Mưa rừng U Minh quất xối xả vô cái mái lá dột nát. Ánh đuốc phập phùng của đám chó săn hắt những vệt sáng quỷ dị qua vách sậy thưa thớt, soi rõ khuôn mặt cắt không còn một giọt máu của Trí.
Cậu Hai siết chặt cán dao găm, chắn ngang trước mặt Lợi y như con gà trống xòe cánh bảo vệ ổ. Lợi thì cầm lăm lăm cây phảng rỉ sét, cơ bắp cuồn cuộn gồng lên cứng ngắc, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên tấm lưng vằn vện sẹo.
"RẦM!"
Cánh cửa chòi bằng phên tre mỏng dính bị một cú đạp trời giáng văng tung tóe. Bảy Búa vác cây mã tấu sáng loáng bước vô, theo sau là sáu thằng giang hồ mặt mày bặm trợn, lăm lăm rựa.
— Chạy đâu cho thoát hả cậu Hai Trí? — Bảy Búa nhếch mép cười khùng khục, vuốt cái mặt đầy sẹo rỗ.
— Sướng phủ phê không chịu, lết cái thây ra chốn khỉ ho cò gáy này làm mọi cho thằng ở dơ dáy. Dượng Ba kêu tụi tui rước cậu với thằng tình nhân của cậu về chầu diêm vương nè!
Trí nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống lớp bùn, lùi lại nửa bước ép sát vô lưng Lợi, hai mắt vằn lên tia máu thù hận:
— Mả cha mày thằng Bảy rỗ! Lão già đó cho mày bao nhiêu tiền để mày bán mạng hả? Tao là cháu đích tôn ông Hội đồng Trần! Tao cho mày gấp mười lần lão Ba, thả tụi tao đi tao ném vàng vô mặt mày tao thề!
— Xạo lồn vừa thôi cậu Hai! — Bảy Búa gõ cộc cộc lưỡi mã tấu vô vách cột.
— Ông hội đồng liệt nửa người giờ nằm ỉa đùn đái dầm tại giường rồi! Dượng Ba giờ cầm sổ khế, nắm rịt cái điền trang mười mấy ngàn mẫu lúa. Cậu giờ là thằng khố rách áo ôm, lấy cái củ cặc gì mà cho tui? Anh em! Lên bắt sống thằng Lợi! Còn thằng Trí… băm nát thây nó cho tao!
Lệnh vừa dứt, hai thằng giang hồ cầm rựa xông thẳng tới.
— ĐÙ MÁ TỤI BÂY! ĐỤNG VÔ THẰNG LỢI TAO ĐÂM LÒI PHÈO!
Trí gầm lên, bất chấp đéo có võ vẽ gì, nhào tới thụi một nhát dao vô đùi thằng đi đầu.
— Á! Đù má nó đâm tao! — Thằng chó săn la oai oái, ôm cái đùi xịt máu lùi lại.
Nhưng Trí chưa kịp hoàn hồn thì thằng thứ hai đã vung chân đá một cú như trời giáng vô ngực cậu Hai. Trí lúc này văng ngược ra sau, đập lưng vô cái sạp tre gãy nát bươm, ho sặc sụa.
— TRÍ! — Lợi gào lên, đôi mắt hằn đỏ như con thú bị dồn vô chân tường.
Nó vung cây phảng rỉ sét múa một đường vòng cung khét lẹt. Lưỡi phảng nặng trịch chém sượt qua vai áo một thằng giang hồ làm nó té chúi nhủi vô đống sình. Sức mạnh của thằng gia đinh hai mươi hai tuổi, quen chẻ củi vác lúa trăm ký rốt cuộc cũng có ích. Lợi che chắn cho Trí, tả xung hữu đột, vung phảng chém loạn xạ.
— Mả cha tụi bây! Đứa nào bước tới tao chém rớt đầu đứa đó! Cút mẹ tụi bây hết đi! Lão Ba là thằng súc sinh rượng đực, tụi bây bưng bô cho ổng có ngày ổng đụ luôn lỗ đít tụi bây đó! — Lợi vừa đánh vừa chửi , giọng khàn đặc.
