Vĩnh Hưng, ngày … tháng … năm 2013 (38)
Một vài năm tới, có lẽ tháng tám là cái tháng tôi rất không thích. Thế mà trước đây tôi cứ hay ngân nga "tháng tám mùa thu, lá khơi vàng chưa nhỉ". Trước đây, tôi từng yêu thích cái tháng tám Hà Nội bảng lảng lá vàng rơi. Ở nơi đó đã từng có một người sánh bước cùng tôi rảo mấy vòng hồ Gươm trong cái lạnh se se rất Hà Nội. Còn bây giờ, tháng tám Sài Gòn mưa dầm dề não nuột. Thằng Thịnh phải về quê nghỉ hè. Những sáu mươi hai ngày hè dài thăm thẳm mù khơi.
Tôi nhớ ngày xưa, khi tôi rời Hà Nội quay trở lại Sài Gòn, buổi chiều hôm ấy dường như tối hơn thường lệ. Bầu trời đẫm sương làm nhanh chóng mờ đi bóng ai còn đứng tại sân ga dõi theo mười mấy toa tàu dài ngoằng ngoẵng mà đôi mắt vẫn không chịu rời toa số 12. Còn thời gian mới gần đây, mình tôi lặng lẽ dõi theo bóng chiếc Wave RSX màu đỏ đen chầm chậm rời căn hẻm thường dài nhưng ngày hôm ấy dường như ngắn lại. Trước khi rẽ phải vào đường chính, thằng Thịnh còn ngoáy đầu lại nhìn tôi. Khoảng cách đủ xa để tôi đoán mò nó để lại chút nét cười với đôi mắt cũng đượm buồn như thằng cậu Út của nó.
– "Bộ nhớ con tui hay sao mà về liền liền vậy Út em?" – Chị Hai tôi cười bỡn cợt khi nhác thấy bóng chiếc SH của tôi đỗ cái kịch trước sân
– "Con bà dễ thương quá mà, vô tình vô nghĩa lắm hay sao mà không nhớ" – Tôi đáp lại rồi xăm xăm đi vào nhà – "Nói chứ ở lâu ngày thấy nó thân thuộc như con thiệt đó. Xa cũng nhớ nó chứ Hai"
– "Ha ha. Cũng biết nói vậy mà không chịu lấy vợ đi" – Chị Hai cốc đầu tôi rồi rót cho tôi ly trà còn âm ấm
– "Sao tự nhiên lại có vợ con gì ở đây?" – Tôi ngơ ngác hỏi
– "Đó đó! Út mới nói đó" – Chị Hai tôi hí hửng – "Lấy vợ để sanh ra đứa con dễ thương như thằng con tui, tha hồ mà chăm mà bẵm, còn thời gian rảnh nữa đâu mà để ý đến cháu nữa"
– "Ừa, phải chi Út có đứa con như thằng Thịnh hả Hai?"
Đó là những lời tôi thành thật nói mà trong đầu không hề có chút tạp niệm nào. Lời chọc ghẹo của chị Hai khiến tôi mong muốn có một thằng con trai như thằng Thịnh. Tôi sẽ nuôi dưỡng con tôi từ lúc nó còn nhỏ xíu như con mèo với mái tóc máu còn vàng loe hoe và làn da đỏ ửng nhăn nhúm. Cho đến lúc nó cũng sẽ lớn lên và cao ráo như thằng anh họ của nó vậy. Nhưng nếu thằng con tôi giống y chang thằng Thịnh thì có khi nào tôi yêu chính con ruột của mình không nhỉ?
Trời ơi, tôi làm sao thế này? Thằng Thịnh hay thằng con ruột của tôi thì có gì là khác nhau? Nếu tôi đã không để ý gì đến đạo đức, luân lý thì yêu thằng con ruột của tôi có khác gì yêu thằng Thịnh, làm những chuyện dâm loạn với thằng con ruột của tôi thì có khác gì làm với thằng Thịnh? Tôi bỗng thấy mình như mất hết sức lực, mặt xịu hẳn và ngồi tuột dài người trên chiếc ghế dựa.
– "Thôi lên võng nghỉ mệt đi Út" – Chị Hai tôi nói – "Không thì vô buồng thằng Thịnh ngả lưng chút đi. Hai ra chợ thế cho thằng Thịnh về"
– "Là sao?" – Tôi ngạc nhiên hỏi
– "Lúc này Hai có mở cái tiệm bán đồ nhựa ngoài chợ" – Chị Hai tôi vừa nói vừa đi tìm mấy cái thứ khẩu trang, găng tay đàn bà con gái – "Đến xế trưa vãn khách, thằng Thịnh ra canh để Hai về nấu cơm nấu nước cho nó ăn"
– "Sao nó không tự nấu?"
