữu, chiến bào đen sẫm của hắn vẫn còn phảng phất mùi phong trần, dường như hắn chưa kịp tẩy sạch hết những vệt máu khô từ trận chiến cứu giá thần tốc. Hắn đứng sừng sững, bờ vai rộng lớn che khuất một khoảng sáng, oai phong lẫm liệt như một vị chiến thần bước ra từ cổ tích, mang theo sát khí đã tôi luyện qua hàng vạn trận đánh. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với tư thế hào hùng chính trực ấy, ánh mắt hắn khi nhìn về phía Triệu Thừa Càn lại tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng, nóng rực như lửa đốt. Đó không còn là ánh mắt của một bề tôi trung thành nhìn quân vương, mà là ánh mắt của một con dã thú đầu đàn đang quan sát con mồi quý giá nhất mà hắn vừa giành lại được từ tay kẻ thù. Hắn nhìn y như muốn lột trần lớp long bào kia, thầm nhắc nhở về những đêm mây mưa cuồng loạn mà hắn đã khắc ghi dấu ấn lên cơ thể vị thiên tử này.
Tần Vũ đứng lặng lẽ bên cạnh bệ rồng, vị trí của một cái bóng trung thành nhất. Toàn thân hắn quấn đầy băng trắng dưới lớp y phục đen sẫm, hơi thở vẫn còn chút nặng nề từ những vết thương do đao kiếm gây ra trong trận tử chiến hộ giá. Những vết thương ấy vẫn còn âm ỉ đau nhức theo từng nhịp tim, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ đêm của hắn chưa một giây nào rời khỏi bóng dáng gầy gò của Triệu Thừa Càn. Hắn không nói lời nào, đứng im lìm như một pho tượng đá, nhưng sự hiện diện của hắn mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối. Lòng trung thành của Tần Vũ đã vượt xa khỏi định nghĩa của một ám vệ, nó đã biến thành một loại tín ngưỡng thờ phụng, một sự sùng bái điên cuồng mà ở đó, Triệu Thừa Càn chính là vị thần duy nhất của cuộc đời hắn.
Phía dưới sàn điện đá hoa cương, Tiêu Tước được hai thái giám thân cận vực dậy một cách khó khăn. Hắn đã lãnh trọn một vết thương thấu ngực trong lúc liều mạng chống lại hàng trăm phiến quân tại cửa cung để mở đường máu cho hoàng huynh. Gương mặt hắn giờ đây hốc hác, không còn vẻ ngang tàng, kiêu hãnh của một vị vương gia từng tung hoành ngang dọc. Thay vào đó là một nỗi hối lỗi và tủi nhục tận cùng bao trùm lấy tâm trí. Tiêu Tước cúi gập người, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thanh lãnh của hoàng huynh. Trái tim hắn đau đớn như bị xé nát khi nghĩ đến việc người thê tử đầu ấp tay gối của mình lại chính là kẻ nhẫn tâm nhất, kẻ đã chà đạp lên tôn nghiêm của người mà hắn trân trọng hơn cả mạng sống.
— Hoàng huynh… đệ… đệ thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn ngài thêm một lần nào nữa… đệ vạn lần đáng chết… — Tiêu Tước khàn giọng, mỗi từ thốt ra đều đi kèm với hơi thở hụt hẫng, một dòng máu nhỏ lại rỉ ra nơi khóe môi vì sự xúc động mạnh và vết thương chưa lành.
Triệu Thừa Càn nhìn xuống đệ đệ, lòng y dâng lên một nỗi xót xa tê tái, đan xen với sự mệt mỏi của một kẻ vừa bước ra từ cõi chết. Y không hận hắn, y biết hắn cũng chỉ là một quân bài trong tay của sự thù hận và hiểu lầm. Y chỉ hận cái vòng xoáy quyền lực tàn độc này đã biến những người thân thiết nhất thành kẻ thù, khiến tình huynh đệ vốn dĩ thuần khiết trở nên méo mó, nhuốm đầy máu và dục vọng sai trái.
Triệu Thừa Càn hít một hơi thật sâu, nén lại cơn đau âm ỉ nơi thắt lưng và hơi thở còn chút yếu ớt, giọng nói của y vang lên, thanh lãnh nhưng đanh thép, xuyên thấu không gian tĩnh lặng của đại điện:
— Vũ Lăng Vương Tiêu Tước, ngươi có công cứu giá, trung quân ái quốc giữa lúc nguy nan, công lao ấy trời đất chứng giám. Nhưng, ngươi lại để gia quy không nghiêm, khiến Vương phi nảy sinh tâm địa độc ác, gây ra đại họa làm lung lay gốc rễ quốc gia. Nay, trẫm ban chỉ, chuẩn cho ngươi về phủ dưỡng thương, tạm thời tước bỏ mọi binh quyền để đóng cửa suy xét lại bản thân, chờ ngày định tội chính thức cho Vương phi cùng đồng bọn. Đây là sự khoan dung cuối cùng trẫm dành cho tình huynh đệ của chúng ta.
Tiêu Tước quỳ sụp xuống, trán chạm mạnh vào sàn đá lạnh lẽo, những giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống nền gạch: — Thần… tạ ơn Bệ hạ khai ân. Nguyện dùng phần đời còn lại để dốc sức vì ngài, bảo vệ ngài.
Triệu Thừa Càn khẽ gật đầu, rồi quay sang Tần Vũ, người vẫn đứng im như một cái bóng bên cạnh:
— Tần Vũ, ngươi trung thành hộ giá, nhiều lần cứu trẫm giữa lằn ranh sinh tử, dùng thân mình chắn mọi đao thương. Công lao này không tước hàm nào có thể đền đáp hết. Nay trẫm thăng ngươi làm Thống lĩnh Cấm quân, trực tiếp nắm giữ mười vạn tinh binh bảo vệ hoàng thành. Kể từ giờ phút này, toàn bộ an nguy của hoàng thành, mạng sống của trẫm, đều giao phó hoàn toàn vào tay ngươi.
Tần Vũ quỳ một gối xuống, thanh âm trầm hùng như tiếng chuông đồng vang vọng: — Thần nguyện dốc hết tâm can, dùng cốt tủy và máu thịt này để làm lá chắn cho ngài. Kẻ nào muốn chạm vào ngài, kẻ đó phải bước qua xác của Tần Vũ trước tiên.
Cuối cùng, ánh mắt của Triệu Thừa Càn dừng lại trên Cố Trọng Hoành. Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy tẩm điện, không khí như đặc quánh lại giữa sự đối đầu thầm lặng của những ánh nhìn.
— Cố Trọng Hoành, Trấn Viễn Hầu có công bình định phản loạn, dẫn quân cứu giá kịp thời, giữ vững giang sơn Đại Triệu khỏi tay nghịch tặc Cao thị. Nay phong ngươi làm Đại tướng quân Nhiếp chính, cùng trẫm xử lý triều chính, thống lĩnh toàn bộ quân đội vương triều. Ngươi chính là thanh kiếm mạnh nhất của trẫm.
Cố Trọng Hoành nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý, ngạo mạn và tràn đầy tham vọng. Hắn không hề e ngại, tiến lên một bước dài, vượt qua mọi ranh giới của lễ nghi quân thần thông thường. Trước mặt bá quan và cả sự ngỡ ngàng của hai nam nhân kia, hắn quỳ xuống ngay dưới chân ngai vàng, nhẹ nhàng nâng gấu áo long bào của Triệu Thừa Càn lên và đặt vào đó một nụ hôn nồng cháy mùi vị chiếm hữu:
— Thần… nhất định không phụ lòng mong mỏi của Bệ hạ. Thần sẽ giúp ngài giữ vững giang sơn này, và cũng sẽ giữ vững… cả ngài.
Triệu Thừa Càn khẽ rùng mình trước hành động quá đỗi táo bạo và công khai của hắn, cảm nhận được hơi nóng từ môi hắn truyền qua lớp vải lụa, nhưng y không đẩy ra. Y biết, trong thế cục này, y cần sức mạnh của cả ba người bọn họ để trấn giữ một vương triều đang lung lay.
Triệu Thừa Càn đứng dậy, dáng vẻ cao gầy nhưng đầy uy quyền. Y bước ra phía cửa điện, nơi ánh sáng mặt trời sau cơn mưa đang tràn ngập, xua đi những u tối cuối cùng:
— Truyền lệnh của trẫm, đại xá thiên hạ cho những kẻ bị ép buộc theo giặc, giảm thuế ba năm cho toàn dân để bá tánh an cơ lạc nghiệp. Đại Triệu ta vừa trải qua kiếp nạn, nhưng từ trong đống đổ nát và tro tàn, chúng ta sẽ xây dựng lại một vương triều thịnh vượng, hùng mạnh hơn bao giờ hết. Giang sơn này, thiên thu vạn đại phải phồn vinh!
Lời nói của y kết thúc, khép lại một chương đẫm máu của lịch sử Đại Triệu, mở ra một thời kỳ mới đầy hứa hẹn nhưng cũng đầy sóng gió. Ở đó, quyền lực tối thượng, tình yêu mù quáng và sự chiếm hữu cuồng nhiệt sẽ tiếp tục đan xen vào nhau, ràng buộc bốn con người ấy vào một định mệnh chung không lối thoát, một vương triều của máu, nước mắt và những đam mê cháy bỏng đến tận cùng.
Đêm đó, để kỷ niệm sự thái bình trở lại sau cơn binh biến đẫm máu, kinh thành Thăng Long rực rỡ trong ánh đèn hoa đăng. Từ trên đài cao của lầu quan sát — nơi cao nhất của hoàng thành, Triệu Thừa Càn đứng lặng lẽ, đôi mắt u uẩn nhìn xuống nhân gian. Gió đêm cuối xuân lồng lộng thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ cây và dư vị của hòa bình vừa được tái lập. Y khoác trên mình lớp cẩm bào mỏng manh, dáng vẻ thanh mảnh như một nhành liễu trước gió, nhưng trong lòng lại mang nặng những xiềng xích vô hình của quyền lực và dục vọng.
Hai người nam nhân — một là vị tướng quân nhiếp chính uy dũng, một là thủ lĩnh cấm quân thâm trầm — đứng phía sau y như hai cái bóng khổng lồ. Không cần một lời ra lệnh, họ khẽ phất tay, đám nô tài và cung nữ đứng hầu quanh đài cao lập tức cúi đầu lui đi trong im lặng tuyệt đối. Không gian trên đài cao giờ đây chỉ còn lại ba người, tạo thành một vòng vây vừa bảo vệ kiên cố, vừa là một chiếc lồng giam cầm đầy ám muội.
Cố Trọng Hoành bước tới trước tiên, đôi ủng quân hành nện xuống sàn gỗ phát ra những tiếng trầm đục đầy áp lực. Hắn không ngần ngại vòng cánh tay rắn chắc, đầy sẹo chiến trận ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của Triệu Thừa Càn từ phía sau. Hơi thở nồng đậm mùi nam tính và vị rượu mạnh phả vào bên tai mẫn cảm của y, khiến vị hoàng đế khẽ rùng mình.
— Bệ hạ, ngài nhìn xem, giang sơn này đã hoàn toàn nằm dưới chân ngài. — Giọng Cố Trọng Hoành trầm thấp, mang theo một sự ngạo mạn không che giấu. — Nhưng giang sơn đã yên, lòng thần tử vẫn chưa yên. Giờ là lúc ngài nên thực hiện lời hứa, ‘ban thưởng’ cho kẻ đã vì ngài mà nhuộm đỏ chiến bào này rồi.
Cùng lúc đó, Tần Vũ lặng lẽ bước đến phía đối diện. Hắn không nói gì, nhưng đôi mắt đen thẳm như hố đen vũ trụ luôn dán chặt vào gương mặt tái nhợt của y. Bàn tay thô ráp với những vết chai sần vì cầm kiếm thọc sâu vào bên trong lớp áo bào rồng, mơn trớn làn da mẫn cảm nơi hông và mạn sườn của Triệu Thừa Càn. Mỗi nơi ngón tay hắn đi qua đều khơi lên một luồng điện xẹt, khiến Triệu Thừa Càn run rẩy kịch liệt.
Y đứng đó, đôi mắt lấp lánh hơi nước nhìn xuống ánh đèn lung linh của kinh thành. Một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ dâng lên trong lòng: y là chủ nhân của vạn dân, nhưng lại là nô lệ của dục vọng dưới tay hai nam nhân này. Y biết, từ nay về sau, cơ thể và linh hồn y sẽ không bao giờ còn là của riêng mình nữa.
Cố Trọng Hoành thô bạo xoay người Triệu Thừa Càn lại, ép y phải đối diện với mình. Hắn nắm lấy cằm y, buộc y phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực cháy ngọn lửa dục hỏa. Không đợi y lên tiếng, hắn cúi xuống chiếm lấy đôi môi mềm mại của vị hoàng đế bằng một nụ hôn nồng mùi chiếm hữu, càn quét mọi ngóc ngách như cách hắn càn quét quân thù trên chiến trường.
Phía sau, Tần Vũ đã từ bao giờ cởi bỏ lớp thắt lưng ngọc của Triệu Thừa Càn. Chiếc long bào màu vàng nhạt tuột khỏi vai, phơi bày bờ vai trắng ngần dưới ánh trăng rằm. Tần Vũ quỳ xuống, dùng môi lưỡi liếm sấy lên vết bớt trắng khuyết trên gốc đùi của y — dấu ấn mà chỉ có những kẻ thân cận nhất mới được biết đến.
— Ưm… Trọng Hoành… Tần Vũ… dừng lại… đây là đài quan sát… — Triệu Thừa Càn nấc nghẹn, nhưng đôi tay y lại vô thức bám chặt lấy vai Cố Trọng Hoành để tìm điểm tựa khi đôi chân đã bắt đầu nhũn ra.
Họ kéo y vào đình nghỉ nhỏ nằm ngay chính giữa đài quan sát. Bốn bề của đình gỗ lộng gió với những bức màn tre bay phấp phới trong đêm, lúc ẩn lúc hiện che lấy cảnh xuân nồng nhiệt bên trong, nhưng lại không thể ngăn cản được những tiếng rên rỉ dâm mỹ thoát ra ngoài.
Cố Trọng Hoành đẩy Triệu Thừa Càn nằm ngửa trên chiếc phản gỗ lớn được trải nệm gấm quý giá. Ở tư thế này, Triệu Thừa Càn chỉ cần liếc mắt ra phía ngoài bức màn tre là có thể thấy toàn cảnh kinh đô Đại Triệu đang rực rỡ hoa lệ. Cảm giác vừa bị xâm phạm trần trụi vừa nhìn thấy giang sơn của mình tạo nên một sự kích thích tâm lý tột độ.
Tần Vũ nhanh chóng tách rộng hai chân của hoàng đế ra. Hậu huyệt vốn đã được chăm sóc kỹ lưỡng những ngày qua giờ đây mấp máy dâm dịch, sẵn sàng đón nhận sự xâm lăng mới. Hắn không dùng đến dầu bôi trơn, mà thay vào đó là dùng dịch thể của chính mình và của Triệu Thừa Càn để làm trơn lối vào.
— Bệ hạ, xin ngài hãy nhìn kỹ… đây chính là cách mà thần tử trung thành yêu ngài. — Tần Vũ thầm thì, rồi bất ngờ đâm mạnh nam căn gân guốc vào sâu bên trong dũng đạo.
— Á… ha… chậm… chậm thôi… Tần Vũ… — Triệu Thừa Càn ngửa cổ, tiếng thét bị gió đêm cuốn đi.
Y cảm nhận được sự lấp đầy thô bạo của Tần Vũ, mỗi cú thúc đều trúng vào điểm nhạy cảm nhất khiến y vừa đau đớn vừa sung sướng đến tê dại. Phía trước, Cố Trọng Hoành cũng đã hoàn toàn cởi bỏ y phục. Hắn không để y nghỉ ngơi, mà lập tức vùi đầu vào lồng ngực y, cắn mút lên hai nụ hoa đỏ thắm, đôi tay to lớn không ngừng nhào nặn hai cánh mông của y, khiến chúng hiện lên những vết hằn đỏ rực.
Sự phối hợp của hai nam nhân như một gọng kìm nghiền nát sự phản kháng cuối cùng của vị quân vương. Cố Trọng Hoành kéo y ngồi dậy, để y tựa lưng vào ngực mình trong khi nam căn của Tần Vũ vẫn đang không ngừng ra vào từ phía trước. Triệu Thừa Càn bị kẹp giữa hai lồng ngực nóng rực, mùi mồ hôi, mùi rượu và mùi tinh dịch hòa quyện tạo nên một bầu không khí trụy lạc đến cực điểm.
— Ngài nhìn thấy gì không, Bệ hạ? — Cố Trọng Hoành thì thầm vào tai y, bàn tay dẫn dắt y nhìn về phía ánh đèn kinh thành ngoài kia. — Giang sơn này là của ngài, nhưng ngài… là của chúng thần.
Triệu Thừa Càn nức nở khóc, những giọt nước mắt lăn dài xuống gò má đỏ bừng. Y thấy kinh thành rực rỡ, thấy hàng vạn bá tánh đang ca tụng tên y, nhưng tại nơi cao nhất này, y lại đang bị hai kẻ dưới quyền dày vò đến chết đi sống lại. Mỗi lần Tần Vũ thúc mạnh, y lại cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chênh vênh giữa biển lớn, chỉ có thể bám víu lấy hai người đàn ông này để không bị khoái cảm nhấn chìm.
Sự điên cuồng đạt đến đỉnh điểm khi Cố Trọng Hoành quyết định đổi tư thế. Hắn ép Triệu Thừa Càn nằm sấp trên rìa thành của đình nghỉ, hướng mặt ra phía kinh thành. Tần Vũ giữ chặt hai tay y, trong khi Cố Trọng Hoành từ phía sau đâm thẳng vào hậu huyệt đang co thắt điên cuồng.
Ở tư thế này, Triệu Thừa Càn cảm thấy mình hoàn toàn bị phơi bày. Gió lạnh thổi qua làn da nóng bỏng, nhưng sự xâm nhập từ phía sau lại nóng như lửa đốt. Tiếng thịt va chạm “bạch bạch” vang lên đều đặn giữa không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng màn tre đập vào cột gỗ theo từng nhịp thúc của Cố Trọng Hoành.
— Ha… hức… mạnh quá… Trọng Hoành… đâm hư trẫm mất… á…
Y vừa rên rỉ vừa cắn chặt môi để không thét quá lớn. Cảm giác nam căn khổng lồ của Cố Trọng Hoành nghiền nát mọi ngóc ngách bên trong dũng đạo khiến Triệu Thừa Càn nếm trải một loại cực khoái kinh hoàng. Y nhìn thấy giang sơn Đại Triệu nhòe đi trong nước mắt, thấy ánh đèn hoa đăng như những vì sao rơi rụng dưới chân mình.
Cố Trọng Hoành gầm lên như một con mãnh thú, đôi bàn tay bóp chặt lấy hông y kéo mạnh về phía sau để nam căn có thể đâm sâu hơn nữa. Tần Vũ không chịu kém cạnh, hắn cúi xuống trao cho Triệu Thừa Càn một nụ hôn sâu, đôi tay không ngừng kích thích nhục trụ nhỏ của y, khiến y bắn ra dòng tinh dịch loãng lên mặt sàn đá lạnh lẽo.
Cả ba người như hòa vào một trong cơn mê loạn của tính dục. Không còn quân thần, không còn đạo lý, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất. Triệu Thừa Càn trong cơn cực khoái quá độ đã nức nở van xin, giọng nói lạc đi vì sung sướng:
— Cho trẫm… bắn vào trong trẫm đi… cầu xin hai người… lấp đầy trẫm…
Cuối cùng, sau những cú thúc tàn nhẫn và nồng nhiệt nhất, cả Tần Vũ và Cố Trọng Hoành cùng đồng loạt bắn ra luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cơ thể vị hoàng đế. Triệu Thừa Càn run rẩy kịch liệt, cơ thể vô lực đổ gục xuống lan can gỗ, hậu huyệt co thắt bóp chặt lấy hai vật thể vẫn còn đang rung động bên trong mình.
Đêm dần tàn, gió vẫn thổi nhưng hơi nóng của cuộc hoan lạc vẫn chưa tan hết. Triệu Thừa Càn nằm lịm trong vòng tay của hai nam nhân, hơi thở dồn dập và gương mặt vẫn còn vương vấn dư âm của cực khoái. Y nhìn ra phía chân trời, nơi ánh bình minh sắp sửa ló rạng.
Y biết, mối quan hệ tay ba này là một tội lỗi không thể dung thứ trước mắt người đời, nhưng cũng là sợi dây ràng buộc vững chắc nhất giúp y giữ vững ngai vàng. Tần Vũ và Cố Trọng Hoành sẽ là thanh kiếm và tấm khiên đáng tin cậy nhất của y.
Một vương triều mới đã thực sự bắt đầu. Một vương triều nơi mà ánh sáng huy hoàng của ngai vàng luôn đi đôi với bóng tối trần trụi của những đêm hoan lạc sai trái. Triệu Thừa Càn khẽ mỉm cười trong lòng, y sẽ cai trị Đại Triệu bằng sự uy nghiêm của một vị vua, và hưởng thụ sự sủng ái tột cùng của những “thần tử” đặc biệt này. Giang sơn này vẫn là của họ Triệu, nhưng trái tim và thể xác của vị vua họ Triệu ấy đã vĩnh viễn bị khép lại trong vòng vây của hai con dã thú trung thành.
Bóng tối của những toan tính âm mưu và dục vọng bất tận sẽ tiếp tục bao phủ lấy cung điện này, dệt nên một huyền thoại về một vị hoàng đế dâm mỹ và hai người đàn ông đã vì y mà đảo lộn cả càn khôn.