Rằm tháng Mười âm lịch. Trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên đỉnh đầu, sáng rực rỡ như một cái mâm bạc khổng lồ.
Hôm nay là lễ hội Ok Om Bok lớn nhất năm của đồng bào Khmer. Cả cái xứ Sóc Trăng – Cà Mau này như vỡ trận. Người ta đổ về xem đua ghe Ngo đông như kiến cỏ. Tiếng trống Chhay-yam, tiếng còi, tiếng hò reo vang động cả một khúc sông Maspero.
Luân bị Định lôi đi từ sớm. Hôm nay cậu công tử diện một cái áo sơ mi hoa hòe hoa sói cho hợp không khí lễ hội và cái quần short kaki màu kem. Nhìn Luân "sáng trưng" giữa đám đông da ngăm đen, chẳng khác nào miếng mỡ treo miệng mèo.
— Đi sát vô tao! Lơ ngơ là lạc mất xác bây giờ! — Định quát, tay nắm chặt cổ tay Luân kéo đi xềnh xệch.
Định hôm nay bảnh bao lạ thường. Hắn mặc cái áo thun Polo bó sát, lộ bắp tay cuồn cuộn, đầu vuốt keo bóng lộn, người xịt nước hoa trộm của Luân thơm phức mùi gỗ đàn hương pha lẫn mùi mồ hôi nam tính.
— Trời ơi đông quá anh ơi! Ngộp thở quá! — Luân than vãn, mặt mũi đỏ gay vì nóng và vì bị chen lấn.
Dòng người như nêm cối. Mùi mồ hôi, mùi dầu gió, mùi thức ăn đường phố trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ mùi đặc trưng của lễ hội. Cứ mỗi lần đám đông xô đẩy, Luân lại bị ép chặt vào những tấm lưng, những bộ ngực trần ướt đẫm của mấy gã đàn ông lạ mặt xung quanh.
— Á! — Luân giật mình quay lại. Có ai đó vừa bóp mông cậu. Một gã thanh niên lạ hoắc cười nham nhở rồi lẩn nhanh vào đám đông.
Định tinh mắt nhìn thấy. Máu nóng dồn lên mặt. Hắn giật mạnh Luân về phía mình, vòng tay ôm trọn lấy vai Luân, kéo cậu ép sát vào lồng ngực rộng lớn của mình.
— Đụ má, thằng nào rờ đít vợ tao tao chặt tay! — Định gầm gừ trong cổ họng, mắt long sòng sọc quét quanh đám đông.
Luân nghe chữ "vợ tao" mà tim đập lỗi nhịp. Giữa cái chốn xô bồ này, vòng tay cứng như thép của Định bỗng trở thành pháo đài an toàn nhất.
— Anh… anh nói nhỏ thôi… người ta nghe… — Luân lí nhí, úp mặt vào ngực Định để trốn.
— Nghe cái gì? Ồn như cái chợ vỡ vầy ai nghe. — Định cúi xuống, hôn chụt một cái lên tóc Luân — Ngoan, đứng yên trong lòng anh. Thằng nào đụng vô em là anh đấm vỡ alo nó.
Họ len lỏi ra sát bờ sông để xem ghe Ngo. Tiếng còi Tuýt! Tuýt! vang lên. Hai chiếc ghe dài ngoằng với hàng chục tay bơi lực lưỡng đang xé nước lao đi trong tiếng hò reo điên cuồng.
— Cố lên! Cố lên! — Đám đông gào thét, xô đẩy nhau về phía trước để nhìn cho rõ.
Luân bị ép chặt vào người Định. Lưng cậu dán chặt vào bụng của Định. Và trong cái tình thế "tiến thoái lưỡng nan" đó, Luân cảm nhận được một sự thay đổi rõ rệt.
"Thằng nhỏ" của Định đang cương.
Nó cứng ngắc, nóng hổi, cộm lên một cục to tướng trong quần jean, đang tì mạnh vào rãnh mông Luân.
— Anh Định… — Luân quay lại nhìn, mặt đỏ bừng.
Định nheo mắt cười gian tà, ghé sát tai Luân thì thầm:
— Sao? Cảm nhận được "nó" không? Nó đang chào cờ mừng lễ hội đó.
— Anh biến thái quá! Giữa đường giữa sá… đông người vầy mà cũng… — Luân mắng yêu.
— Tại em đó. — Định đổ thừa tỉnh bơ — Ai biểu em mặc cái quần short bó cái mông cong tớn lên chi. Đã vậy còn thơm phức. Anh là thánh sống đâu mà nhịn được.
Nói rồi, Định lợi dụng đám đông đang xô đẩy, hắn bắt đầu đưa hông đẩy nhẹ vào mông Luân.
Cọ… cọ…
Hắn cọ xát dương vật của mình vào khe mông Luân qua hai lớp quần vải. Nhịp điệu chậm rãi, nương theo sự di chuyển của dòng người nên không ai phát hiện ra.
— Ưm… — Luân cắn môi. Cảm giác một khối cứng, nóng rẫy đang "đục" vào mông mình giữa thanh thiên bạch nhật kích thích đến tê dại. Xung quanh là tiếng hò reo, tiếng trống dồn dập, còn ở đây, trong vòng tay Định, là một cuộc mây mưa lén lút đầy tội lỗi.
— Sướng không vợ? — Định phả hơi nóng vào gáy Luân, tay hắn luồn xuống dưới áo sơ mi của Luân, bóp nhẹ eo cậu — Anh đang đụ em đó, đụ khô giữa ngàn người nè.
Lời nói tục tĩu của Định làm đầu óc Luân quay cuồng.
— Anh… đừng nói bậy… a… chỗ đó… đừng ấn mạnh…
— Rên đi. Rên nhỏ nhỏ thôi. — Định cắn nhẹ vành tai Luân — Tưởng tượng đi, nếu giờ anh kéo quần em xuống, đâm lút cán ngay tại đây thì sao ta? Chắc lên trang nhất báo Công An luôn quá.
Luân rùng mình tưởng tượng. Nỗi sợ bị phát hiện hòa lẫn với hưng phấn khiến chân cậu bủn rủn. Cậu vô thức dựa hẳn người vào Định, mông chủ động đẩy nhẹ ra sau để đón nhận sự cọ xát.
— Đĩ đực. — Định cười khẽ, hài lòng — Miệng thì nói không, mà mông thì ngoáy tít thò lò.
Ghe Ngo về đích. Đám đông vỡ òa, nhảy cẫng lên ăn mừng. Trong sự hỗn loạn đó, Định siết chặt Luân, thúc mạnh một cái vào giữa hai chân cậu.
— Hự… — Luân nấc lên, hai tay bám chặt vào cánh tay Định.
Cơn nứng đã lên đến đỉnh điểm.
— Đi. — Định kéo tay Luân — Ra chỗ khác. Anh chịu hết nổi rồi. Anh cần xả lũ.
Định lôi Luân len lỏi ngược dòng người, đi về phía khuôn viên ngôi chùa Khmer cổ kính nằm khuất sau hàng cây sao cổ thụ.
Khuôn viên chùa buổi tối lung linh ánh đèn, khói hương nghi ngút. Người ta đang thả đèn gió và cúng trăng. Định kéo Luân đi tít ra sau hậu liêu, nơi có mấy gốc cây bồ đề to tướng, tối om và vắng vẻ.