– "Bị có cậu Út cưng quá mà con tui làm gì biết nấu cơm nấu nước nữa" – Chị Hai bẹo má tôi cười – "Thôi nghỉ đi, Hai đi, chút xíu thằng Thịnh nó về liền đó"
Chờ chị Hai đi khuất, tôi lê bước vô buồng. Căn buồng này bây giờ bỗng trở nên thân thuộc và yên ấm. Tôi ngả lưng xuống, gối đầu lên chiếc gối to bản bao ngoài bằng chiếc vỏ bao được khéo léo kết từ nhiều mảnh vải vụn hình tam giác. Vơ lấy chiếc gối ôm nằm ngay ngắn cạnh bên, tôi co người quắp lấy. Dường như hơi ấm của thằng Thịnh vẫn chưa tan. Tôi nghe được cái mùi đàn ông hăng hăng nhưng nồng nàn mà đêm nào tôi cũng len lén áp sát mũi vào tận hưởng. Mới xa nó có dăm bảy ngày mà tôi tưởng đã là lâu lắm chứ.
Tôi cứ ôm quắp lấy cái gối ôm mà tưởng chừng như đang ôm lấy thằng Thịnh trong vòng tay của mình. Ý nghĩ đó làm tôi kích thích. Tôi từ từ cởi bỏ chiếc áo sơ mi sọc ca rô xanh trắng để cái mình trần chạm nhiều hơn vào chiếc gối ôm mà tưởng tượng là cơ thể thằng cháu tôi. Phía bên dưới, "thằng nhóc" của tôi biểu tình kịch liệt để phản đối việc tôi để nó bị bó buộc trong hai lớp quần lót và quần jeans chật chội. Tôi bỗng trở nên dễ chịu như mỗi khi nằm kề bên thằng Thịnh, từ từ đưa hai tay tháo dây lưng, mở dây kéo, nhấc mông lên, lôi tuột một lúc hai chiếc quần ra giải phóng cho "chú em nhỏ" đáng thương của mình.
Trần truồng, tôi nằm ôm lấy chiếc gối ôm. Siết thật chặt, đến nỗi cái gối to là thế bỗng trở nên quá nhỏ bé trong vòng tay. Tôi chưa từng ôm thằng Thịnh chặt như vậy. Nhưng tôi biết chắc là dù tôi có ôm chặt đến đâu, cơ thể ấy vẫn vững chắc, rắn rỏi, khoẻ mạnh và vừa khít vòng tay đầy khao khát của tôi. Như chiếc những hàng cột trụ lên nước bóng lưỡng, đứng thẳng hiên ngang ngoài phòng khách, chống giữ cho căn nhà một chái hai gian này vững vàng trong biết bao mưa nắng.
Tôi thả chiếc gối ôm ra, ngồi dậy, đặt nó nằm ngay ngắn phía dưới chiếc gối đầu. Trông như thằng Thịnh nằm duỗi dài mỗi đêm, háy háy mắt cười khi tôi mở cửa phòng bước vào. Tôi ngồi lên chiếc gối ôm, hai tay chống xuống giường, ánh mắt nhìn thẳng xuống mà thật ra đang ở xa xăm nơi nào đó. Cái nơi mà thằng Thịnh đang nằm ngay ngắn ngoan ngoãn để tôi ngồi lên bụng. Tôi cúi xuống hôn khẽ lên gương mặt tuy ram rám nắng mà trông vẫn còn măng sữa. Miệng ngoạm lấy chiếc môi run run chờ đợi một bờ môi. Trông tôi lúc này như một con chó điên khùng, cứ chốc chốc cúi đầu xuống hôn vào chiếc gối ôm vô tri giác.
Rồi con chó ấy thôi hôn hít mà dựng thẳng người lên. Tôi chỉnh con cu cương cứng của mình nằm dài lên gối ôm rồi từ từ dùng hai gối đẩy lên kéo xuống. Con cu của tôi ma sát làm lớp vải nhiều chất cotton dần dần trở nên nóng bỏng. Sức nóng đó như phản lực trở lại con cu vốn cũng nóng bỏng không kém càng làm tôi kích thích hơn. Tôi chống hai xuống giường, duỗi hai chân chống xuống giường bằng mũi rồi ra sức nhấp nhô mông lên xuống đẩy "thằng em" công phá liên tục chiếc gối ôm mà đê mê như đang nhấp nhô trên cơ thể thằng Thịnh. Rên rỉ như một người mất tri giác: "Thịnh ơi, hơ hơ…"