Edit + Beta: Hoa Hoa
Thời điểm Hứa Cảnh Niệm lười biếng không học bài sẽ nằm nhoài trên bàn nhìn bạn trai của mình, thỉnh thoảng lấy ngón tay chọc vào mu bàn tay của Tạ Viễn, sau đó lập tức rụt lại, đâm một cái, Tạ Viễn liền dừng tay đang viết lại.
"Hả?"
Mỗi lần chọc đều có đáp lại, Hứa Cảnh Niệm nở nụ cười, vùi mặt vào cánh tay, không trả lời.
Sao đó đưa một tờ giấy qua.
Tạ Viễn liếc mắt nhìn, khóe mắt hơi cong.
[Buổi tối lúc về nhà cũng có thể hôn chúc ngủ ngon sao?] Hứa Cảnh Niệm nghiêng đầu lắng nghe, , nghe được một tiếng "Ừ" trầm thấp. Hứa Cảnh Niệm lén lút vui vẻ, sau đó ngoẹo cổ nhìn thấy Tạ Viễn nhét tờ giấy vào trong túi.
???
Hứa Cảnh Niệm tiến lại gần, đỏ mặt nói: "Anh trả lại tờ giấy cho em."
Nội dung viết quá xấu hổ!
"Không trả." Tạ Viễn cây ngay không sợ chết đứng, rũ ánh mắt lạnh lùng lãnh đạm, hoàn toàn không ngờ lời nói như vậy lại được nói ra bởi Tạ Viễn.
"Tại sao chứ?" Hứa Cảnh Niệm vẫn muốn ngoan cường.
Khóe miệng Tạ Viễn hơi nhếch lên, ngòi bút trên giấy viết ra những câu chữ xanh biếc mạnh mẽ, chậm rãi mở miệng: "Sau này dùng để uy hiếp em."
"Uy hiếp em, em có gì hay để uy hiếp?" Hứa Cảnh Niệm không hiểu nổi nói.
Tạ Viễn nở nụ cười, đưa vở lại gần cậu, ở trang đầu tiên phía trên viết: Uy hiếp em mỗi ngày làm ấm giường cho anh.
Hứa Cảnh Niệm vừa ghé người đến xem, cả khuôn mặt đỏ bừng. Cậu giả vờ ho khan một tiếng, lấy bút xóa tô vẽ chữ viết của Tạ Viễn, trang giấy bị tô vẽ không còn gì.
Tạ Viễn ngộp cười một tiếng, dò hỏi: "Không muốn? Cho nên nói đây là uy hiếp."
Thế này sao lại là uy hiếp chứ, rõ ràng chính là phần thưởng.
Hứa Cảnh Niệm nghĩ thầm trong lòng.
Bạn nữ phía trước đột nhiên xoay người, hù Hứa Cảnh Niệm đang cầm bút xóa giật mình.
Bạn nữ đầu trộm đuôi cướp ra hiệu với Hứa Cảnh Niệm, Hứa Cảnh Niệm ngồi thẳng người.
"Hai cậu nói, uy hiếp, uy hiếp cái gì vậy?"
Cô gái vẫn luôn nghe trộm Hứa Cảnh Niệm và Tạ Viễn nói chuyện, nhưng đang nói thì mất tiếng, thất vọng quá cơ.
Tạ Viễn liếc nhìn cô gái, mím đôi môi mỏng, hơi nhướng mi.
Hứa Cảnh Niệm chớp chớp mắt mấy cái, lắp ba lắp bắp hỏi: "Cậu nghe thấy hết à?"
May là cậu và Tạ Viễn thông minh, vấn đề cơ mật đều viết lên giấy.
Cô gái ừ một tiếng, một mặt bát quái: "Làm sao vậy?"
Hứa Cảnh Niệm nói mò: "Uy hiếp tớ học tập."
Tạ Viễn phát ra một tiếng cười khẽ.
Hứa Cảnh Niệm có chút mất tự nhiên, "Đúng á, tớ muốn học hành."
Lúc cô gái quay người trở về vẫn còn lẩm bẩm: "Tớ mới không tin. Nô lệ tình dục bé nhỏ còn tạm được." Cô gái nói rất nhỏ, nhưng bất đắc dĩ Hứa Cảnh Niệm vẫn nghe thấy.
