Trải qua cái trận vác phảng đánh ghen chấn động miệt rạch Giá, thằng Lợi đâm ra ngượng ngùng không dám ló mặt ra khỏi cổng điền trang.
Lợi tối ngày ru rú ở nhà sau chẻ củi, cho heo ăn, ai hỏi tới vụ rượt con Bích sút yếm là nó đỏ mặt tía tai chửi thề lấp liếm.
Cậu Hai Trí thấy "vợ" mình u uất rầu rĩ thì xót ruột. Sáng nay, Trí chống gậy bước lộc cộc xuống bếp, bận nguyên bộ đồ lụa trắng bóc xức nước hoa thơm phức, đá cái thau cám heo của Lợi văng qua một bên:
— Đù má Lợi! Quăng cái vá trộn cám xuống cho tao! Mày làm Mợ Hai mà mày thúi rình mùi cứt heo vầy tao ôm ngủ tao nghẹt mũi tao chết tao đền mạng cho mày hả?
Lợi quệt mồ hôi trán, ngước lên lườm Trí một cái :
— Nghẹt thì mày nín thở! Tao đéo cho heo ăn thì mày lấy cứt đổ vô mõm tụi nó hả Trí? Mày rảnh háng thì lên nhà trên đếm tiền thu tô đi, xuống đây làm rộn tao chi?
— Đéo đếm! Tiền tao đầy rương đếm gãy tay đéo hết! Bữa nay tao dắt mày lên chợ tỉnh Rạch Giá chơi! Đi sắm đồ! — Trí hất hàm, kéo xếch tay Lợi đứng dậy.
— Đi chợ tỉnh? Tao đéo đi! — Lợi giãy nảy, rút tay lại. — Lên trển người đông như kiến, thiên hạ nó chỉ trỏ tao chém con Bích, tao nhục lắm! Tao đéo đi đâu hết!
Trí nhếch mép, vòng tay ôm lấy cái eo săn chắc đang ướt sũng mồ hôi của Lợi, thì thầm ranh mãnh vô tai:
— Mày đéo đi, tao xách súng tao bắn nát cái chuồng heo này! Tao dắt mày đi sắm đồ Tây! Mày bận ba cái lụa là rộng thùng thình tao dòm chán rồi. Tao muốn dòm mày bận quần tây, áo sơ mi đóng thùng y như mấy thằng quan Pháp! Đi! Cãi tao tao đè mày ra đụ giữa bầy heo tao thề!
Nghe hăm dọa đụ giữa bầy heo, Lợi ớn lạnh sống lưng. Cái thằng ngáo đá này nói là làm. Nó đành hậm hực đi tắm rửa, tròng bộ đồ bà ba vô rồi lầm lụi lẽo đẽo theo Trí ra bến đò.
Chợ tỉnh Rạch Giá đông đúc, nhộn nhịp tiếng rao hàng, tiếng xe kéo lộc cộc.
Hai thằng đực rựa, một thằng chống gậy đi cà nhắc bận lụa trắng, một thằng đen thui cục súc đi tướng chạng háng, dắt díu nhau lượn lờ làm ai cũng phải ngoái dòm. Lợi ngượng chín mặt, cứ cúi gầm đầu đi thụt lùi ra sau lưng Trí.
Trí lôi Lợi xộc vô một cái tiệm may âu phục bự chà bá ngay góc ngã tư, bảng hiệu tiếng Pháp chình ình đéo biết đọc là cái giống gì.
Thằng chà và chủ tiệm thấy Cậu Hai Trí bước vô thì khúm núm chạy ra đon đả:
— Ôi sà! Bẩm Cậu Hai Trí! Bữa nay Cậu Hai xuống tỉnh may đồ ạ? Dạ Cậu Hai muốn may kiểu mốt mới nhứt ở bển mới đem về không ạ?
