Cái lẫm lúa sau hè nhà họ Trần tối om như mực, khét lẹt mùi lúa và phân chuột. Gió lùa qua khe hở vách ván kêu vu vu rợn tóc gáy. Cậu Hai Trí bị quăng vô đây như một bao tải rách, sợi xích sắt to bằng ngón tay cái khóa chặt vô cổ chân, đầu kia tròng qua cái cột đình bằng gỗ to đùng.
Trí nằm co quắp dưới nền gạch, người ngợm ướt nhẹp mồ hôi, sình lầy và máu tuơi. Cú phang ba-toong của Dượng Ba làm be sườn cậu như gãy nát, mỗi lần hít thở là lồng ngực thắt lại buốt tận óc. Nhưng cái đau thể xác đéo thấm tháp gì so với cái viễn cảnh thằng Lợi đang bị lột truồng, tắm rửa sạch sẽ để đưa lên giường cho cái lão già rượng đực đó chà đạp.
Trí cắn chặt môi tới bật máu, ráng lết cái thân tàn tạ lùi vô núp sau một cái khạp da bò bự chảng dùng để đựng lúa giống. Cậu Hai ôm mặt, nước mắt nóng hổi ứa ra ướt nhẹp hai lòng bàn tay lấm lem bùn đất. Trí lầm bầm, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vỡ nát trong cổ họng:
— Lợi ơi… Tao vô dụng quá Lợi ơi… Tao đéo bảo vệ được mày… Mày mà bị lão đụ… tao cắn lưỡi tao chết theo mày luôn Lợi ơi… Đù má ông trời, ông mù rồi sao ông để thứ súc sinh đó lộng hành hả ông trời!!!
Trí vồ lấy cọng xích sắt, đưa lên miệng cắn nghiến ngấu. Hàm răng cậu Hai cọ vô sắt rỉ sét tươm máu, nhưng sợi xích đéo xê dịch dù chỉ một li. Sự bất lực tột cùng làm thằng đàn ông ngang tàng phải gục đầu xuống nền đất bẩn thỉu mà khóc rống lên như một đứa con nít.
Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng lạch cạch mở ổ khóa khóa lẫm lúa.
Trí giật thót mình, nín thở, vội vàng rụt cái chân đeo xích lủi sâu vô cái khoảng tối om giữa vách tường và cái khạp da bò. Cậu hai hé nửa con mắt dòm ra ngoài.
Cánh cửa gỗ nặng trịch kẹt kẹt mở ra. Hai bóng người bước vô. Một người xách đèn bão soi đường, ánh sáng vàng ệch hắt lên khuôn mặt đầy sẹo rỗ của Quản gia Sáu, đó là tay mắt của Dượng Ba. Người đi sau, tướng tá đạo mạo, tay chống gậy ba-toong, đéo ai khác chính là Dượng Ba Chinh. Lão đã thay bộ đồ đỏ tía, râu tóc chải chuốt láng cón, người sực nức mùi dầu thơm.
— Thằng Trí đâu rồi? Nãy tụi bây quăng nó góc nào? — Tiếng Dượng Ba ồm ồm vang lên, ánh mắt láo liên ngó quanh lẫm lúa.
— Dạ hồi nãy tụi con xích nó vô cột. Chắc nó đau quá lết vô kẹt tối nằm xỉu mẹ nó rồi dượng Ba ơi. Dượng kệ xác nó đi, đằng nào ngày mai nó chả chết rũ xương. Mình lo chuyện chính đi dượng.
Quản gia Sáu vội vã thưa, rọi đèn lướt qua cái cột, thấy sợi xích kéo dài vô bóng tối thì yên tâm đéo thèm kiểm tra.
Dượng Ba gật gù, lấy cây gậy gõ gõ xuống nền gạch, chỉ vô đống bao bố chất cao như núi ở góc lẫm:
— Lôi đống bao lúa đó ra cho tao. Cái rương gỗ trắc nằm dưới đó. Làm lẹ đi, đêm nay tao còn động phòng. Mả mẹ nó, nghĩ tới cái thân hình thịt nạc của thằng Lợi nằm chờ tao trên giường là tao nứng muốn rớt dái ra ngoài rồi!
Núp sau cái khạp lúa, Trí nghe câu đó mà hai con mắt đỏ sọc, tay nắm chặt cọng xích nổi đầy gân xanh. Cậu chỉ muốn nhào ra bóp cổ lão già đó, nhưng cậu biết mình đang bị xích, nhào ra chỉ có nước ăn mã tấu của thằng Sáu.
Quản gia Sáu hì hục vác từng bao lúa ra ngoài. Một lúc sau, hầm bí mật dưới nền gạch lộ ra, Sáu lôi lên một cái rương gỗ trắc chạm trổ tinh xảo, phủ đầy bụi nhện. Sáu lấy tay áo phủi phủi, rồi mở nắp rương ra. Ánh đèn bão chiếu vô bên trong, vàng bạc châu báu, khế ước ruộng đất chất đầy ngập ngụa.
— Á đù má! Dượng Ba, tài sản ông Hội đồng cất giấu ở đây hết trơn nè! Có xấp khế đất làng Đông, xấp khế đất miệt Lộc Ninh luôn! Trúng quả đậm rồi dượng ơi! — Quản gia Sáu sáng rực hai con mắt, nuốt nước bọt ực ực.
Dượng Ba khẽ nhếch mép, bước tới nhìn đống gia tài bằng ánh mắt khinh khỉnh đéo thèm đếm xỉa. Lão moi từ trong túi áo the ra một cái chìa khóa nhỏ xíu, đút vô cái hộc bí mật dưới đáy rương, rít lên:
— Tiền bạc đất đai tao thâu tóm trong tay tao từ cái lúc tao bắt đầu bỏ độc vô bát canh sâm của ông Hội đồng rồi! Mấy cái tờ giấy lộn này tao coi ra cái gì?
Trí núp trong góc tối nghe tới đoạn bỏ độc thì trố mắt sững sờ, hai tay bưng chặt miệng để đéo thốt lên tiếng la. Cậu Hai lạnh toát sống lưng. Khối óc xoay mòng mòng.
— Lão hạ độc tía tao? Cái… cái lão chó đẻ này mưu sát ông Hội đồng để chiếm gia tài sao? Đù má, vậy mà má tao tối ngày tin tưởng giao phó hết cơ nghiệp cho lão! — Trí lầm bầm trong đầu, sự căm phẫn sục sôi tới mức muốn nổ tung lồng ngực.
Bên ngoài, Quản gia Sáu cười hề hề, tay vơ vét mấy thỏi vàng nhét vô túi quần:
— Dượng Ba cao kiến vãi lồn! Thuốc chuột mã tiền nhét vô canh sâm, ông Hội đồng liệt nửa người, á khẩu đéo nói được lời nào, giờ chỉ nằm chờ chết. Còn thằng ranh Hai Trí thì dính vô cái án "bóng bang" đi lẹo tỳ với thằng ở, bị xích như chó. Gia phong họ Trần dượng dọn dẹp sạch sẽ quá, con bái phục!
— Câm cái mỏ mày lại! Mày tưởng tao tốn bao nhiêu năm trời ở rể cái nhà này, chịu đựng con mụ già chị ông Hội đồng thúi hoắc đó, chỉ vì ba cái đất đai vớ vẩn này hả? Mày sai rồi! Sai bét! Tao đéo thèm cái gia phong thối nát của tụi nó!
Dượng Ba bỗng nhiên quát lớn, giọng nói lạc đi vì một sự kích động điên rồ. Lão lôi từ trong cái hộc bí mật ra một vật rách nát được gói ghém cẩn thận trong xấp lụa đào. Dưới ánh đèn bão, Trí ráng nheo mắt dòm. Đó đéo phải là vàng bạc, cũng đéo phải ngọc ngà, mà là… một cái áo bà ba sờn rách, ố vàng, loang lổ vết máu khô đen kịt.