Thật không bình thường khi nhắc đến điều này trong lớp.
Đe dọa làm nô lệ tình dục, cũng không khác gì mấy so với việc là người làm ấm giường nhỉ? Vậy có phải là ngày nào cũng phải làm không?
Mỗi ngày à, cho dù cậu là người song tính nhưng cũng ăn không tiêu đâu? Nhưng mà, cậu cũng không cần nói cho Tạ Viễn kỳ động dục của mình sắp đến, dù sao ngày nào cũng sẽ làm, có lẽ như thế cậu lại không còn kỳ động dục ấy chứ?
Nhưng là nô lệ, có phải mỗi ngày cậu đều phải gọi Tạ Viễn thiếu gia, sau đó mỗi lần làm cậu đều phải dùng kính ngữ?
Xin ngài hãy nhẹ chút.
Xin ngài mạnh hơn đi.
Nô lệ tình dục nhỏ sẽ bị nhốt lại nhỉ? Không được đi đâu cả, chỉ ở nhà thôi. Ở nhà, cậu phải làm gì đây?
Hứa Cảnh Niệm nghĩ nghĩ khuôn mặt ửng hồng không dứt.
"Hứa Cảnh Niệm."
Giáo viên trên bục giảng nhăn chặt đầu mày gọi Hứa Cảnh Niệm, Hứa Cảnh Niệm từ bên trong xấu hổ lấy lại tinh thần, mờ mịt đứng lên.
"Đi ra ngoài cửa nghe giảng."
Hứa Cảnh Niệm: "…."
Hình như cậu lại bị nhìn thấy lúc thất thần.
Thời điểm đi ngang qua Tạ Viễn còn bị Tạ Viễn kéo kéo tay nhỏ.
Hứa Cảnh Niệm cúi đầu không dám thở, vừa ra đến cửa thì giáo viên cũng đi ra.
Hứa Cảnh Niệm rũ mi mắt xuống, dáng vẻ "Em sai rồi."
"Hứa Cảnh Niệm, có phải em có ý nghĩ gì về bạn cùng bàn mình không? Lên lớp gần 20 phút em nhìn người ta 20 phút. Lại còn đỏ mặt. Không chỉ có một lần."
Hứa Cảnh Niệm đột nhiên hoảng sợ, mở miệng muốn phủ nhận.
Nhưng giáo viên lại nén giọng nói tiếp: "Thầy không xen vào chuyện các em thích nam sinh hay nữ sinh. Tình yêu thời đi học không đáng tin cậy cũng khó mà toàn vẹn đi đến cuối cùng. Hứa Cảnh Niệm, bây giờ em nên tập trung cải thiện điểm số của mình, em nhìn thành tích của mình xem, lại nhìn Tạ Viễn đi. Lúc đi học, thành tích chính là ngưỡng cửa biết không?"
Hứa Cảnh Niệm nghiêm túc gật đầu.
Giáo viên ừ một tiếng, yêu cầu Hứa Cảnh Niệm viết cho ông một bản kiểm điểm. 500 chữ là được.
Hứa Cảnh Niệm đang ở bên ngoài buồn bã, ôm cuốn sách lỗ tai cái gì cũng không nghe thấy. Còn chưa bắt đầu ngẩn người đã nhìn thấy một đôi giày thể thao quen thuộc, Hứa Cảnh Niệm kinh hỉ ngẩng đầu.
"Tạ Viễn!"
Tạ Viễn ừ một tiếng, đi đến bên cạnh Hứa Cảnh Niệm. Thầy giáo lại bước ra, cảnh cáo Tạ Viễn: "Lên lớp ngẩn người, mắt cũng không chớp? Kiểm điểm 500 chữ!"
Thầy giáo nói xong thì liếc nhìn Hứa Cảnh Niệm, sâu xa nói: "Thành tích là ngưỡng cửa, biết chưa?"
Hứa Cảnh Niệm lần thứ hai nghiêm túc gật đầu.
Sau khi giáo viên rời đi, Hứa Cảnh Niệm mới lén lút hỏi Tạ Viễn: "Tạ Viễn, sao anh lại ngẩn người?"