Trí phẩy tay, kéo thằng Lợi lên phía trước, chỉ thẳng vô mặt nó:
— Đéo phải tao! May cho nó! Lấy cho tao bộ nào vải xịn nhất, áo sơ mi trắng túm eo, quần tây đen có dây đeo vai qua cổ. Ống quần may túm túm cho lòi cái bắp chân lông lá của nó ra cho tao! Lẹ lên!
Thằng chủ tiệm dòm cái tướng tá đô con, vai u thịt bắp, ngực nở nang của Lợi thì hơi ngập ngừng:
— Dạ… Tướng Cậu này vạm vỡ quá… Bận đồ Tây chẽn sát e là… bung cúc áo Cậu Hai ơi…
— Bung thì tao đền! Mày lắm lời tao đập nát cái tiệm mày bây giờ! Lấy đồ ra! — Trí quắc mắt quát lớn.
Chủ tiệm tá hỏa, lật đật chạy vô lôi ra một mớ quần áo Tây thơm phức mùi vải mới. Trí vơ lấy một bộ, tống thẳng thằng Lợi vô cái phòng thử đồ nhỏ xíu quây bằng bức màn nhung đỏ bordeaux, rồi chui tọt vô theo, kéo màn rột một cái kín bưng.
— Á đù má Trí! Mày chui vô đây chi? Phòng có chút xíu vầy mày lú mặt vô dòm tao lột truồng hả thằng biến thái? — Lợi ôm đống đồ trước ngực, nép sát vô vách gỗ, chửi lầm bầm.
— Đù má tao là chồng mày, tao dòm lỗ đít mày mỗi đêm tao đéo thấy gớm thì lột truồng ở đây có sao? Tao vô mặc phụ mày! Đồ Tây rườm rà mày biết mặc cái củ cặc gì! Đưa đây! Lột đồ ra!
Trí đéo thèm nói nhiều, nhào tới lột phăng cái áo bà ba của Lợi vứt xuống sàn. Vòm ngực ngăm đen, rắn rỏi phập phồng trong không gian chật hẹp, sực nức mùi xà bông quyện mùi đàn ông rạo rực.
Lợi nuốt nước bọt, hai tay chống nạnh, hậm hực tự cởi cmn cái xà lỏn ra quăng luôn. Tướng nó đứng tồng ngồng, cái buồi ngủ yên nhưng gân guốc vẫn nổi lằn lặn làm Trí nuốt nước miếng ực ực.
Trí lóng ngóng tròng cái áo sơ mi trắng tinh bằng lụa mỏng dính vô người Lợi. Vải lụa ôm sát rạt vô từng thớ cơ bắp, tôn lên cái bờ vai rộng thênh thang và hai cái múi ngực gồ ghề. Cúc áo Trí ráng sức cài tới ngực thì đéo cài được nữa vì vú Lợi bự quá, bung mẹ nó một hột cúc văng lạch cạch xuống đất.
— Đù má… Đồ đéo gì bó y như đòn bánh tét vầy Trí! Tao thở đéo nổi! Mày bóp chết tao đi cho rảnh nợ! — Lợi ưỡn ngực, thở dốc phì phò, nhăn nhó rủa sả.
— Mày im đi! Đẹp rụng rốn tao luôn Lợi ơi! — Trí cặp mắt sáng rỡ y như chó thấy cục xương, tay cầm cái quần tây đen thảy qua cho Lợi. — Xỏ giò vô!
Lợi xỏ hai chân vô cái quần tây. Khổ nỗi, bắp đùi nó cuồn cuộn thịt nạc vì gánh lúa, cái quần Tây may cho mấy thằng quan ốm nhom ốm nhách chẽn sát rạt vô mông và đùi nó.
— Á… Đù má rách đũng quần tao rồi Trí! Chật quá! Cái cặc tao nó cấn thấu trời xanh nè thằng ngu! Mày bóp dái tao hả? — Lợi la oai oái, ráng sức kéo cái phẹc-mơ-tuya lên nhưng kẹt cứng ngắc ngay giữa đũng.
Trí chồm tới, hai tay sờ soạn vuốt dọc cái cặp mông đang cong cớn sau lớp vải mỏng dính của quần tây, miệng lẩm bẩm dâm đãng:
— Đù má mày bận quần này vô cái đít mày cong vút lòi ra nguyên một cục thịt nạc tao thèm nhỏ dãi nè Lợi! Kéo cái dây kéo đéo lên thì khỏi kéo! Lòi nguyên cái củ hành tây của mày ra đây cho mát!
Nói xong, Trí chụp lấy sợi dây nịt da bò bự chảng, vòng qua eo Lợi siết cái rạch.
Lợi rùng mình, cái cảm giác da thuộc cứng ngắc siết lấy vòng eo ngăm đen, kết hợp với cái áo sơ mi trắng phanh ngực lòi vú và cái quần chẽn sát đáy làm nó thấy lạ lẫm, nhột nhạt tới đỏ bừng mặt. Nó dòm vô cái gương nứt nẻ treo trên vách, đéo nhận ra thằng gia đinh chẻ củi mọi ngày. Tướng tá nó bây giờ y chang mấy thằng giang hồ Tây rượng đực trong hình vẽ.
— Xong chưa tao ra ngoài cởi mẹ nó ra cho nực! Nóng đổ mỡ rồi Trí! — Lợi quay lại định vạch rèm chui ra.
Nhưng Trí đã nhanh hơn, Cậu Hai dùng cái cẳng chân đau đạp mạnh chốt cái khóa cửa phòng thử đồ lại.
Trong không gian nhá nhem tối, thoang thoảng mùi vải vóc, Trí ép sát Lợi vô bức vách gỗ, hai cánh tay vòng qua ôm chặt lấy cái eo bị siết bằng dây nịt da.
— Mày ra ngoài cho thằng chó nào dòm hả Lợi? Mày bận đồ Tây quyến rũ vầy tao đéo nhịn nổi nữa rồi! Mày đền tội cho tao đi con đĩ đực! — Trí thở hồng hộc, phả hơi nóng hổi vô vành tai Lợi.
Lợi giật nảy mình, hai tay bấu chặt vô vai Trí:
— Á ĐÙ MÁ TRÍ! MÀY ĐIÊN HẢ? ĐÂY LÀ CHỢ TỈNH ĐÓ! BÊN NGOÀI NGƯỜI TA ĐI QUA ĐI LẠI ĐÔNG ĐEN KÌA! MÀY RƯỢNG ĐỰC MÀY VỀ NHÀ MÀY NHẤP, ĐỤNG VÔ TAO TRONG NÀY TAO LA LÊN CHO THIÊN HẠ DÒM CÁI MẶT CẬU HAI MÀY NHỤC NHÃ ĐÓ!
— La đi! Mày la lớn tao cắn đứt môi mày! Đù má mày bận đồ Tây mà cái đít mày cong vầy, tao đéo đút vô tao đéo phải đàn ông!
Trí điên cuồng vồ lấy môi Lợi, nụ hôn ngấu nghiến, ướt át dập tắt tiếng chửi thề của thằng Mợ Hai. Trí dùng một tay tháo tung cái dây nịt da bò trên eo Lợi ra.
"Rột!"
Cậu Hai cầm sợi dây nịt, bất thình lình quấn một vòng siết chặt hai cổ tay vạm vỡ của Lợi lại với nhau, kéo giật ngược lên khỏi đỉnh đầu, ép chặt vô vách gỗ.
— Ư… TRÍ! MÀY TRÓI TAO HẢ THẰNG SÚC SINH BỆNH HOẠN! BUÔNG RA! TAO CHÉM CHẾT MÀY! — Lợi gào lên đứt quãng, ráng sức vùng vẫy nhưng hai tay bị khóa chặt, cái quần chẽn đáy làm nó đéo vung chân đá được.
— Bệnh hoạn tao cũng đụ! Bữa nay tao đổi gu "Âu hóa"! Mày nằm sấp tao quen rồi, nay tao đụ đứng cho mày dòm gương coi cái mặt mày rên la lăng loàn cỡ nào!
Trí thọc tay vô cái đũng quần đang mở hở hoác của Lợi, lôi tuột cái thứ đang cương cứng, đỏ lựng ra ngoài. Lực tay của cậu Hai xoa bóp thô bạo làm Lợi cong người lên như điện giật, hai chân bủn rủn xém khuỵu xuống sàn.
— Á… Đừng… Trí… Ở ngoài có người… Nhột tao… Má nó sướng… — Lợi rên rỉ vô thức, cắn nát môi ứa máu để khỏi phát ra tiếng la lớn.
Trí cắn phập vô yết hầu Lợi, tay kia tự lột phăng cái xà lỏn lụa của mình vứt xuống đất. Đéo có dầu mỡ, Trí quệt một nhúm nước bọt trét thẳng vô lỗ đít sau lớp quần tây bó sát của Lợi.
Trí dùng sức mạnh dã thú, một tay giữ chặt hông Lợi, tay kia hướng cái "củ hành tây" gân guốc của mình nhắm thẳng vô mục tiêu.
"XOẸT… BỊCH!"
Cậu Hai rướn người, đẩy mạnh một cú lút cán sâu.
— Á Á Á!!! ĐỤ MÁ MÀY TRÍ!!! RÁCH… RÁCH LỖ ĐÍT TAO RỒI THẰNG LỒN!!! ĐAU QUÁ TRỜI ĐẤT ƠI!!!
Lợi rống lên, nước mắt trào ra giàn giụa. Cái cảm giác bị nong rộng bất ngờ trong tư thế đứng thẳng làm ruột gan nó như bị xé nát. Nó cố giãy giụa, rùng mình từng chặp.
Trí cũng cắn răng tới tứa máu. Bên trong Lợi siết chặt y như kìm sắt bóp nát xương chậu cậu Hai. Trí ráng sức ụp lồng ngực mình vô lưng Lợi, thì thầm dỗ ngọt nhưng cái điệu bộ thì bạo tợn vô cùng:
— Lỏng ra Lợi… Đù má khít quá đứt gân tao rồi… Mày bận quần Tây đụ sướng gấp mười lần cởi truồng mày ơi… Ráng xíu đi vợ tao…
Trí bắt đầu đẩy hông. Lực dập mạnh bạo từ phía sau đập vô cặp mông ngăm đen của Lợi kêu "bạch bạch bạch" vang vọng trong cái buồng thử đồ chật hẹp. Màn nhung đỏ lay động dữ dội.
Bên ngoài, thằng chà và chủ tiệm nghe tiếng động rầm rầm rột rột thì hốt hoảng chạy tới gần tấm rèm, hỏi vóng vô:
— Cậu Hai ơi… Đồ đạc có vừa không ạ? Tui nghe tiếng gãy ván gãy vách gì rầm rầm trỏng vậy Cậu Hai? Có cần tui vô phụ lột ra không ạ?
Nghe tiếng người lạ, Lợi sợ quéo còi, lỗ đít tự động thít chặt lại một cách đột ngột.
— Ưm… Đù má Trí… Rút ra… Ổng vô ổng thấy nhục lắm… — Lợi thều thào van xin, người run bần bật.
Trí bị siết chặt bất ngờ, sướng tới mức gầm lên một tiếng ồm ồm, cố tình nhấp thêm một cú chí mạng lút cán vô tận cùng. Cậu Hai ngoái cổ ra ngoài, rống lên chửi bới:
— ĐỤ MÁ MÀY ĐỨNG ĐÓ! VÔ PHỤ CÁI CỦ CẶC! ĐỒ CHẬT QUÁ VỢ TAO NÓ ĐANG GIÃY! MÀY LÚ MẶT VÔ TAO MÓC MẮT MÀY ĐỤ ĐUI BÂY GIỜ THẰNG CHÓ! CÚT RA TRƯỚC BÁN HÀNG CHO TAO!
