Hậu quả của việc "mây mưa" trên cái võng lộng gió, lại còn tắm sông, rồi bị hành hạ đủ kiểu ở chuồng heo và quán bar, cơ thể công tử bột của Luân cuối cùng cũng đình công.
Sáng hôm đó, Luân không dậy nổi. Cả người nó nóng hầm hập như cái lò nướng bánh mì. Đầu đau như búa bổ, họng rát khô, nằm co ro trong chăn run lẩy bẩy.
— Luân! Dậy ăn sáng! Nay má nấu hủ tiếu nam vang ngon bá cháy nè! — Tiếng Định oang oang ngoài cửa.
Không thấy tiếng trả lời. Định đạp cửa bước vào. Thấy Luân trùm mền kín mít, chỉ lòi chỏm tóc ra ngoài.
— Ê, làm cái gì mà ngủ nướng dữ vậy? Mặt trời chiếu tới mông rồi! — Định bước tới, giật phăng cái mền ra.
Luân nằm co quắp, mặt đỏ gay gắt, mồ hôi vã ra ướt đẫm gối. Nó hé mắt nhìn Định, đôi mắt lờ đờ dại đi:
— Anh Định… em lạnh… lạnh quá…
Định giật mình, đặt bàn tay chai sạn lên trán Luân.
— Đụ má! Nóng như hòn than! — Định chửi thề — Mày sốt hả?
— Chắc… chắc vậy… — Luân thều thào, răng đánh vào nhau cầm cập.
Định tặc lưỡi, chống nạnh nhìn thằng em họ yếu ớt:
— Tao đã nói rồi, cái tướng mày yếu như sên, đụ mới có mấy hiệp, tắm sông có chút xíu mà đã sập nguồn. Đàn ông con trai gì mà tệ!
Tuy mồm chửi, nhưng tay chân Định lại nhanh thoăn thoắt. Hắn chạy ù ra sau nhà, múc một thau nước giếng, bỏ thêm cục đá lạnh và cái khăn mặt. Hắn quay lại, khóa trái cửa phòng.
— Nằm im đó. Để bác sĩ Định khám cho.
Định vắt cái khăn lạnh, đắp lên trán Luân.
— Á… lạnh… — Luân rùng mình.
— Lạnh mới hạ sốt được. Câm mồm! — Định quát, rồi hắn bắt đầu lột quần áo Luân ra.
— Anh làm gì vậy? — Luân yếu ớt giữ chặt cổ áo.
— Cởi ra lau người! Mặc đồ bí hơi sao mà thoát nhiệt được! — Định gạt tay Luân ra như gạt tay con nít. Hắn lột sạch sành sanh, không chừa một mảnh vải che thân nào.
Cơ thể trần trụi, trắng bóc của Luân hiện ra, nóng hổi và ửng hồng vì cơn sốt. Định nhìn mà nuốt nước bọt cái "ực".
— Đụ má… đang bệnh mà nhìn "ngon" dữ vậy trời. — Định lầm bầm, tay hắn cầm cái khăn ướt bắt đầu lau.
Hắn lau cổ, lau nách. Khăn lạnh chạm vào da thịt nóng rẫy phát ra tiếng xèo xèo tưởng tượng.
— Nách hôi chua lè nè. Sốt mà cũng ra mồ hôi nách nữa hả? — Định vừa lau vừa đưa mũi vào ngửi hít hà — Thơm… mùi sốt dâm đãng ghê.
Luân mê man, không còn sức để phản kháng hay xấu hổ nữa. Nó nằm im, thở dốc, tận hưởng cảm giác mát lạnh từ bàn tay Định.
Định lau xuống ngực. Hai đầu vú Luân vì lạnh và sốt mà dựng đứng lên, đỏ chót. Định không kìm được, cúi xuống liếm một đường dài từ rốn lên ngực.
— Ư… nhột… — Luân rên rỉ.
— Nhột cái gì. Tao đang "hạ nhiệt" bằng lưỡi. Nước miếng tao mát lắm. — Định cười gian, hắn ngậm lấy một bên đầu vú, mút chùn chụt.
— Chụt… chụt…
Định mút nhiệt tình như em bé bú sữa. Vị mặn của mồ hôi sốt kích thích vị giác hắn. Hắn cắn nhẹ, day day.
— Dậy đi! Sốt thì sốt chứ vú vẫn phải cứng nghe chưa!
Sau khi "chăm sóc" phần trên, Định lau xuống dưới. Hắn banh hai chân Luân ra. Phần bẹn của Luân nóng hầm hập, đỏ au. "Cậu nhỏ" nằm im lìm, rụt lại vì mệt.
— Tội nghiệp thằng nhỏ. Bị chủ nó hành hạ đến kiệt sức. — Định tặc lưỡi thương cảm, cầm khăn lạnh ấp lên "cậu nhỏ" của Luân.
— Á… lạnh… teo hết rồi anh ơi…
— Teo thì lát tao làm cho to lại. Giờ phải uống thuốc cái đã.
Định lấy vỉ thuốc Panadol và ly nước. Hắn đỡ đầu Luân dậy.
— Uống đi.
Luân ngậm viên thuốc, uống ngụm nước, nhưng cổ họng sưng tấy làm nó nuốt không trôi. Nó ho sặc sụa, phun hết nước và thuốc ra ngoài, ướt cả ngực Định.
— Đụ má! Mày làm cái lồn gì vậy? — Định cáu, phủi nước trên ngực — Có viên thuốc bé tí mà nuốt không xong!
— Đắng… đắng quá… không nuốt được… — Luân mếu máo khóc.
Định nhìn Luân, rồi nhìn viên thuốc còn lại. Hắn nảy ra một ý.
— Được rồi. Mày thích kiểu "tình cảm" đúng không? Tao chiều.
Định bỏ viên thuốc vào miệng mình, nhai nát ra đắng nghét nhưng hắn chịu được, rồi hớp một ngụm nước lớn. Hắn cúi xuống, áp chặt môi mình vào môi Luân.
Luân đang mơ màng thì thấy một bờ môi thô ráp, nóng hổi áp vào. Định dùng lưỡi cạy mở hàm răng Luân ra, rồi đẩy toàn bộ hỗn hợp nước và thuốc đắng nghét từ miệng mình sang miệng Luân.
— Ưm… ưm…
Định bịt mũi Luân lại, ép cậu phải nuốt xuống.
Ực.
Luân nuốt trôi. Vị đắng hòa lẫn với nước bọt của Định làm cậu rùng mình. Nhưng nụ hôn thì… sâu và ướt át quá. Định không dứt ra ngay, hắn tranh thủ đảo lưỡi quanh khoang miệng nóng rực của Luân, vét sạch từng giọt nước còn sót lại.
— Chụt… ngon… — Định nhả ra, liếm môi — Môi mày nóng như lửa vậy, hôn đã thiệt.