Hai thằng, một què một bị thương, dồn lưng vô nhau mà chống đỡ hơn chục thằng tay sai lăm lăm hung khí. Đồ đạc trong buồng văng tung tóe. Cửa sổ bể nát bươm. Máu me dính đầy trên vách gỗ.
Lợi chém gục thêm ba thằng, sức lực bắt đầu cạn kiệt. Vết chém cũ trên bả vai rách toạc ra, máu tươi chảy ướt đẫm cái ngực trần. Lợi thở dốc, hai tay cầm kiếm run lẩy bẩy nhưng hàm răng vẫn cắn chặt.
Nhưng đám gia đinh thì đông như kiến. Bọn nó thấy Lợi đuối sức, liền dồn ép cả hai lùi dần ra tới bờ hiên gạch trơn nước mưa. Từ trong buồng, Dượng Ba đã lồm cồm bò tới góc tủ. Lão moi móc ra được khẩu súng lục Pạc-hoọc ban nãy bị Trí đá văng. Lão lết cái thân tàn tạ lố nhố máu me ra tới cửa, nhếch mép cười:
— Hahaha! Mày trâu bò lắm thằng đĩ đực! Nhưng mày chống lại súng của tao được đéo đâu Lợi? Đám ăn hại xê ra! Để tao tự tay bắn lủng sọ thằng Trí, rồi tao đập gãy hai giò thằng Lợi!
Đám gia đinh dạt sang hai bên. Dượng Ba chĩa thẳng nòng súng đen ngòm, lạnh lẽo vô ngay giữa trán cậu Hai Trí. Bàn tay lão run run ngón trỏ giờ đây đã đặt vô cò súng.
Lợi quay đầu lại dòm, tim nó đập hụt một nhịp. Nó không nghĩ ngợi lấy nửa giây, quăng thanh kiếm Nhật xuống, lao cả thân hình to lớn của mình ra chắn trọn vẹn trước mặt Trí.
— Ông bắn tui nè Dượng Ba! Ông đâm tía tui rồi, ông bắn luôn tui đi! Bắn tui rồi tui làm ma tui ám ông tới chín đời mười kiếp thằng súc sinh! TRÍ! MÀY NÚP SAU LƯNG TAO ĐÉO ĐƯỢC LÓ CÁI MẶT RA! — Lợi dang rộng hai cánh tay vạm vỡ, nhắm nghiền mắt lại chờ viên đạn ghim vô lồng ngực.
Trí điên cuồng níu eo Lợi giật lại, nước mắt ứa ra ràn rụa:
— ĐÙ MÁ MÀY LỢI! NÉ RA! MÀY CHẾT TAO SỐNG LÀM CÁI MẢ MẸ GÌ NỮA! DƯỢNG BA! ÔNG BẮN TUI NÈ THẰNG CHÓ ĐẺ!
Dượng Ba cười the thé, hàm răng sún đẫm máu gầm lên:
— Chết chùm đi lũ bệnh hoạn! Tao đưa tụi bây xuống đoàn tụ với thằng Hai Tên!
Lão siết cò.
Nhưng… ngay cái tích tắc ngàn cân treo sợi tóc đó.
"ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG!"
Không phải tiếng súng của Dượng Ba. Ba phát súng trường chát chúa nổ vang dội từ ngoài cổng lớn, bắn chỉ thiên nát bươm mấy tàu lá dừa nước. Âm thanh đinh tai làm đám gia đinh hoảng hồn quăng rựa tháo chạy tán loạn. Dượng Ba giật mình, tay bóp cò trượt, viên đạn ghim sượt qua mái ngói kêu "choang" một tiếng chát chúa.
Từ ngoài sân gạch rộng thênh thang ngập nước mưa, một đoàn lính Tây bận đồ ka-ki vàng, đội nón cối, súng ống lăm lăm ập vô như vũ bão. Đi đầu là viên Cò Tây râu vểnh, mặt hầm hầm sát khí.
Và không ai ngờ, người dẫn đường chỉ lối cho đám lính Tây ập vô cái động quỷ này, lại là… Cô Tư Thắm!
Bà bầu Tư Thắm một tay ôm cái bụng chà bá đang lùm lùm sau lớp áo lụa, một tay cầm cái xách tay bằng nhung đen, tướng đi chạng háng, hùng hổ lội xình lội nước bước vô sân. Đi sát kế bên cổ là thằng Tèo, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm cây dù che mưa cho mợ Hai.
— Bắt mẹ nó lại! Bao vây hết cái nhà này cho tao! Thằng nào cầm rựa bắn lủng sọ nó liền! — Cô Tư Thắm chĩa tay thon thả vô đám gia đinh.
Viên Cò Tây hất hàm, đám lính Mã Tà nhào tới, đè cổ xích tay nguyên đám tay sai của Dượng Ba tống xuống vũng bùn cái rụp.
Dượng Ba Chinh đứng chết trân trên thềm nhà, súng lục trên tay rớt cái lạch cạch xuống gạch. Lão há hốc mồm dòm con dâu hờ của nhà họ Trần, lắp bắp:
— Mày… mày làm cái trò gì vậy Thắm? Mày dẫn lính Tây vô nhà cắn càn hả? Tao là cha chồng mày đó con đĩ!
Cô Tư Thắm xách cái váy lội lên bậc thềm, tát một cú "bốp" lật mặt Dượng Ba làm lão té chúi nhủi lần thứ hai trong đêm:
— Đĩ cái mả cha nội ông! Cha chồng cái lỗ đít! Tui đéo thèm làm dâu cái động quỷ này! Quan Cò ơi! Bắt trói lão già này lẹ lên! Tui có bằng chứng lão hạ độc ông Hội đồng Trần liệt để cướp gia sản!