Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Dượng Ba Ơi, Tui Lạy Dượng
  3. Chương 59 - CHƯƠNG 58
Prev
Next

Cái điền trang mười ngàn mẫu lúa vừa yên ổn được hơn tháng trời, chim chóc thi nhau hót líu lo, lúa ngoài đồng trổ bông thơm phức.

Sáng nay, Lợi không chịu bận lụa là gấm vóc nữa. Nó quất độc cái quần xà lỏn tà lỏn, cởi trần lòi nguyên sáu múi bụng và tấm lưng chữ điền vằn vện sẹo. Lợi xách cái chổi chà to tướng, đứng quét rào rạo cái sân gạch, mồ hôi ứa ra bóng loáng dưới nắng sớm.

Trên bờ hiên, cậu Hai Trí bận bộ đồ lụa, ngồi gác chéo cẳng nhịp nhịp húp trà. Cặp mắt cậu Hai không dòm ra ruộng lúa, mà cứ dán chặt vô cặp mông đang cong lên cong xuống theo từng nhịp chổi của thằng gia đinh.

— Đù má Lợi! Mày quét sân hay mày ngoáy mông khiêu khích tao hả thằng chó đen? Lại đây bóp giò cho chồng mày coi! — Trí chắp tay sau gáy, hất hàm gọi vóng xuống.

Lợi ngừng chổi, quay lại lườm Trí muốn rách tròng mắt, nhổ bọt cái toẹt vô gốc cây:

— Bóp cái củ cặc! Sáng bảnh mắt ra ăn chưa tiêu mà rượng đực hả thằng ngáo đá? Tao dọn dẹp cho cái nhà mày sạch sẽ để tao vác cuốc ra đồng, không rảnh hầu hạ cái háng của mày!

— Mày làm Mợ Hai rồi mày vác cuốc làm cái mả mẹ gì! Trắng da dài tóc cho tao đụ không chịu, khoái phơi nắng cho đen thui y như cục than vầy hả Lợi? — Trí cự nự, nhón chân toan bước xuống thềm lôi thằng "vợ" vô buồng.

Nhưng Trí chưa kịp xỏ giò vô đôi guốc mộc, thì từ ngoài cổng lớn điền trang, tiếng chó sủa rân trời cất lên. Thằng Tèo mồ hôi mồ kê nhễ nhại, vừa chạy xấp chạy ngửa vấp cục đá té lăn cù, vừa gào thét:

— Cậu Hai ơi! Mợ… à anh Lợi ơi! Trời sập rồi! Bà Cô Năm… Bà Cô Năm miệt Rạch Giá lội đò xuống tới cổng rồi! Bà dắt theo ai đông đen ngoài kìa!

Trí khựng lại, đôi chân mày chau vô nhau thành một cục. Bà Cô Năm là chị ruột của ông Hội đồng (tía Trí). Bả là một bà vãi già ế chồng, tính tình nanh nọc, cổ hủ y như cái đình làng rêu phong. Từ hồi tía Trí liệt giường, bả chưa mò xuống thăm bữa nào. Tự dưng hôm nay bả xách đít tới mà không thèm báo trước, chắc chắn là điềm chẳng lành

Lợi nghe tên Bà Cô Năm thì mặt mũi sượng trân. Lợi biết rành cái bà già thúi hoắc này. Hồi nhỏ Lợi lỡ tay làm rớt cái chén mẻ, bả sai gia đinh tát Lợi hộc máu mồm. Lợi lật đật tính quăng cây chổi chuồn ra sau chuồng heo lánh mặt.

— Mày đi đâu đó Lợi? — Trí vồ lấy cổ tay Lợi kéo giật lại.

— Đù má buông ra Trí! Bả là bà cô vãi ác như quỷ dạ xoa! Tao cởi trần mặc xà lỏn vầy bả dòm thấy bả xé xác tao! Mày để tao lủi ra sau vườn trốn! — Lợi quýnh quáng.

— Trốn cái mả tổ mày! Mày là vợ tao! Đứa nào xé xác mày tao băm nó ra làm mắm ruốc! Đi vô buồng bận cái áo lụa vô, rồi đàng hoàng bước ra phòng khách ngồi kế bên tao! Nhanh! — Trí gầm lên, xô Lợi vô nhà, rồi chỉnh lại vạt áo the, mặt đằng đằng sát khí bước ra cửa nghênh đón.

Trong gian phòng khách rộng thênh thang, nhang trầm đốt nghi ngút.

Bà Cả đứng rúm ró một góc, tay vịn mép sập gụ, mặt cắt không còn giọt máu. Trên cỗ ván gỗ trung tâm, Bà Cô Năm bận bộ đồ lụa đen bóng, cổ đeo xâu chuỗi hột ngọc trai chà bá, tay cầm cái quạt giấy phe phẩy. Khuôn mặt bả đánh phấn trắng bóc, cái mỏ bôi son đỏ chót chửi bới the thé:

— Chị làm dâu nhà họ Trần cái kiểu ôn dịch gì vậy hả chị Cả? Tui ở tuốt miệt Rạch Giá mà giang hồ đồn ầm lên tới lỗ tai tui! Thằng Ba Chinh hạ độc em trai tui vô tù tui không nói. Nhưng cái vụ thằng Trí nó cưới một thằng đực rựa, một thằng ở dơ dáy làm Mợ Hai, chị để yên cho nó làm loạn hả? Chị muốn ông bà ông vải họ Trần đội mồ sống dậy bóp cổ chị phải không?

Bà Cả sụt sùi khóc, cầm khăn tay chấm nước mắt lóng ngóng:

— Cô Năm bớt giận… Cái số cái nghiệp nhà này nó vậy… Thằng Trí nó ngang tàng, tôi cản không được… Với lại thằng Lợi nó cứu mạng thằng Trí…

— Cứu mạng thì thưởng cho nó chục giạ lúa, quăng cho nó miếng đất chăn vịt là xong! Cớ cái chó gì rước nó lên giường làm vợ? Bóng bang lẹo tỳ! Thứ dơ dáy trái luân thường đạo lý! Hôm nay tôi xuống đây tôi phải dọn dẹp cái động quỷ này!

Bà Cô Năm vừa dứt lời thì từ ngoài cửa, giọng cậu Hai Trí ồm ồm rống vô, cắt ngang bầu không khí căng như dây đờn đứt:

— Bà Cô Năm dọn dẹp cái động quỷ nào? Cái nhà này tui làm chủ, khế đất tên tui, bà có quyền cái gì mà bước vô đây chỉ tay năm ngón hả?

Trí bước vô, tướng đi nghênh ngang, tay nắm chặt lấy bàn tay thô của Lợi. Lợi bận cái áo bà ba lụa , mặt hầm hầm sát khí nhưng ráng nhịn, đi sát rạt bên hông Trí y như vệ sĩ kiêm "bà chủ".

Bà Cô Năm thấy Trí nắm tay thằng gia đinh, máu nóng dồn lên tới óc. Bả đập cây quạt giấy cái chát xuống kỷ trà:

— Thằng ranh con mất dạy! Mày nói chuyện với cô ruột mày bằng cái giọng du côn đó hả Trí? Mày buông cái tay tởm lợm của thằng khố rách áo ôm đó ra! Mày ôm ấp không thấy gớm hả trời?

Trí cười khẩy, kéo Lợi lết tới ngồi cái phịch xuống bộ ghế mây đối diện Bà Cô Năm, vắt chéo cẳng lên rung đùi:

— Gớm cái mả mẹ gì! Tay vợ con con nắm, con còn liếm từ đầu tới chân nó mỗi đêm, cô dòm cô thèm hay gì mà cô ý kiến?

— ĐÙ MÁ TRÍ! MÀY IM CÁI MỎ LẠI ĐI!

Lợi đỏ bừng mặt, nhéo một phát rõ đau vô eo Trí, nghiến răng rít nhỏ họng. Chuyện chăn gối dơ dáy mà cái thằng ngáo đá này bô bô trước mặt người lớn làm Lợi nhục muốn đào lỗ chui xuống.

Bà Cô Năm ôm ngực, vuốt ngực rần rần tưởng đứt gân máu tới nơi. Bả trừng mắt dòm Lợi, hất hàm:

— Mày là cái giống gì mà mày ngồi ngang hàng với tao hả Lợi? Tía mày làm mọi cho nhà này rồi chết trôi sông, mày đéo nhớ thân phận hả? Xuống pha bình trà rót bưng lên dâng cho tao rửa mắt lẹ lên!

Lợi nghe nhắc tới tía, cục tức trào lên tận cuống họng. Nhưng dòm Bà Cả đứng rúm ró, Lợi nén cơn giận, thở hắt ra, lầm lũi đứng dậy định đi pha trà cho êm chuyện.

— Mày ngồi im đó cho tao Lợi! — Trí giật tay Lợi lại, gắt lên.

— Nó là vợ tui, không phải là người ở! Tui đã thuê người làm đầy đủ rồi, không cần phải để Mợ Hai đi hầu hạ, pha trà cho người ngoài!

— Mày… Mày gọi tao là người ngoài? Tao là ruột thịt nhà họ Trần! Thằng bóng lẹo tỳ này mới là người ngoài! — Bà Cô Năm gào lên.

Bả vẫy tay ra hiệu ra phía sau. Không ai để ý, nãy giờ đứng nép sau lưng bà Cô Năm là một đứa con gái trạc đôi mươi. Cô ả bước ra ánh sáng, uốn éo cái eo y như con lươn.

Con nhỏ này tên Bích. Ả bận cái yếm đào đỏ chót lấp ló nửa cặp vú trắng bóc, bên ngoài khoác hờ cái áo the mỏng tang. Mặt trát phấn trắng dã, mỏ đỏ chót, cặp mắt lúng liếng đa tình dòm thằng Trí từ trên xuống dưới không một cái chớp mắt. Cái tướng tá đít thộn vú to này đúng chuẩn quan niệm "mắn đẻ" của mấy bà già xưa.

— Dòm đi thằng ranh! — Bà Cô Năm hất cằm vô mặt Bích.

— Đây là con Bích. Cháu họ xa bên họ ngoại tao. Tướng tá nó nẩy nở, phước đức đầy mình. Tao dắt nó xuống đây cho mày! Mày muốn chơi bời bóng bang với thằng Lợi tao đéo thèm quản nữa! Nhưng mày phải cho con Bích vô buồng, đẻ cho họ Trần một đứa con trai nối dõi tông đường!

Trí há hốc mồm, dòm con Bích y như dòm một cục cứt trâu trôi lềnh bềnh trên mặt nước.

Lợi ngồi bên cạnh, tự dưng óc nó đông cứng lại. Ánh mắt con Bích lướt qua Lợi với vẻ khinh bỉ tột độ, rồi lại dán chặt vô cái vòm ngực vạm vỡ của Trí. Cảm giác chua lét trào lên tới tận cổ họng thằng gia đinh. Lợi là đàn ông, Lợi đéo đẻ được. Đó là cái sự thật nghiệt ngã nhất mà Lợi đéo bao giờ thay đổi được.

Con Bích õng ẹo bước lên một bước, cúi đầu rụt rè, ép hai cái vú bự chà bá vô nhau cho nó lòi rãnh vú ra, e thẹn cất giọng ngọt xớt:

— Dạ… em chào Cậu Hai. Phận em thấp kém, không dám mơ cao. Được Cô Năm thương, em chỉ xin theo hầu hạ Cậu Hai, chăm lo chuyện trong ngoài. Em không cần danh phận, chỉ mong có thể sinh cho Cậu Hai một đứa con… rồi sau này có ra đi cũng mãn nguyện…

Trí nghe cái giọng the thé của con ả, lông lá toàn thân dựng ngược lên y như nghe tiếng ma trêu. Cậu Hai nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn, cười phá lên một trận rần rần rung rinh mái ngói:

— Hahaha! Đẻ mướn hả? Đù má cô Năm! Cô rước cái con đĩ xóm đình nào về bôi phấn trét son đóng tuồng gái quê trước mặt tui vậy?

Bích tái mét mặt, lắp bắp:

— Cậu Hai… Cậu nói bề gì kì vậy… Em gái tân đàng hoàng…

— Tân cái mả tổ mày! — Trí đứng phắt dậy, chỉ thẳng ngón tay vô mặt Bích.

— Mày dòm cái mặt lẳng lơ, cái yếm xẻ lòi hai cục thịt thúi hoắc của mày coi chó nó thèm đâm vô không? Mày đéo cần danh phận? Mày thèm cái mỏ vàng của nhà họ Trần thì có! Tao nói cho mày biết, cái cặc tao có đứt làm ba khúc tao cũng đéo bao giờ lụi vô cái lỗ của mày!

Lời Trí chửi tục tĩu, đanh đá và tàn nhẫn làm con Bích sượng trân, nước mắt nước mũi trào ra khóc rú lên.

Bà Cô Năm điên tiết, quơ cái bình trà sành trên bàn ném thẳng vô người Trí:

— Mày là đồ súc sinh! Mày dám chửi cháu tao là đĩ hả Trí? Mày u mê thằng Lợi tới mức mày đòi tuyệt tự dòng họ Trần hả? Hôm nay tao lấy quyền trưởng bối, tao ép mày phải ngủ với con Bích! Còn Thằng Lợi, mày làm gì mà mày ngồi trơ trơ ra đó? Mày muốn nhà này đứt hương hỏa mày mới hả dạ hả thứ ăn cháo đá bát!

Cái bình trà bay cái vèo tới, Lợi nhanh như chớp vươn cánh tay vạm vỡ ra chụp dính cái bình trước khi nó đập trúng mặt Trí. Nước trà nóng văng tung tóe phỏng đỏ cả mu bàn tay Lợi.

Trí hoảng hồn chụp lấy tay Lợi:

— Đù má Lợi! Phỏng tay mày rồi! Cô Năm! Bà bị điên hả! Bà ra khỏi nhà tui lẹ!

Lợi giật mạnh tay ra khỏi tay Trí. Nó đứng phắt dậy. Cái đau phỏng nước trà không xi nhê gì so với cái cục tức nghẹn ngang họng nó nãy giờ. Lời xỉa xói vụ "tuyệt tự" của Bà Cô Năm đánh trúng cái huyệt tự ti sâu thẳm nhất của một thằng đực rựa.

Lợi dòm con Bích đang rớt nước mắt cá sấu, rồi dòm Trí đang quýnh quáng lo cho mình. Lợi cắn chặt môi, cặp mắt vằn lên tia máu đỏ. Lợi hất hàm, giọng gằn xuống lạnh băng:

— Được! Bà muốn đẻ đúng không? Đẻ thì cho nó đẻ!

Trí đứng sững người, trố mắt dòm Lợi y như dòm ma:

— Lợi… mày nói cái điên khùng gì vậy? Tao đéo đụ con nào hết! Tao chỉ có mình mày thôi Lợi!

Lợi không thèm dòm Trí, nó chỉ thẳng tay vô mặt con Bích, chửi rặt chất giang hồ phèn chua:

— Mày muốn đẻ cho nhà này hả con hồ ly tinh? Ngon thì tối nay vô buồng lột truồng nằm banh háng ra chờ nó nhấp! Tao nhường cái sập gụ cho mày đó! Nhưng tao nói trước, thằng Trí nó rượng đực ngáo đá lắm, nó đâm cho banh cái háng thúi của mày ra, tới lúc mày hộc máu tao đéo vô can nghen con!

Nói xong, Lợi quay ngoắt qua dòm Trí, ánh mắt đầy sự ghen tuông, tổn thương xen lẫn ngang tàng:

— Mày giỏi thì tới với nó đi, Trí! Mày muốn có con nối dõi thì tự mà lo! Tao ra sau chuồng bò ngủ. Từ nay tao không muốn dính dáng gì tới mày nữa đâu!

"Rầm!"

Lợi đá lật mẹ nó cái kỷ trà, quay lưng bước huỳnh huỵch lủi thẳng ra cửa sau, đi như chạy trốn khỏi cái không khí ngột ngạt của phòng khách.

Trí hoảng hồn, mồ hôi hột túa ra đầy trán. Cậu Hai không ngờ thằng "vợ" cục súc của mình lại ghen tợn và tự ái cao tới mức đòi nhường chồng. Trí định nhào theo nhưng Bà Cô Năm đã dang tay cản lại:

— Trí! Đứng lại đó! Thằng ở đó nó biết điều rồi đó! Đêm nay tao dọn buồng cho mày với con Bích…

— BIẾT ĐIỀU CÁI MẢ CHA BÀ!

Trí gầm lên như con cọp bị đạp đuôi, tung một cú đá sấm sét vô cái sập gụ làm nó rung bần bật. Cậu Hai quay lại lườm Bà Cô Năm và con Bích bằng cặp mắt vằn máu, sát khí ngút ngàn.

— Đứa nào bước vô cái buồng của tao với thằng Lợi, tao xách phảng tao chém đứt cái háng đứa đó ném cho chó ăn, tao thề! Mày cút về Cà Mau đẻ mướn cho giang hồ đi con đĩ Bích! Mày đụng vô hạnh phúc của tao, tao móc mắt mày!

Nói dứt câu, Trí xắn cái ống quần lên tới bẹn, không thèm chống gậy, chạy thọt thọt lội xình lội đất rượt theo hướng thằng Lợi vừa bỏ đi, mồm rống cái họng kêu gào bài hải:

— LỢI ƠI! ĐÙ MÁ MÀY CHỜ TAO VỚI LỢI ƠI! MÀY NHƯỜNG CÁI CỦ CẶC GÌ! TAO ĐÉO ĐỤ CON ĐĨ ĐÓ ĐÂU! VỢ ƠI CHỒNG LẠY MÀY, MÀY ĐỨNG LẠI CHO TAO GIẢI THÍCH LỢI ƠI!!!

Bà Cô Năm và con Bích đứng chết trân trong phòng khách. Con Bích run lẩy bẩy, ôm lấy tay Bà Cả khóc bù lu bù loa:

— Bà Cả ơi… Cậu Hai ác như thú vậy… Cậu đòi chém đứt háng con kìa bà ơi…

Bà Cả thở dài thườn thượt, lắc đầu ngao ngán, nhìn theo cái bóng thằng quý tử đang chạy tụt cả quần rượt theo thằng gia đinh:

— Tui nói rồi mà cô Năm không chịu nghe! Tụi nó mê muội hết rồi! Cô rước con này về cũng không lo được chuyện con cái đâu, có ngày còn xảy ra chuyện lớn đó cô ơi! Nam mô Phật!

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 117 13 Tháng 6, 2026
Chương 116 13 Tháng 6, 2026
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 4 Tháng 6, 2026
Chương 15 2 Tháng 6, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026

Comments for chapter "Chương 59"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz