Tối hôm đó, Bảo ngồi ở bàn giữa để học bài, có ghế ngồi cho đỡ đau lưng. Phú vừa mới đi học thêm tiếng anh về, trông nó khá mệt. Mới vừa để cặp xuống giường là nó liền cởi áo ra, bật máy quạt lên cho mát. Phú ngó lên thằng Hào đang nằm bấm điện thoại ở giường trên, lay lay nó mấy cái:
– Phú: Ê, tắm chưa
– Hào: Chưa
– Phú: Đi tắm
Phú đá mắt ám chỉ rằng Bảo đang ở đây, còn Phú thì hiểu, nó cũng ra hiệu bằng đầu là “Không sao”. Trọng đang ngồi trên giường cũng đang để ý đến cuộc trò chuyện của 2 đứa kia. Im lặng được vài giây
– Phú: Đii… điii – Phú vừa nói vừa lay lay Hào
– Hào: Rồi rồi… từ từ
Bảo vẫn ngồi quay lưng lại hướng giường tụi nó như đang không để ý đến chuyện đó. Tụi nó nhanh chóng lấy khăn, lấy quần rồi chui vào phòng tắm chung. Chuyện đó là bình thường từ trước giờ ở đây, nhưng bây giờ có thêm Bảo, có vẻ không phù hợp lắm.
Cửa phòng tắm vừa đóng lại, Bảo bắt đầu ngó về phía phòng tắm, Trọng thấy được ảnh mắt bất ngờ của Bảo.
– Bảo: Ủa, tắm chung thiệt à
– Trọng: Ừa, chắc mày thấy lạ lắm hả, ban đầu tao thấy cũng kì mà sống riết thì thấy nó cũng thường thôi
– Bảo: Mày cũng có à
– Trọng: Có, bữa nào mày thử không
– Bảo: Thôi thôi
– Trọng: Mắc cỡ hả… Nói chứ không ai ép đâu, chỉ là tụi tao không còn ngại chuyện đó thôi. Nhưng mà mày thấy khó coi quá thì cứ nói nha, chứ tụi tao cứ mặc định vậy là bình thường đó
– Bảo: Không sao, tại tao lần đầu thấy có chuyện này nên bất ngờ thôi… Cũng thoải mái thật
Trong khi đó, trong phòng tắm, Hào và Phú chỉ có thể thì thầm với nhau để tránh cho Bảo nghe
– Hào: Sao nay mày gan vậy
– Phú: Gan gì
– Hào: Có thằng Bảo ở đó kìa
– Phú: Kệ đi, không cho nó biết “chuyện kia” thôi, chứ hôm qua tắm 1 mình chán lắm
– Hào: Nó mà nghi ngờ là chết cả đám
Phú và Hào tắm xong, mùi xà bông thơm nức, hai đứa nó bước ra, ngực trần, quần ngắn. Da Phú đã trắng mà giờ như còn trắng hơn. Hào lau tóc bằng khăn tay. Trọng ngồi trên giường, chống cầm lên bàn học riêng, hỏi
– Làm gì trong đó mà cả nửa tiếng mới xong
– Lọ chéo chứ làm gì – Phú nói, giọng đùa
….
Một tuần, rồi hai tuần trôi qua, sự hiện diện của Bảo đã phần nào làm xáo trộn chuyện sinh hoạt tình dục của 3 thành viên còn lại trong phòng. Trước đây cứ hễ tối là họ lại quấn lấy nhau nhưng giờ thì giường ai nấy nằm vì Bảo hầu như không đi chơi đêm. Những lần quan hệ khác thì phải canh lúc Bảo đi học, mà khi đó cũng hiếm khi đủ cả 3 đều ở trong phòng. Lịch sinh hoạt như thế khiến cho họ có chút cảm thấy bức rức trong người, mặc dù theo lí thì tần suất như vậy là hợp lí nhưng quen với tần suất cũ rồi thì như thế vẫn chưa đủ thỏa mãn.
Một buổi tối, cả Hào và Phú đều phải đi họp nhóm, đều không có ở phòng, chỉ còn Trọng vào Bảo. Trọng nằm dài trên giường dưới, mặc mỗi quần đùi mỏng, tay lướt điện thoại. Bảo ngồi ở bàn giữa, cắm tai nghe học bài
– Trọng: Ê Bảo…Bảo
Bảo đeo tai nghe nhưng vẫn có thể nghe được tiếng kêu lớn của Trọng: “Hả” – Bảo đáp
Trọng ngồi dậy, tiến lại gần chỗ Bảo ngồi, kéo cái ghế lại ngồi gần nó nhưng vẫn giữ một khoảng cách thoải mái
– Trọng: Có chuyện này, không biết có nên nói với mày không nữa
– Bảo: Chuyện gì?
– Trọng: Chắc sớm muộn gì mày cũng biết… nói sớm ra cho tất cả đều nhẹ nhỏm
– Bảo: Gì nghe sợ thế
– Trọng: Ở đây cũng hơn nửa tháng rồi, mày thấy tụi tao sao
– Bảo: Ý mày là sao
– Trọng: Thôi… nói thẳng luôn, tối nào tao cũng thấy mày ngồi học bài ở đây, mai mốt mày qua bên không gian tự học được không, bên đó đèn sáng hơn, tao thấy cũng còn nhiều ghế trống lắm, cũng có quạt nữa, qua đó đi
– Bảo: Sao tự nhiên đuổi tao
– Trọng: Tao không có đuổi… oan quá, đi một chút thôi, tối 10h bên đó cũng đóng cửa rồi mày về… Như mày cũng thấy đó, thằng Phú với thằng Hào cứ tắm chung hoài, mày không nghĩ gì à
– Bảo: Thì như mày nói đó: riết thì cũng quen
– Trọng: Giả sử tao kêu mày tắm chung thì mày có chịu không
– Bảo: Hả… không, tại… tao không có cần lắm
– Trọng: Tại mày là trai thẳng thôi
– Bảo: …Ý mày là sao
– Trọng: Vậy mà cũng không biết luôn, là thằng Hào, thằng Phú và tao nữa đều thích con trai… mày hiểu hông
– Bảo: Hả!?
– Trọng: Tụi tao ở chung với nhau được mấy tháng rồi, trước khi mày vô thì phòng này chỉ có 3 đứa tụi tao thôi nên cũng có nhiều chuyện xảy ra, nói chung là giải tỏa sinh lí với nhau. Bây giờ có mày ở đây, tụi tao không làm ăn gì được, mày hiểu mà phải không? Nên tao muốn nhờ mày sang bên không gian tự học thôi. Mà tao không có muốn đuổi mày đâu nha. Vẫn là anh em chung phòng, chỉ là bọn tao có nhu cầu riêng nên muốn xin mày giúp tụi tao thôi, coi như là nhờ vã ấy. Hai ba ngày 1 lần thôi cũng được
– Bảo: …À… ừ, tao hơi sốc, thiệt hả
– Trọng: Mé, tao nói thiệt, mấy cái này đâu có giỡn được. Có gì tụi tao trả ơn mày sao, giúp đỡ tao tí nha, chứ nhịn lâu cũng bức rức, mày cũng hiểu mà phải không
– Bảo: À.. ừ, được thôi… mà tao vẫn còn sốc đấy
– Trọng: Mà đừng đi kể tùm lum nha ba
– Bảo: Ừa, biết rồi
– Trọng: Chắc giờ mày nhìn tụi tao với ánh mắt khác rồi nhưng mà tụi tao vừa không muốn làm ảnh hưởng đến mày mà cũng không muốn phải cứ giấu giấu rồi phải kiêng cử như thế này hoài nên cũng hết cách
– Bảo: Ai cũng có nhu cầu mà phải không, tao thấy cũng bình thường thôi, chỉ là có chút bất ngờ nhưng mà tao không có ác cảm gì đâu.
– Trọng: Tao hứa là không làm gì bậy trước mặt mày, mọi thứ vẫn cứ như trước, ok?
– Bảo: Ok… Ê nhưng mà mày không sợ bên phòng khác người ta nghe tiếng à
– Trọng: Phòng cách âm mà, mày đăng kí ở mà không coi kĩ tiện nghi à
– Bảo: Ủa, không để ý, chắc tại không quan tâm
– Trọng: Cái này thằng Phú nói tao cũng mới biết