Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Địa ngục tân binh K-17
  3. Chương 13 - K-17, tước quyền đàn ông
Prev
Novel Info

Ánh nắng chói chang của buổi trưa thao trường đứng bóng đổ xuống sân xi măng nứt nẻ. Trống điểm 12 giờ, báo hiệu giờ giới nghiêm nghỉ trưa, nhưng đối với Nam, nghỉ ngơi chỉ là một từ xa xỉ mà cậu chưa từng được hưởng đúng nghĩa kể từ ngày bước chân vào đây. Dưới ánh nắng như thiêu đốt, một thân hình lực lưỡng nam tính đầy vết roi đang trân mình chịu quỳ phạt mà không vì một sai sót nào. Tất cả chỉ vì hắn là K-17.

Bên trong phòng sinh hoạt của tiểu đội, ngoài tụi cốt cán còn lè nhè mấy thằng lính cũ nịnh hót khiến bầu không khí giữa trưa ngột ngạt càng thêm khó thở bởi cuộc trò chuyện âm thầm mưu tính.

– Tao nói rồi, đánh đập, hành hạ đòn roi thì đã tay đấy nhưng vụt roi hoài cũng chán. Nó lỳ như đá. – Một gã lính cũ vừa hút thuốc lá phì phèo khói, miệng văng tục nhổ nước bọt xuống sàn, bực bội.

– Ờ, mà để nó yên cũng không được. Nhìn cái mặt đẹp trai nam tính của nó thôi là tao cũng đủ tức. Chỉ muốn hành hạ nó cho sống không bằng chết – một đứa lính cũ tiếp lời, tay lật lật tờ sổ tay ghi chép kế hoạch huấn luyện.

Một thằng mập đô con – người nhà cục trưởng, đầu trọc, rít điếu thuốc hàng xịn nhếch mép nói:

– Giờ tao nói thiệt, tụi mình phải hành kiểu mới. Hành mà không cần đánh, mà nó vẫn muốn lăn ra chết.

Cả bọn ngẩng lên.

– Hành sao?

– Cấm đi vệ sinh, không cho đái ỉa khỉ mẹ gì hết. Cần thiết thì kết hợp bắt nó uống nhiều nước. Uống tới lúc nào sắp vỡ bụng, nhưng không được đi xả. Tập trung chiều nay, tao sẽ bảo với trung đội là “Thằng K-17 bị phạt kỉ luật riêng vì thao tác lười nhát, thực hiện chưa đạt nội dung huấn luyện, biểu hiện hành vi chống đối thiếu trung thành”. – hắn cười nham hiểm – Còn lại để tụi tao lo.

Một tên bật cười lớn:

– Hay! Hành cái kiểu làm người mà không có quyền cơ bản. Vừa hành hạ tinh thần, vừa hành hạ thể xác. Vừa thâm, vừa nhục. Hahaha… Coi như tha cho cái mông của nó ít hôm, mấy nay cũng nát bét rồi. Hahahaa!!!… – Cả bọn vỗ vai nhau cười khoái trá, như thể đang lên kế hoạch chơi khăm một món đồ chứ không phải một con người.

Chiều hôm đó, Nam bị gọi riêng ra sân. Không có roi vọt, nịt da, gậy cao su và mấy màn huấn luyện thể lực như thường lệ, thay vào đó là một can nước lớn đặt sẵn trên bàn đá, cùng mệnh lệnh ngắn gọn của trung sĩ, đầy lạnh lùng:

– Do vi phạm nghiêm trọng đoàn kết – kỉ luật quân nhân, biểu hiện chưa đạt trong huấn luyện và tinh thần thiếu trung thành, binh sĩ Nam sẽ chịu hình phạt uống nước thay cơm: 1,5 lít. Trong vòng một ngày, không được rời khỏi vị trí, không được xin đi vệ sinh cho đến khi có lệnh mới.

Nam nhìn bình nước, rồi liếc quanh, thấy những ánh mắt quen thuộc đang rình rập phía xa, khóe miệng nhếch lên.

Cậu hiểu. Đây là một màn khác trong chuỗi trò chơi hành xác mà chúng nghĩ ra. Nhưng lần này… có gì đó cực kỳ biến thái và hèn hạ hơn trước.

Nam ngồi xuống, lặng lẽ cầm can nước lên, chấp hành tuyệt đối không một lời phản kháng.

Từ xa, bọn lính cũ cười khúc khích hùa nhau nhìn Nam, một tên nói khẽ:

– Đợi nó chịu không nổi, tụi mình sẽ cho nó thấy: ở đây mày không có cả quyền tiểu tiện. Để coi thằng đẹp mã này chịu đựng được tới khi nào.

