Sài Gòn, ngày … tháng … năm 2013 (22)
– "Thôi Út tự tắm tiếp đi"
Thằng Thịnh nói bằng giọng không dứt khoát rồi trao cái vòi sen lại cho tôi. Tôi một tay nhận lấy còn một tay quết nước đầy trên mặt. Thằng Thịnh vào tủ lấy quần lót khác thay thì phải, rồi nó đi xuống bathroom dưới lầu tắm. Nó không quên mang theo luôn bộ quần áo mà nó cởi ra khi nãy. Tôi lia cái vòi sen lên gỡ bỏ hết những bọt sữa tắm trắng xoá trong nỗi niềm "tiếc thương vô hạn" về một khung cảnh hạnh phúc chỉ diễn ra ngắn ngủi nhất thời.
Khi "heo" tự tắm xong, bước xuống lầu thì thấy thằng Thịnh đang lui cui dọn mâm lễ cúng giao thừa ra trước sân để sẵn. Trong phòng ngủ lúc nãy hơi tối với khi vào nhà tắm thì nhạt nhoà nước nên tôi không thấy bộ quần áo thằng Thịnh mặc hôm nay. Chiếc áo sơ mi màu xanh biển sọc ca rô pha với hai màu xám và trắng. Quần jeans màu lông chuột suôn thẳng khoe đôi chân dài chắc nịch của cháu tôi.
– "Xong rồi Út đốt nhang đi" – Thằng Thịnh nói – "Rồi Út đi soạn quần áo, canh nhang tàn con đốt vàng mã luôn nghen Út?"
Tôi không đáp chỉ hơi gật gù rồi tiến đến thắp hương và lại khấn vái theo cái bài khấn mới mua ngoài chợ hồi sáng. Nhưng lần này, tôi chêm vô lời khấn mới hơn một chút. Tôi xin phép tiễn ông bà về nhà hai anh trai tôi ăn Tết năm nay. Và nhất là, tôi khấn sao cho thằng Thịnh và tôi có thể được ở chung với nhau, hạnh phúc vui vẻ như lúc nãy, thì dù có chịu nhiều cực khổ khó khăn, tôi cũng cam lòng. Tôi cũng xin ba má tôi tha tội cho tôi thân làm cậu mà lại đi nảy sinh tình cảm với cháu ruột. Nhưng tình yêu nào có lỗi gì đâu, con tim có lý lẽ riêng của nó mà ta chẳng có cách nào thay đổi được.
Tôi biểu thằng Thịnh cất xe nó vô nhà rồi dắt chiếc SH của tôi ra. Còn tôi lúi húi khoá cửa nẻo cẩn thận. Xong xuôi hai cậu cháu leo lên xe, thằng Thịnh chở, chạy ù về Vĩnh Hưng. Lúc tụi tôi ra đến Bình Chánh khúc tiếp giáp với Long An thì cũng khoảng gần 8 giờ tối. Hai cậu cháu ghé vô tiệm phở Hai Hùm làm mỗi đứa một tô thập cẩm kèm theo một trái trứng gà nữa. Ăn xong hai cậu cháu lại lên xe rề rề rà rà chạy về Tân An rồi rẽ vô hướng về Mộc Hoá.
– "Thịnh chạy xe chậm rù à!" – Tôi lên tiếng phàn nàn
– "Kịp về trước giao thừa mà Út" – Thằng Thịnh phân bua
– "Út mà chạy là kịp vớt bánh tét ra cúng luôn nữa à" – Tôi chế giễu
– "Ha ha, nhà con năm nay không gói bánh tét!" – Nó cười đắc chí
– "Ý là tui chê ông chạy chậm quá chừng chứ bánh biếc gì ở đây" – Tôi nói tiếp – "Tui mà chạy là chưa đến 9 giờ rưỡi chị Hai đã giăng mùng xong cho tui chun vô ngủ rồi"
– "Vậy Út chạy thử con coi"
Đổi tài xong tôi rồ ga chạy cái vèo làm thằng Thịnh bị giật ngược ra sau. Nó hốt hoảng ôm riết lấy tôi trong khi tôi cười nắc nẻ. Không ngờ, "anh trung niên" vẫn còn phong độ lắm. Xe cứ lao vun vút trong khi kim đồng hồ tốc độ chưa khi nào rớt xuống vạch 70. Đường về Mộc Hoá tuy nhỏ nhưng vắng teo nên tôi cứ tha hồ mà nhấn ga (làm như là chạy xe hơi không bằng). Thằng Thịnh ngồi sau cứ chốc chốc lại nhắc chừng tôi "chạy cẩn thận Út", "chạy chậm lại Út ơi", "trời ơi xém chút là tiêu rồi…"
– "Nhìn nè Thịnh" – Tôi dựng chân chống xe, móc điện thoại ra dí vô mặt nó – "9 giờ 26! Ghê không?
– "Quá ghê!" – Thằng Thịnh thành thật đáp – "Út coi nè!"
Thằng Thịnh thản nhiên đưa tay cầm lấy bàn tay tôi đặt lên ngực nó làm tôi giật mình hồi hộp. Tôi nghe trong lồng ngực, trái tim thằng cháu tôi đập rộn ràng như cô gái tuổi đôi mươi lần đầu tiên hò hẹn. Bờ ngực không căng tròn nhưng vạm vỡ và chắc nịch. Cái núm vú to hằn trên áo như muốn đẩy bàn tay tôi ra. Tôi thoáng bối rối nên giả vờ hỏi:
– "Có gì đâu mà coi?"
– "Trời ơi trống ngực con bây giờ vẫn còn đập thùm thụp nè Út không thấy ha?"
– "Mắc gì đập?"
– "Út chạy ẩu làm con sợ… vãi đái, he he"
– "Vãi thì đi đái đi"
Vừa nói tôi vừa vỗ vào háng thằng Thịnh. Tôi cố ý để tay nằm yên ở đó trong một chút xíu ngắn ngủi, đủ để bàn tay vốn ít tế bào thần kinh cảm giác kịp cảm nhận được quả chuối xiêm dài mập mạp được dựng đứng lên nhưng nghiêng xéo qua bên trái để hai trái nhãn xuồng bự chảng nổi gồ lên. Chắc thằng Thịnh mắc tiểu thật khi con cu của nó có hơi cưng cứng. Nó la "Ây da" một cái rồi vọt vô một bụi cây vạch quần ra đái nghe xè xè. Trong nhà, chị Hai tôi réo rắt:
– "Về tới rồi hả Út? Thằng Thịnh đâu bây?"
– "Nó đang đái ngoài trước kìa" – Tôi bước vào nhà trả lời
– "Mất nết không" – Chị tôi trách yêu – "Mới về nhà chưa thưa gởi ai đã lo đái rồi"
– "Cậu Út chạy xe thấy ớn lắm mẹ" – Thằng Thịnh đã đái xong và bước vô nhà rồi – "Ngồi sau vừa lạnh vừa sợ làm con mắc tiểu quá chừng"
– "Mai mốt chạy từ từ thôi Út" – Chị Hai tôi quay sang tôi lườm – "Cái tật không bỏ à! Đi đâu thủng thẳng từ từ làm gì như đi ăn cướp vậy à!"
– "Biết rồi bà ơi!" – Tôi lè lưỡi ra với chị Hai rồi quay sang nhìn thằng Thịnh tỏ vẻ sừng sộ
– "Út đưa đồ con cất cho" – Thằng Thịnh giả bộ áy náy nói giọng nịnh nọt – "Lát con với Út ra Mộc Hoá chơi nghen"