Bảy Búa thấy đàn em chùn bước trước sự liều mạng của thằng gia đinh, máu điên nổi lên. Gã vác mã tấu chém rớt luôn cái cột chống chòi, quát lớn:
— Đụ má tụi bây ăn hại! Bao vây tụi nó! Thằng Lợi sức trâu nhưng tao coi nó trụ được bao lâu! Đập gãy giò thằng Lợi cho tao, chém đứt đầu thằng Trí lẹ lên!
Bốn cái rựa đồng loạt chém tới từ bốn phía. Lợi đỡ gạt liên tục, tiếng kim loại va đập chan chát chói tai. Hai cánh tay Lợi tê rần, mồ hôi tươm ra như tắm.
Trí lồm cồm bò dậy, vồ lấy khúc củi cháy dở trong bếp quơ quào loạn xạ:
— Lợi! Tao cản tụi nó, mày lặn xuống mương chuồn lẹ đi Lợi! Tụi nó đéo dám giết mày đâu, ổng dặn bắt sống mày! Chạy đi lạy mày Lợi ơi!
— Chạy cái củ cặc! Mày chết tao sống với ai hả thằng thiếu gia ngu như bò! — Lợi thở dốc, đỡ một nhát rựa của thằng bên trái.
— Dựa lưng vô tao! Đéo có bỏ chạy! Bữa nay tao với mày làm ma chung một mả!
Bảy Búa thấy Trí ló cái mặt ra, lập tức chớp thời cơ. Gã luồn ra phía sau, vung cây mã tấu bén ngót nhắm thẳng ngay đỉnh đầu cậu Hai Trí mà bổ xuống một cú đoạt mạng.
— Cậu Hai! Tới số rồi con ơi!
Lợi quay đầu lại, nhãn quan bắt được đường đao chớp nhoáng của tên giang hồ. Cự ly quá gần, Trí đứng sững người đéo phản ứng kịp. Cảm giác cái chết cận kề làm khối óc Trí trống rỗng.
Nhưng ngay cái chớp mắt sinh tử đó…
"PHẬP!"
— Á Á Á! ĐỤ MÁ MÀY BẢY BÚA!!!
Không phải Trí hét. Là Lợi gầm lên một tiếng rống kinh thiên động địa.
Thằng gia đinh đã vứt mẹ cây phảng, lao cả thân hình vạm vỡ của mình chèn ngang qua người Trí. Lưỡi mã tấu của Bảy Búa thay vì chẻ đôi đầu Trí, lại chém ngập sâu vô bả vai trái của Lợi. Máu tươi xịt ra như suối, văng tung tóe lên khuôn mặt trắng bệch của Trí, hắt ướt đẫm cái áo bà ba lấm lem.
— LỢI!!! — Trí gào tới rách cuống họng, hai mắt muốn lọt ra ngoài.
Lợi khụy một gối xuống bùn, tay ôm chặt lấy bả vai đang tuôn máu xối xả, sắc mặt nhợt nhạt trong tích tắc. Nó quay lại dòm Trí, cắn bật máu môi, rặn ra một nụ cười thảm thương:
— Mày… mày đéo sao là… là tốt rồi Trí…
Trí như kẻ điên, nhào tới đỡ lấy thân hình Lợi, nước mắt trào ra hòa với máu tươi đỏ lòm:
— Khốn nạn! Lợi ơi mày ngu quá! Mày đỡ đao cho tao làm cái đéo gì Lợi ơi! Mày chết tao sống sao nổi hả trời! Bảy Búa tao giết mày!
Trí buông Lợi ra, chụp khúc củi nhào tới Bảy Búa. Nhưng một thằng giang hồ đã kịp vung cán rựa đập "bốp" một phát vô ót cậu Hai.
Trí tối tăm mặt mũi, lảo đảo rồi gục úp mặt xuống vũng bùn dơ dáy. Đám lính lập tức nhào tới, đè bẹp cậu Hai xuống, bẻ ngoặt hai tay ra sau lưng khóa chặt.
Lợi vùng lên định cứu, nhưng lưỡi mã tấu của Bảy Búa đã kề sát vô cổ họng nó, lạnh lẽo và tàn nhẫn:
— Nằm im con chó! Mày nhúc nhích tao cứa cổ mày liền! Má nó, cái bả vai xẻ thịt vầy về lão Ba ổng chửi tao xéo háng cho coi! Trói hai thằng chó này lại!