…

Thời gian trôi qua, giữa sân thao trường, tiếng kim loại va chạm nhẹ vào nhau trong nắng chiều gay gắt. Một bình nước thứ ba vừa được đặt xuống trước mặt Nam. Bóng dáng cậu như gầy dần đi, nhưng khuôn vai và cổ vẫn giữ được vẻ rắn rỏi sau sáu tháng chịu đựng đòn roi và rèn luyện như địa ngục.

– Tiếp tục uống, 5 phút không xong là phạt thêm một lít nữa. – Giọng tên lính cũ vang lên như thể đọc lệnh quân sự, không cảm xúc.

Không ai nói vì sao Nam phải chịu phạt càng không ai đặt câu hỏi. Ở đây, khi mệnh lệnh được ban ra, người lính chỉ còn hai quyền: tuân lệnh… hoặc bị xử lý. Nam không hỏi. Cậu biết mọi câu hỏi đều vô nghĩa. Cậu nâng bình nước, tay hơi run. Họng đã căng, dạ dày đau quặn, nước lạnh lùa vào bụng làm cả người tê rần. Tiếng ừng ực vang lên đều đặn. Cậu uống cạn. Từ xa, phía góc dãy phòng, lũ lính cũ nấp sau bức tường, khoái chí quan sát. Một tên cười nhạt:

– Ráng mà nín nha mày. Đang tập khả năng chịu đựng đó. Chứ lính đặc nhiệm là phải như vậy.

– Tao cá nó chịu được tối đa 2 tiếng nữa. Xem thử nó có dám xin không, hay để ướt luôn tại chỗ.

Gần 2 tiếng trôi qua.

Nam vẫn gồng người đứng yên dáng huấn luyện đặc biệt của người lính hiên ngang ở góc sân – nơi nắng chiều đã ngả vàng lừ đừ. Cậu không được vào nhà vệ sinh, không được thắc mắc càng không được tự ý di chuyển. Dần dần, hai chân cậu bắt đầu run. Hai tay siết chặt vào hông như một bản năng phòng thủ. Bụng dưới và cả vùng xương chậu đau âm ỉ, bàng quang căng như muốn vỡ ra từng phút. Mồ hôi Nam túa ra trên trán, trộn với nước uống dồn ứ trong cơ thể. Nam cắn răng, mặt đỏ gay, nhưng vẫn cố gồng mình đứng thẳng. Không được cúi xuống, không được xoa bụng, không được… yếu đuối. Và rồi một cơn co bóp dữ dội kéo đến, làm lưng cậu gập lại một chút. Tim đập nhanh, bụng căng phồng như mang đá.

Một tên thuộc tụi lính cũ đứng giữa sân, vai gân guốc, nhe răng cười:

– Lính mới rèn ý chí mà uống xong chỉ đứng nghiêm thôi là hỏng. Giờ mày vô bài số 1: nhảy tại chỗ 200 cái. Tay đưa ngang, đầu ngẩng lên. Tao cấm mày cúi xuống ôm bụng?

– Đúng rồi. Ở đây là rèn ý chí. Bụng đầy nước mà vẫn phải chiến đấu. Chứ ra chiến trường ai cho mày đi tiểu giữa đạn bay?– Một thằng khác hùa theo cười khẩy thích thú.

Nam không nói gì. Cậu gật đầu -“Rõ!” rồi bước ra giữa sân.

Cổ họng khô ran dù mới uống hơn 2 lít nước trong vòng chưa đầy ba giờ. Mỗi bước chạy làm bụng dưới như muốn nổ tung. Áp lực dồn xuống làm da bụng căng phồng, chân tay tê rần vì nội tạng giằng xé.

– Một! Hai! Ba!… Mày nhảy như con vịt bầu thế hả?– tiếng quát như sấm giáng xuống đầu Nam.

Từng cú nhảy của cậu như bị nặng gấp đôi. Nước trong người sôi lên như muốn trào ngược ra họng. Mồ hôi và nước mắt lẫn lộn, chảy trên gương mặt nhễ nhại của cậu.

Chưa kịp thở, một tiếng ra lệnh nữa vang lên:

– Huấn luyện tăng cường tiếp tục, hít đất 50 cái! Mỗi lần bụng không chạm sàn, làm lại từ đầu!

Nam theo phản xạ lập tức hô to “Rõ!” rồi chống hai tay xuống nền xi măng. Cánh tay cậu run nhẹ, bụng dưới trĩu nặng như treo đá. Mỗi lần hạ xuống, phần bụng chạm đất làm cậu phải nghiến răng đến nôn khan trong miệng.