Tạ Viễn không lên tiếng, đột nhiên ngồi xổm xuống, trong ánh mắt khó hiểu của Hứa Cảnh Niệm, buộc chặt dây giày lỏng lẻo cho Hứa Cảnh Niệm, đồng thời thắt lại một cái nơ con bướm xinh đẹp.
Cả người Hứa Cảnh Niệm không bình thường, cậu khẽ nhấc chân lên, dây giày hơi lắc lư.
"Bị lỏng."
Hứa Cảnh Niệm ồ một tiếng, lắc giày không biết nên nói cái gì.
Tạ Viễn buộc dây giày cho cậu kìa. Đây là điều mà các cặp đôi thường làm đó! !
Hứa Cảnh Niệm nghĩ, chuyện người yêu, cậu có bị nhốt lại nữa không?
"Anh thuê một phòng trọ, thứ sáu đi xem với anh." Tạ Viễn dựa vào bên tường, bỗng nhiên mở miệng.
Hứa Cảnh Niệm sửng sốt trong chốc lát mới lấy lại tinh thần trong tâm tư không sạch sẽ, nghiêng đầu nhìn Tạ Viễn một giây, lập tức làm bộ thưởng thức dây giày nơ con bướm của mình, giả vờ bình tĩnh ừ một tiếng.
Nhưng trong lòng không bình tĩnh cho lắm.
Tạ Viễn thật sự thuê phòng nha, bởi vì do cậu sao? Không phải chứ, cậu không thể tự luyến như vậy!
Thuê phòng, nhốt nô lệ tình dục nhỏ lại.
Không không không không, không thể đoán mò!
Hứa Cảnh Niệm lắc lắc đầu muốn rũ bỏ phế liệu vàng đầy đầu đi. Sau khi lắc hết, lại trở thành tên học tra không xứng với Tạ Viễn.
Hứa Cảnh Niệm đung đưa nơ con bướm xinh xắn trên giày mình, ủ rũ nói: "Thầy giáo nói thời học sinh thành tích chính là ngưỡng cửa."
"Chúng ta trước tiên có một ngưỡng cửa rất lớn."
Đôi mắt Tạ Viễn hơi híp lại, ừ một tiếng đùa cợt nói: "Thầy còn nói cái gì? Muốn em chia tay anh?"
Trong đôi mắt đen nhánh đổ đầy cáu kỉnh.
Hứa Cảnh Niệm tiếp tục đung đưa dây giày, đỏ mặt: "Làm sao có chuyện đó chứ! Nếu thầy biết chúng ta yêu nhau, thầy nhất định sẽ đánh chúng ta. Thầy cho là em yêu đơn phương anh, vì lên lớp nhìn lén anh nên phải viết bản kiểm điểm 500 chữ." Hứa Cảnh Niệm nói xong lời cuối cùng âm thanh nhỏ đi rất nhiều, nhưng lại cây ngay không sợ chết đứng, "Còn có, làm sao có chuyện em sẽ chia tay với anh được."
Tạ Viễn lại được vuốt lông, anh nhẹ giọng nói: "Anh viết cho em, sau này chỉ nhìn anh."
"Kiểm điểm 500 chữ sao?"
Tạ Viễn ừ một tiếng, Hứa Cảnh Niệm lại hỏi: "Anh còn phải viết kiểm điểm 500 chữ, gộp lại là 1000 chữ."
"Có thể viết xong."
Không cần viết kiểm điểm, còn có thể nhìn Tạ Viễn mỗi ngày.
Rõ ràng là một cuộc buôn bán rất có lời.
Hứa Cảnh Niệm tự cho là mình kiếm được lời nên vui vẻ thoải mái đồng ý.
Trong mắt Tạ Viễn hơi có ý cười, nói: "Anh ghi chép bài cho em, toán và vật lý. Còn hai môn nữa, anh giảng bài cho em là được."
Hứa Cảnh Niệm trợn to mắt.
"Nếu như nói thành tích là ngưỡng cửa, anh sẽ khiến thành tích em đi lên."
Tạ Viễn nhìn Hứa Cảnh Niệm, khóe mắt đuôi mày đều là ôn nhu.
Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt cúi đầu, hơi xấu hổ nhìn lại dây giày nơ con bướm của mình.