Thằng chủ tiệm nghe Trí chửi thề máu lửa quá thì vắt chân lên cổ chạy thục mạng ra trước, đéo dám hó hé nửa lời.
Thấy xung quanh yên ắng, Trí lại quay lại với "con mồi" đang bị trói hai tay. Trí bóp chặt eo Lợi, đẩy nhịp độ lên như vũ bão. Tiếng thở dốc phì phò, tiếng nhão nhoẹt dâm tà của xác thịt ma sát vọng ra khỏi bức màn nhung.
— Á… Sướng… Má nó sướng quá Trí ơi… Mày đâm trúng cái chỗ nãy rồi… Nhấp mạnh vô… Đù má đứt mẹ cái dây kéo quần tao rồi thằng chó… — Lợi ưỡn ngực lên, hai mắt ướt rượt nhìn vô gương, dòm cái bản mặt đỏ gay đê mê của chính mình và cái tướng thằng Trí đang nện tới tấp từ đằng sau.
— Rách thì tao mua mười cái tao đền! Bắn vô gương cho tao dòm coi Lợi! Kêu tao bằng anh Tây coi thằng đĩ đực của tao! — Trí cắn lên bả vai Lợi, gầm gừ kích thích.
— Tây… Tây cái mả tổ mày… Á… Chồng ơi tao bắn… Bắn tao chết mất…
Lợi rống lên một tiếng trầm khàn, cả cơ thể căng cứng như dây cung. Một dòng tinh dịch trắng đục phóng vọt ra khỏi lớp quần chẽn đáy, bắn ướt nhẹp lên tấm gương trước mặt, chảy ngoằn ngoèo thành những vệt dài dâm đãng.
Trí cũng đéo nhịn nổi nữa, siết riết lấy hông Lợi, thọc một cú bạo liệt vô tận xương chậu rồi trút cạn mớ tinh hoa đặc quánh xịt thẳng vô bên trong lỗ đít nóng hổi của thằng gia đinh.
Hai thằng đàn ông rũ rượi tựa vô vách gỗ, thở hồng hộc y như vừa đánh giặc xong. Lợi mệt lả người, đầu gục xuống vai Trí, cái dây nịt da bò nới lỏng ra làm hai cổ tay đỏ lựng rớt xuống.
Nó quay mặt lại dòm Trí, mồ hôi đầm đìa, chửi thều thào:
— Đù má… Đồ Tây đồ u cái lồn gì… Cái quần rách đáy banh chành rồi kìa thằng ngáo đá… Mày đền cho ổng đi rồi lột cho tao bận lại áo bà ba lẹ lên… Tao nhục tao đéo dám ló mặt ra ngoài luôn!
Trí cười phá lên sảng khoái, hôn cái chóc vô má Lợi lấm lem mồ hôi:
— Nhục đéo gì! Chút tao quăng xấp tiền chà bá ra đó là thằng chà và nó câm họng ráo trọi! Mày bận bộ này đẹp nứt dái tao luôn Lợi ơi! Tối nay đem bộ rách đáy này về điền trang tao trói mày lên cột nhà tao quất tiếp chục hiệp nữa nghen cục cưng!
— CỤC CỨT! CÚT RA LỘT ĐỒ CHO TAO LẸ THẰNG SÚC SINH!!! — Lợi vung chân đạp Trí ngã chúi nhủi vô góc buồng.
Cái buồng thử đồ ở chợ tỉnh Rạch Giá bữa nay vinh dự chứng kiến một trận mây mưa "Âu hóa" bạo liệt, dơ dáy nhưng rực lửa của Cậu Hai Trí và thằng Lợi. Mặc kệ thế gian có văn minh hiện đại tới đâu, cái tình yêu cục súc, chửi thề của hai gã trai quê này vẫn cứ là một thứ "thuần Việt" đéo thể nào thay đổi được, kể cả khi bận đồ Tây lòi cặc.