Một tên lính cũ tiến đến, dùng chân tì một lực thật mạnh lên eo Nam, khẽ đùa cợt:

– Biết vì sao mày phải chịu kiểu này không? Vì mày là thằng không biết phục tùng. Trong mắt bọn tao, mày phải học cách không có quyền gì hết, kể cả cái quyền… đi đái. Hahaha…

Nam không đủ sức để trả lời. Mắt cậu nhòe đi vì choáng, nhưng tay vẫn cố sức mà chống, chân vẫn duỗi thẳng. Mỗi lần nhún xuống là một cơn đau rút qua bụng dưới như dao cứa.

– Cố mà nín. Mày mà dám tè bậy là tụi tao cho vào phòng phạt tắm như lần trước! Biết chưa? Hahaha– tiếng cười khúc khích từ đám lính vang lên như con dao rạch thêm vào lòng tự trọng của cậu.

Mười lăm phút sau, Nam vẫn cắn răng gồng sức chống đẩy, mồ hôi tuôn như mưa, ướt sũng bộ quân phục đã bạc màu. Quần đã lấm lem bùn và nước thấm ngược từ nền đất. Đầu cậu gục nhẹ sau mỗi lần chống, rồi lại gồng lên, như một chiếc máy móc gãy nhịp đang cố sống thêm vài nhịp cuối cùng. Tụi lính cũ vừa ngồi nghỉ dưới mái hiên, vừa cợt nhã:

– Bọng đái nó sắp nổ ra rồi đó. Nhìn cái mặt đỏ lên như lựu đạn chờ phát nổ kìa. Nhịn được nữa không em dzaiii?

–Thằng này lì ghê. Nhưng tao bảo đảm, hôm nay nó sẽ nhớ mãi cảm giác nín đái mà hít đất.

Một tên lính cũ mặt thẹo, ngồi nhàn nhã trên bệ đá gần đó, lên tiếng:

– Sau màn này, cho nó chạy vòng quanh doanh trại 5 vòng. Nếu còn chưa vỡ bàng quang thì tiếp tục cho thêm bài ôm can nước mà ngồi xếp bằng trên cục nước đá cây. Lính mới là phải biết vượt giới hạn bản thân. Hahahaa…

Nam không phản kháng. Nhưng trong đầu cậu là một cơn bão xoáy. Không phải vì nhục. Mà vì cảm giác cả cơ thể bị đẩy tới giới hạn thấp nhất của con người mà không ai nói ra điều đó. Cậu nghĩ đến mẹ. Nghĩ đến ánh mắt của mẹ lúc tiễn cậu đi, tin rằng con trai mình sẽ “trưởng thành trong môi trường kỷ luật, danh dự và bản lĩnh”.

Tiếng quát tiếp theo vang lên:

– K-17 – Nghiêm! Lập tức ngưng chống đẩy. Tư thế đứng tấn. Giữ nguyên 60 phút.

Nam gồng lên: “Rõ!”, cong chân bước vào tư thế đứng tấn. Cậu cắn răng, bụng sôi lên từng đợt, gân cổ nổi phồng. Ánh nắng rọi xuống, phản chiếu lên mặt cậu: ướt đẫm, căng cứng, đầy đau đớn, gân máu nổi đầy trên vầng trán cao.

Sau gần một tiếng thực hiện liên tục các bài hành xác thể lực từ nhảy cao, chống đẩy, đến tư thế đứng tấn giữ lâu, cơ thể cậu không còn chịu nổi nữa. Lồng ngực căng tức, bụng dưới đau thắt, mỗi bước nhấc chân đều như kim đâm vào bàng quang. Cậu siết răng, cố kìm lại cơn đau đang dâng trào từng đợt. Nhưng nước sắp tự tràn ra khỏi đầu cặc, Nam ngẩng đầu, cố giữ giọng bình tĩnh: – ” Báo cáo… xin phép cho tôi được đi vệ sinh.”

Một thoáng im lặng. Rồi cả đám lính cũ đồng loạt nhìn nhau rồi phá lên cười:

– Mới đó đã xin à? Học còn chưa xong mà đòi đi đái?” – Một tên nghiến răng khinh bỉ.
– Không có trong lịch trình huấn luyện đặc biệt hôm nay nha mày. Cu dái mày xịn lắm mà, cố mà giữ nước lại đi thằng nhóc con. Hahaha

Một tên chỉ huy đám lính cũ nạt to, thay cho câu trả lời:

– Quân đội không có chỗ cho thứ yếu đuối. Nhịn đi, mày phải chấp nhận và quên đi mình là một con người. Mày là một cái máy! Còn mở miệng xin nữa là thêm bài huấn luyện.

Nam im lặng, cúi đầu, siết chặt tay. Toàn thân cậu run lên không phải vì sợ… mà vì cơn đau đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng cái ác chưa dừng lại. Một tiếng còi vang lên. Tên lính cũ tiến ra giữa sân, vỗ tay:

– Rồi, K-17! Lên bài tiếp theo: Lập tức ôm bình nước 21 lít chạy bộ quanh sân 10 vòng. Không được giảm tốc, không được thở dốc. Không được ngừng giữa chừng. Vi phạm – làm lại từ đầu.

Nam như chết lặng. Tim cậu đập loạn, mắt nhòe đi vì sốc. Cậu cố gắng gượng: – “Báo cáo… tôi… đang quá… đau. Không chịu nổi…”

Tên lính cũ nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh tanh, giọng đầy cảnh cáo:

– Đau à? Đau là một phần của kỷ luật. Mày không học được thì tức là phản kháng! Lập tức đưa tới nhà tắm. Có hiểu chưa?

Nam cúi đầu chấp nhận hình phạt. Cậu gồng mình chạy. Mỗi bước chân dội lên từ lòng bàn chân qua cơ thể đều làm dạ dày, đầu óc đảo lộn, và nhất là vùng bụng dưới như có cả ngàn kim chích vào cùng lúc. Nam nghiến răng, tay ôm chặt lấy bình nước nặng nề và sóng sánh đầy nước. Cảm giác buồn tiểu ngày càng dữ dội. Mỗi lần chân nhấc lên là cả cơ thể như vỡ ra. Bọn lính cũ đứng bên hô hò, cổ vũ như một trò tiêu khiển:

– “Chạy đi em lính đẹp trai!”
– “Lát nữa ướt quần rồi chống tiếp nha!”
– “Không được té à nghen! Té là uống thêm 2 lít nữa đó! Hahaha…”

…

Vòng thứ ba.

…

Vòng thứ năm…

Nam bắt đầu khụy gối giữa đường. Một tay chống vào tường. Mồ hôi cậu chảy như mưa, nôn khan, mắt cũng mờ dần: – “Báo cáo… xin… đi vệ sinh. Tôi thật sự không chịu nổi nữa…”

Một tên tiến tới, không nói gì, chỉ tát mạnh vào mặt Nam một cái nảy lửa: – “Tao nói không là không. Mày có tư cách gì mà xin?”

Nam lảo đảo. Cú tát khiến cậu mất thăng bằng, suýt ngã. Nhưng cậu không phản kháng, không dám ý kiến, chỉ lặng lẽ… quay đầu lại, tiếp tục chịu hình phạt tàn khốc và biến thái. Khi cậu vừa hoàn thành vòng thứ 10, bước chân đã không còn vững. Hai chân run lẩy bẩy. Mặt tái đi. Bàn tay nắm lấy bụng, cậu gập người xuống, thở từng nhịp như kéo hơi cuối cùng. Một tên lính cũ vờ thương hại, cười nửa miệng:

– Thôi được rồi, mày được ngồi xuống nghỉ 10 phút. Nhưng không được phép đi vệ sinh. Được ngồi thôi là ưu đãi rồi.

Nam không nói gì. Cậu ngồi bệt xuống, lưng tựa tường. Bụng dưới đau dữ dội như thể ruột gan đang vặn xoắn vào nhau. Cậu nghiến chặt răng, lồng ngực phập phồng. Vài người đi ngang, nhìn Nam với ánh mắt thương hại nhưng không dám lại gần. Họ biết can thiệp vào sẽ là cùng bị phạt.

…

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Bố Vợ Nhà Tôi Lại Thèm Cặc Con Rể 18+
Chương 96 22 Tháng 5, 2026
Chương 95 22 Tháng 5, 2026
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
2 Thằng Bạn Nứng Cặc
Chương 21 19 Tháng 5, 2026
Chương 20 3 Tháng 10, 2025
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 52 20 Tháng 4, 2026
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Gã cha dượng giang hồ_truyengay.net
Gã cha dượng giang hồ
Chương 16 28 phút ago
Chương 15 2 ngày ago
vi-toi-dang-yeu-sao
VÌ TÔI ĐÁNG YÊU SAO?
Chương 50 23 Tháng 4, 2026
Chương 49 23 Tháng 4, 2026
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Cưỡng hiếp nam sinh
Chương 7 28 Tháng 5, 2026
Chương 6 28 Tháng 5, 2026
Những Chàng Trai
Chương 20 29 Tháng 5, 2026
Chương 19 29 Tháng 5, 2026
ton-trong-va-nguong-mo
TÔN TRỌNG VÀ NGƯỠNG MỘ
Chương 10.5 19 Tháng mười một, 2024
Chương 10.4 19 Tháng mười một, 2024

Comments for chapter "Chương 13"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz